Loading...

Anh bảo không thấy vui với đám cưới này nên đã bị stress nặng. Có gì đó không đúng hoặc tình yêu anh không đủ lớn chăng?



Anh bảo không thấy vui với đám cưới này nên đã bị stress nặng. Có gì đó không đúng hoặc tình yêu anh không đủ lớn chăng?

Tôi 24 tuổi, đang du học tại Australia. Trong thời gian du học tôi có quen một người 40 tuổi, gốc ba mẹ là Trung Quốc nhưng anh có quốc tịch New Zeland và đang sống ở Australia 10 năm. Anh là chuyên viên phần mềm của một ngân hàng ở đây. Cuộc sống khá ổn định và thoải mái đúng kiểu Tây là không lo nghĩ nhiều. Chúng tôi quen nhau được hơn 4 tháng, giao tiếp bằng tiếng Anh. Tôi thấy khác nhau về văn hóa nhưng rất thú vị vì anh nhìn rất trẻ và tính cách khá vô tư. Chúng tôi lên kế hoạch sẽ cưới nhau sau một năm.


Rồi chúng tôi đi du lịch trong nước cùng nhau. Anh dắt tôi về ra mắt dì của anh sống ở Sydney. Sau chuyến đi ấy tôi phát hiện mình có thai. Hai ngày sau khi phát hiện tôi rất suy sụp vì nó nằm ngoài dự định của chúng tôi. Tôi và anh đã rất băn khoăn không biết nên giữ hay bỏ đi vì tôi còn phải đi học và vẫn còn trẻ.

Sau khi anh nói chuyện với bạn thân thì khuyên tôi nên giữ và chúng tôi sẽ kết hôn trong vòng một tháng. Chúng tôi đều thông báo với hai bên gia đình về lễ cưới và em bé. Vài ngày sau, anh cầu hôn tôi bằng chiếc nhẫn kim cương mà anh và bạn thân đã bỏ ra cả ngày để chọn. Anh đã đặt lịch kết hôn và chờ ngày tuyên thệ là chúng tôi chính thức thành vợ chồng về mặt pháp lý. Rồi anh đăng Facebook thông báo mối quan hệ với tôi trong sự ngac nhiên và chúc mừng của mọi người. Tôi cứ nghĩ mình là người may mắn vì mọi thứ anh làm.

Nhưng rồi mấy hôm nay anh nói bị stress nặng về đám cưới này. Tại sao anh không thấy vui với đám cưới? Có điều gì đó không đúng hoặc tình yêu anh không đủ lớn nên chưa sẵn sàng để cưới? Anh nói muốn dừng đám cưới này lại nhưng sẽ chăm sóc cho tôi và em bé. Đợi em bé chào đời rồi tính tiếp.

Tôi rất bất ngờ vì quyết định này của anh. Khi gọi về nhà thì mẹ đang chuẩn bị cho đám cưới của chúng tôi. Mẹ và chị rất buồn khi nghe tôi thông báo dừng tất cả. Mẹ sợ tôi buồn rồi quyết định dại dột nên nói dù có chuyện gì tôi vẫn phải sinh em bé và mang về Việt Nam để mẹ lo, còn tôi cứ tiếp tục việc học đến khi hoàn thành. Tôi cảm thấy như mình rơi xuống địa ngục vậy, nói với anh là tôi không cần sự chăm sóc hay giúp đỡ của anh. Tôi sẽ tự lo trong sự giúp đỡ của gia đình, bù lại đứa con sẽ không dính líu gì đến anh. Anh đã rất buồn khi nghe tôi nói vậy. Tôi cho anh hai tuần để bình tĩnh suy nghĩ mọi chuyện rồi chúng tôi sẽ có quyết định chung để cả hai không phải hối hận.

Tâm trạng tôi giờ rối bời. Tôi đã nghĩ mình sẽ nuôi con một mình và không ngại việc làm mẹ đơn thân nhưng một người bạn đã nói “Đừng quá suy nghĩ cho cái tôi của bản thân, hãy nghĩ cho đứa trẻ, nó sẽ phát triển toàn diện hơn nếu có sự chăm sóc của cả ba lẫn mẹ. Ở đây không phải là tiền mà là sự dạy dỗ và tình thương của cả hai dành cho nó”. Tôi thực sự rất phân vân, tự hỏi bản thân muốn gì. Tôi đã không còn niềm tin và tình cảm cho anh, cảm thấy mệt mỏi vì sự không chín chắn này. Tôi muốn về Việt Nam sống và tự tay lo cho con nhưng điều bạn tôi nói là đúng hay sai, tôi có nên suy nghĩ lại?

Tôi vẫn chờ câu trả lời của anh nhưng biết anh vẫn hủy việc kết hôn và chỉ muốn sống chung để lo cho con. Nếu vậy thì tương lai sẽ ra sao? Tôi nên thế nào mới đúng?

Hoài

    Loading...

DuongTroc

Viết bình luận: