Loading...

Bữa tối 1,8 triệu đồng đó và những bữa tối sau này nữa khiến tôi cảm thấy buồn vì sự khác biệt giữa anh và tôi...



Bữa tối 1,8 triệu đồng đó và những bữa tối sau này nữa khiến tôi cảm thấy buồn vì sự khác biệt giữa anh và tôi...

Vẫn thường nghe bạn bè nói về những anh chàng kém ga lăng trong tình yêu, tôi tự nhủ những anh chàng đó sẽ không bao giờ lọt vào mắt mình. Nhưng gặp anh có lẽ là duyên số mà tôi muốn tránh cũng không được. Là sinh viên năm ba, tôi vẫn vừa đi học vừa xin làm bán thời gian ở một tiệm café có nhiều khách nước ngoài lui tới để trau dồi vốn ngoại ngữ.

Tôi gặp anh ở đó và thực sự tôi thích anh không phải ở vẻ bề ngoài khá điển trai mà do sự dịu dàng và thông minh ở anh. Anh là từng đi du học và sống nhiều năm ở nước ngoài, anh thành thạo cả tiếng Pháp lẫn tiếng Anh nên giúp đỡ tôi rất nhiều trong học tập.

Từ những lần trao đổi kiến thức như vậy, tôi và anh yêu nhau dù tôi vẫn còn ngập ngừng vì gia cảnh nhà anh khá giàu có. Nhưng anh luôn động viên tôi rằng bố mẹ anh dễ tính lắm, cũng vươn lên từ hai bàn tay trắng nên không có chuyện phân biệt. Vì thế mà tôi đã dũng cảm mở trái tim đến với anh.

Chính thức là một đôi nên ngoài việc gặp nhau ở quán, chúng tôi dành thời gian đi ăn, đi xem phim cùng nhau. Đến giờ tôi vẫn còn nguyên cảm giác bối rối mỗi lần nhắc tới buổi hẹn hò đầu tiên ấy.


Tới khi thanh toán, hành động của anh làm tôi
thực sự giật mình. (Ảnh minh họa) 

Anh và tôi cùng học tiếng Pháp nên anh đưa tôi đến một nhà hàng sang trọng chuyên món Pháp để dùng bữa tối. Thú thực, từ bé tới lớn, tôi chưa bao giờ bước chân vào một nhà hàng nào sang trọng như thế. Lúc đó, tôi có cảm giác mình như cô bé lọ lem, đặt chân tới mảnh đất của hoàng tử vậy.

Chúng tôi đã trò chuyện rất vui, cùng thưởng thức bữa tối. Anh cũng không quên kéo ghế và cắt thức ăn giúp tôi. Tới khi thanh toán, hành động của anh làm tôi thực sự giật mình. Anh xem hóa đơn rồi đưa tôi và nói cùng chia tiền bữa tối, mỗi đứa 900 ngàn. Mặt tôi lúc ấy không giấu nổi sự hoảng hốt nhưng vẫn vô thức nói vâng và loay hoay lấy ví.

Tôi không có thói quen mang nhiều tiền và thực tình cũng không có nhiều để mang theo. May mắn là hôm đó tôi mới lĩnh lương nên vẫn đủ để trả bữa ăn chia đôi. Vào giờ phút lẽ ra phải tràn ngập sự lãng mạn ấy, tôi bất giác nghĩ tới khoản tiền thuê trọ đầu tháng. Nhưng tôi cũng trấn an chính mình rằng việc chia đôi tiền ăn đó là đúng. Mình yêu người ta chứ có phải yêu tiền của người ta đâu mà phải băn khoăn.

Nhưng sau hôm đó, chúng tôi vẫn chia tiền ăn như thế nên tôi tìm thêm việc biên dịch để có thêm thu nhập và cũng là một cách luyện kỹ năng. Tuy nhiên, số tiền tôi kiếm được không đủ để chi trả cho những lần đi vào quán ăn nhà hàng sang trọng. Thế là, dù muốn gặp anh, tôi buộc phải viện lý do học hành để từ chối.

Thời gian gặp gỡ giữa chúng tôi ít đi khiến anh nghĩ rằng tôi thay đổi. Anh thường gọi điện hỏi tôi không hài lòng về anh điều gì à? Vì sao trở nên lạnh nhạt với anh như vậy? Tôi không dám trả lời thẳng anh rằng, tại em không thích những nơi sang trọng, tại em không đủ tiền để chia tiền khi đi với anh.

Thấy anh có vẻ buồn, tôi liền hẹn gặp anh và nói rằng, mấy hôm trước tôi bận thi, hôm nay tôi sẽ bù lại cho anh bằng cách đưa anh đi chơi một ngày. Tôi đưa anh đi công viên, anh chê chỉ có trẻ con và người nhà quê mới vào đó. Đến bữa trưa, tôi đưa anh tới quán ăn vỉa hè, anh không chịu ngồi xuống, anh bảo quá bẩn và ồn ào.

Tôi tủi thân nói vậy thì đi về, coi như tôi không mời anh nữa. Anh miễn cưỡng ngồi xuống, tùy tôi gọi món nhưng không hề động đũa và cũng chẳng vui vẻ trò chuyện như những lần khác khiến tôi hiểu rằng anh không phù hợp với những nơi thế này.

Tôi bỗng thấy buồn vì sự khác biệt giữa anh và tôi nhưng điều làm tôi thất vọng nhất là anh vẫn cứ chia đôi dù số tiền hôm đó chưa tới 50 ngàn chứ không phải 1,8 triệu đồng và tôi cũng đã nói mình mời.

Tôi không hiểu văn hóa chia tiền đó ở nước nào nữa nhưng đây là Việt Nam và anh là người yêu của tôi. Tôi không gắn sự ga lăng với tiền nhưng tôi cảm thấy không thể thích nghi nổi kiểu đi ăn là phải sòng phẳng. Hôm đó tôi đã rất xấu hổ với chị bán hàng vì cầm 22 ngàn của anh để trả tiền ăn.

Liệu tình yêu của chúng tôi có tiến xa được nữa không? Nếu chúng tôi kết hôn với nhau, anh có suốt ngày tiền anh tiền em – lý do khiến biết bao cặp vợ chồng tan vỡ không đây?

Tôi yêu anh không phải nhà anh giàu có hay đẹp trai và cũng chẳng bao giờ nghĩ mình sẽ trở thành cô nàng đào mỏ. Tôi cũng không biết anh có hiểu tôi không, có biết được hoàn cảnh của bạn gái mình không nữa!

Theo Trí thức trẻ

    Loading...

DuongTroc

Viết bình luận: