Loading...

Đôi khi cuộc sống không cho phép em được quay đầu nhìn lại, nhưng anh đã cho em những giọt nước mắt đau khổ này, thì xin anh hãy cho em nghị lực để sống tiếp. Sống tiếp trong cái Hà Nội đã mãi mãi thiếu vắng anh!



Đôi khi cuộc sống không cho phép em được quay đầu nhìn lại, nhưng anh đã cho em những giọt nước mắt đau khổ này, thì xin anh hãy cho em nghị lực để sống tiếp. Sống tiếp trong cái Hà Nội đã mãi mãi thiếu vắng anh!

"Hà Nội mùa này đỏng đảnh cũng như em,
Chợt nắng chợt mưa chẳng thể nào biết nữa...
Anh ra phố mưa ào ào trước cửa.
Anh về phòng, nắng gắt bên song..."

Tháng tám rồi cũng đã trôi qua. Bên cạnh cái nắng chói chang của một mùa hè rực lửa là những cơn mưa đỏng đảnh giữa thời khắc giao mùa.

Chợt đi.

Rồi lại chợt đến...

Giờ này năm ấy, hình như em đã gửi bài thơ này cho anh, anh nhỉ? Trong những phút giây nhớ nhung anh đến day dứt cồn cào, em đứng giữa một Hà Nội rộng lớn mà cứ nhìn mãi về phương ấy, lòng nhẩm mong biết đến lúc nào anh mới sang với em đây...?

"Em sợ những chiều Hà Nội vắng anh,
Mưa bất chợt chỉ một mình em ướt.
Ở nơi ấy, trên dòng đời xuôi ngược,
Có khi nào anh nhớ đến Hà Nội không...?"

Bao nhiêu năm đã trôi qua, trời Hà Nội bây giờ cũng vẫn thế. Những cơn mưa chợt đến rồi đi vẫn làm em ướt mềm hai má. Nhưng đôi bàn tay vuốt tóc em khi xưa đã không còn. Chỉ mình em bước vội trong những giọt mưa dai dẳng, nửa như muốn chạy trốn, nửa như muốn được nó thay cho ai kia ve vuốt cảm thông. Để rồi khi phải đứng giữa cuộc đời tấp nập trong cái ướt lạnh này, em mới thấm thía sự cô đơn của tác giả bài thơ, sự cô đơn đến thấu gan buốt ruột mà em từng cho rằng, mình rất hiểu ấy...


"Anh có nhớ Hà Nội những ngày qua,
Chiều bất chợt, những cơn mưa bất chợt.
Đông dai dẳng những nỗi buồn dai dẳng,
Phố đông người vẫn thiếu bước chân ai."

Anh thân yêu, ở nơi ấy anh có nhớ đến em như em đang nhớ anh không? Nhìn những hạt mưa rơi tí tách bên hiên nhà, nghe tiếng guitar thánh thót gảy lên bản nhạc quen thuộc mà em vẫn hay gọi là “khúc nhạc của mưa” ấy, em lại thấy nhớ anh vô cùng! Nhớ giọng nói, nhớ nụ cười, nhớ đôi bàn tay dịu dàng, nhớ mảnh đất xa xôi nơi có anh yêu của em ở đó. Nhớ màu áo đã bạc vì cái nóng như đổ lửa, vì những màn sương ướt đẫm trong đêm. Em đã không còn là cô bé nữa, nhưng những lúc thế này, tại sao em vẫn chỉ biết khóc khi mong nhớ anh thôi?

"Em sợ những chiều Hà Nội vào đông,
Con đường vắng những bước chân thong thả.
Người trên phố vẫn đi về vội vã,
Em một mình trông ngóng đến nơi xa."

Giờ đây, cuộc sống của em đã chỉ còn một nửa. Thiếu anh, em trở nên bé lại, còn con đường phía trước lại như dài ra. Tít tắp. Bàn tay anh luôn nắm chặt đã buông em ra ngay giữa cuộc đời đông đúc. Và từ đó, em đã chỉ biết đến những ngày mưa.

Nhưng em vẫn thấy hạnh phúc. Niềm hạnh phúc tội nghiệp khi được sống lại trong những ký ức quý giá em có được, nơi chỉ có riêng anh, và em...

“Nỗi đau to lớn nào cũng đi qua,
Không ai có thể khóc xuyên đêm dài tháng rộng.
Phải biết cười để lấp đầy khoảng trống
Đã lỡ qua...”

Vần thơ yêu thích của em lại vang lên, và bản nhạc “Rann na mona” cũng sắp sửa kết thúc. Có thể chỉ vài phút sắp tới thôi, em sẽ lại lau nước mắt như chưa từng có gì xảy ra, rồi lại bước vào cuộc đời tấp nập mà trống trải. Em đã đứng lên ở chính nơi anh đã bỏ em lại, và sẽ đi tiếp một mình trên con đường xa tắp ấy. Đôi khi cuộc sống không cho phép em được quay đầu nhìn lại, nhưng anh đã cho em những giọt nước mắt đau khổ này, thì xin anh hãy cho em nghị lực để sống tiếp.

Sống tiếp trong cái Hà Nội đã mãi mãi thiếu vắng anh!

Theo Blogradio

    Loading...

DuongTroc

Viết bình luận: