Loading...

Dù có ra sao tôi cũng phải để con hạnh phúc, tôi sẽ chấp nhận hy sinh hạnh phúc của mình.



Dù có ra sao tôi cũng phải để con hạnh phúc, tôi sẽ chấp nhận hy sinh hạnh phúc của mình.

Tôi và anh là đồng hương, anh là sinh viên trường an ninh còn trường tôi nằm ngay sau trường anh. Chúng tôi hay nói chuyện qua điện thoại rồi anh hát và đàn guita cho tôi nghe. Nhớ bài hát đầu tiên anh tặng tôi “Bằng lăng tím” nhưng có lẽ đó cũng chính là sự chia cách của chúng tôi sau này. Khi đó trong lòng chúng tôi chỉ là chút gì đó xao xuyến và bâng khuâng, không hẳn là tình yêu nữa. Rồi dần ít liên lạc hơn, một thời gian sau đó tôi gặp và yêu người khác, là chồng tôi bây giờ.


Cuộc sống hôn nhân không suôn sẻ khi tôi gặp một người chồng gia trưởng và bảo thủ. Rồi một lần cháu anh láo với tôi nhưng chồng lại quay sang mắng chửi tôi. Trong lúc bực tức không kiềm chế được chồng đánh tôi, tức quá tôi bỏ nhà đi để lại con ở nhà (khi đó tôi sinh được 5 tháng), chỉ nghĩ bỏ đi lát cho bõ tức. Ngay sau đó chồng đưa con về nội. Tôi đau khổ biết nhường nào, chỉ biết khóc nhớ con. Sau đó gia đình dẫn tôi về nội nhưng ba chồng không cho vào thăm con và bảo tôi ly dị cho con ông đi lấy vợ khác.

Không được gặp con, thời gian sau đó sống mà như người chết. Trong tôi lúc nào cũng mang cảm giác tội lỗi vì bỏ rơi con mình. Tôi quay về quê, xin làm giáo viên ở một trường mầm non. Tuy đau khổ lắm nhưng vẫn gượng dậy để đi làm kiếm tiền, phần cũng vì bố mẹ, vì con nữa. Tôi luôn lỗ lực làm việc quên mình, tuy chỉ là giáo viên mới nhưng được đánh giá có năng lực và mọi người ai cũng phải nhận ra điều đó.

Rồi tôi gặp lại người cũ ở quê nhà, đó là thời gian anh về thực tập. Anh biết chuyện của tôi nên đến nhà động viên. Thời gian sau đó anh nói yêu tôi rất nhiều, trước đây chưa xác định được tình cảm của mình nhưng từ ngày tôi đi lấy chồng anh chẳng thể yêu ai. Anh vẫn nhớ đến tôi và giờ không muốn mất tôi thêm lần nữa. Thật lòng giờ tôi chỉ nghĩ đến chồng con, lúc nào cũng đau đáu niềm khao khát được trở về bên gia đình mình. Tôi gạt đi tất cả tình yêu của anh, thậm chí có những lúc còn nặng lời với anh. Anh không vì thế mà bỏ cuộc, vẫn âm thầm bên tôi và có ai đó hỏi thì anh nói yêu một cô gái đã có một đời chồng.

Suốt một năm trời tôi tìm đủ mọi cách để xa lánh anh, anh càng yêu tôi càng không muốn, phần vì anh sẽ phải chịu thiệt thòi. Rồi điều tôi luôn khắc khoải cũng tới, chồng mở lời đưa tôi về. Khi đó tôi hạnh phúc biết bao, chẳng còn thời gian mà nghĩ đến những chuyện khác nữa, bỏ luôn cả công việc đang tốt như thế để theo chồng. Ngày cuối cùng gặp nhau, anh nói về quê chơi để tháng 8 vào nhận bằng tốt nghiệp. Anh đâu biết đó là lần gặp gỡ cuối cùng của chúng tôi.

Tôi về lại với gia đình, bát nước đổ đi không thể đầy lại được, tôi vẫn phải sống với người chồng hay chấp, gia trưởng, thậm chí còn tệ bạc hơn xưa. Mỗi lần như vậy tôi chỉ biết tâm sự với anh. Giờ tôi thấy tôi nhớ anh nhiều hơn, hay nghĩ về anh. Tôi sợ ai đó sẽ cướp đi anh của tôi, ân hận vì thời gian qua đã tệ bạc với anh.

Dù thế nào thì giờ tôi phải có trách nhiệm với gia đình, làm tốt vai trò của một người vợ. Dù có ra sao tôi cũng phải để con hạnh phúc, tôi sẽ chấp nhận hy sinh hạnh phúc của mình. Tôi đã có chồng con, tin ngày hôm nay không tốt nhưng nếu toàn tâm toàn ý rồi một ngày sẽ được hạnh phúc. Hạnh phúc không nhất thiết là ở bên người mình yêu mà hạnh phúc vì những điều nhỏ nhặt. Với tôi bây giờ chỉ có một dòng suy nghĩ “Cả đời người mẹ chỉ có con cái để hy sinh”.

Linh

    Loading...

DuongTroc

Viết bình luận: