Loading...

Khi triều đại phong kiến cuối cùng của Trung Quốc diệt vong, những viên thái giám làm việc trong cung cấm vô hình dung trở thành người thừa trong xã hội.



Khi triều đại phong kiến cuối cùng của Trung Quốc diệt vong, những viên thái giám làm việc trong cung cấm vô hình dung trở thành người thừa trong xã hội.

Sự hủy diệt của cả một triều đại phong kiến, đó là chuyện đại sự mang đến nhiều niềm vui và nỗi buồn. Những ai lật đổ triều đại đó ắt sẽ vui. Nỗi buồn thuộc về người không thể giữ giang sơn xã tắc trong tay mình.

Trong cuộc chính biến ấy, nhiều người sẽ nói rằng, Hoàng đế và các nhân vật máu mặt trong Hoàng thất là những người đau khổ nhất, bởi họ mất đi địa vị, quyền lực và tiền tài.

Thế nhưng có nhiều ý kiến lại cho rằng, nỗi đau đó chỉ là nhất thời. Đặc biệt, đối với sự diệt vong của nhà Thanh, đau khổ nhất là các thái giám và cung nữ.


Thái giám phục vụ dưới thời nhà Thanh.

Nỗi thống khổ của các cung nữ trên thực tế chưa thấm vào đâu so với những người cùng cảnh ngộ với mình.

Một khi không còn chủ nhân để hầu hạ, phục dịch, họ vẫn là một con người hoàn chỉnh, có thể ra ngoài xã hội tìm một người đàn ông để lấy làm chồng, sinh con đẻ cái.

Mặc dù từ đó trở đi, họ khó có thể có cơ hội nhìn thấy những cảnh tượng nguy nga, hoành tráng như trước, nhưng dù thế nào đi nữa, họ vẫn có thể sống qua những ngày cơm canh đạm bạc, có con cái sum vầy.

Chỉ có thái giám là những người chịu đựng nỗi khổ thấu trời.

Bi kịch của thân phận thái giám Thanh triều

Nói đến đây, hẳn nhiều người sẽ nhớ đến một bộ phim “Viên thái giám cuối cùng của Trung Quốc” do diễn viên Hong Kong Max Mok thủ vai chính.

Bộ phim đã phản ánh chân thực một thực tế đau đớn đối với các thái giám Thanh triều.

Khi họ chấp nhận “tịnh thân” để trở thành thái giám trong cung, “của quý” của họ sẽ được cắt bỏ. Tất cả đều được bỏ riêng vào từng ống tre, treo trong một căn phòng trong hoàng cung.

Khi các thái giám gần đất xa trời, họ sẽ lấy “của quý” của mình xuống, đặt vào trong quan tài để người được chết toàn thây, những mong kiếp sau được đầu thai.

Khi Thanh triều diệt vong, các thái giám hầu như ít ai màng đến tiền bạc, của cải. Chẳng ai bảo ai, họ đều vội vã chạy đến căn phòng nói trên để tìm kiếm “báu vật” của đời mình.


Những chiếc ống tre chứa "của quý" của các thái giám trong
phim "Viên thái giám cuối cùng của Trung Quốc".

Những thước phim tái hiện lịch sử cho thấy, trong lúc bấn loạn, các thái giám thậm chí còn chẳng quan tâm đến việc liệu “nó” có phải là của mình hay không, miễn là lấy cho được để sau này khi chết, thi thể được toàn vẹn.

Nếu không lấy lại được “của quý”, điều đó đồng nghĩa với việc các thái giám sẽ chẳng bao giờ thành “ông” và cũng không thể mong kiếp sau được đầu thai.

Trong phim “Viên thái giám cuối cùng của Trung Quốc”, Max Mok cũng cướp được một “báu vật” cho mình.

Tuy nhiên về sau, một thái giám khác vốn đối xử với ông ta rất tốt đến lúc chết vẫn không có cái cần đem theo. Trong tình huống đó, viên thái giám đành chấp nhận tặng cho người “đồng nghiệp” quá cố “của quý” của mình.

Câu chuyện trên đã khiến người đời không khỏi xót xa, rơi lệ trước cảm cảnh của thân phận thái giám nói chung, chứ chưa nói đến những thái giám phải sống trong triều đại phong kiến cuối cùng của Trung Quốc.

Sau khi Thanh triều diệt vong, các thái giám trở nên lạc lõng giữa dòng đời. Họ là những người đàn ông nhưng không thể đầu đội trời, chân đạp đất, chẳng ai muốn thuê mướn nên cơm cũng chẳng có ăn.

Vì là một người đặc biệt, sinh lý khác người, nên họ cũng chẳng thể có được một gia đình cho riêng mình.


Khi Thanh triều diệt vong, Trung Quốc chấm dứt thời kỳ xã hội phong kiến,
thái giám trở thành người thừa trong xã hội.

Cổ nhân nói rằng, con người có hai nhu cầu cơ bản, nhưng với các thái giám, họ hoàn toàn không có cách nào thỏa mãn những nhu cầu ấy.

Nếu như trong hoàng cung, mặc dù liên tục bị sai bảo nhưng dù sao, đó cũng là một công việc chính thức dành cho thái giám, đảm bảo cho họ có cơm ăn no, áo mặc ấm. Họ chỉ canh cánh trong lòng là kiếp sau được đầu thai.

Còn nay, khi triều đình bị xóa sổ, nỗi thống khổ của họ, trời đất có thể đều hiểu thấu, nhưng chẳng thể giúp gì.

Trong lịch sử Trung Quốc cổ đại, không thiếu những Hoàng đế bị bức hại đến chết. Họ ước ao rằng kiếp sau không đầu thai vào hoàng gia.

Còn với những thái giám có cơ hội đầu thai, hy vọng lớn nhất đời họ có lẽ là kiếp sau, thiên hạ không có Hoàng đế để không còn người nào phải lặp lại bi kịch mà họ phải trải qua.

Nguồn: Ttvn.vn

    Loading...

DuongTroc

Viết bình luận: