Loading...

Chị gái tôi còn phải đi xin quần áo cũ cho các con tôi mặc. Tôi nói với chồng không kết quả gì và có nhiều lần anh còn đánh tôi.



Chị gái tôi còn phải đi xin quần áo cũ cho các con tôi mặc. Tôi nói với chồng không kết quả gì và có nhiều lần anh còn đánh tôi.

Chúng tôi là dân tỉnh lẻ lên thành phố học và lập nghiệp tại đây. Tôi 34 tuổi, chồng 37 tuổi, cưới nhau được 7 năm và đã có hai con nếp tẻ đều đủ. Hiện tại chúng tôi đã có nhà riêng và một công việc gọi là tạm đủ, nhiều người nhìn vào và nghĩ rằng gia đình tôi như thế là hạnh phúc nhưng mọi thứ chỉ là bề ngoài. Ngay từ khi mới yêu nhau tôi đã thấy anh là một người gia trưởng, không quan tâm, hờ hững, không biết nịnh, khi đó nhiều người nói lấy anh sau này tôi sẽ khổ. Nhưng bên cạnh đó tôi cũng thấy anh là một người có trách nhiệm với gia đình, hơn thế nữa anh không cờ bạc, rượu chè, không hay la cà quán xá.


Mấy năm đầu cưới nhau cuộc sống của tôi cũng phẳng lặng, không mấy hạnh phúc nhưng lúc đó tôi cố gắng vượt qua và nghĩ có thể con cái còn nhỏ và vẫn phải đi thuê nhà nên anh mới cư xử như thế. Cho đến thời điểm này tôi không biết mình có đủ sức vượt qua nữa không. Ngay từ khi cưới nhau tiền lương của anh không hề đưa cho tôi chi tiêu vì anh bảo tích góp vào mua đất và làm nhà. Tôi nghĩ như thế là hợp lý, bản thân cũng tốt nghiệp đại học nhưng do tôi mang bầu khó khăn và sinh hai bé gần nhau (cách nhau 2 năm) nên công việc không mấy thuận lợi.

Khi tôi sinh bé thứ nhất đã phải nghỉ việc vì trông bé rồi lại chuẩn bị đón bé thứ hai, lúc đó tôi tự đi dạy thêm để kiếm tiền trang trải cho gia đình. Đến thời điểm này khi hai bé đã lớn (6 và 4 tuổi), chúng tôi đã có một căn nhà nhỏ nhưng công việc của tôi luôn gặp khó khăn, vì một phần tôi cũng nhiều tuổi, phần nữa học ngành rất khó xin nên trong một năm tôi đã phải chuyển công việc tới 3 lần. Ngày trước các bé còn nhỏ thì gia đình có thể ăn qua ngày, chủ yếu tiền kiếm được dành cho hai bé, nhưng đến thời điểm này khi hai bé lớn và đã đi học thì tôi đi làm với công việc không ổn định nên không đủ sức lo được nữa.

Tôi bảo anh hãy đưa cho tôi một phần lương để bù vào lo cho gia đình nhưng anh bảo chưa trả nợ xong (chúng tôi làm nhà có vay một ít). Qua người thân tôi biết anh đã trả nợ hết và vô tình tôi cũng nhìn thấy sổ tiết kiệm của anh. Tôi đã nói rất nhiều và nhờ cả bố mẹ chồng nói là các con cần phải chăm chút hơn trong ăn uống và học hành nhưng anh không hề thay đổi. Anh còn cáu gắt, chửi tôi và nói tôi tự mà lo, anh không biết.

Nhiều lần tôi mặc kệ không đóng tiền học cho con mà anh cũng không đóng, cô giáo giục tôi rất xấu hổ đành phải đi vay để đóng. Rồi có những hôm tôi không mua thức ăn cho cả nhà, anh cũng không mua, cứ đi làm đêm và ngày về ngủ. Tôi rất buồn nhưng rất thương các con, chúng đã thiệt thòi rất nhiều so với bạn bè. Về phía gia đình nhà tôi, anh chị em cũng giúp đỡ nhưng chỉ được phần nào vì họ còn lo cho con cái, chị gái tôi đã phải đi xin quần áo cũ của bạn bè để cho hai bé nhà tôi mặc lại. Nói với chồng không kết quả gì và có nhiều lần anh còn đánh tôi.

Tôi mấy lần viết đơn ra tòa nhưng vừa thương con vừa lo sợ sẽ không được quyền nuôi con do công việc không ổn định, lương lại thấp. Giờ đây anh không còn yêu tôi nữa nhưng anh cũng phải nghĩ đến các con mà có trách nhiệm với chúng chứ. Cuộc sống cứ lặng lẽ trôi đi, đã nửa năm nay tôi và anh không nói với nhau câu nào mặc dù sống dưới một mái nhà. Sáng tôi đưa hai con tới trường, chiều anh chỉ đón về và đi làm (anh làm đêm và đi từ 17h30 chiều). Tôi về nấu cơm và 3 mẹ con ăn. Tôi không biết mình còn đủ sức để lo cho các con nữa không vì hiện tại trong người tôi cũng có rất nhiều bệnh nhưng không có tiền đi khám. Tôi rất bế tắc, không biết mình sẽ sống và hành động như thế nào nữa. Rất mong các bạn cho tôi một lời khuyên chân thành. Xin cảm ơn.

Loan

    Loading...

DuongTroc

Viết bình luận: