Loading...

Bà Tâm ngơ ngác nhìn ngôi nhà, mảnh vườn thân thuộc mình sắp phải rời đi mà lòng đau khôn tả. Bà tự hỏi cơ sự ngày hôm nay xảy ra là do nhân quả hay tại cha con ông phụ bạc có gien.



Bà Tâm ngơ ngác nhìn ngôi nhà, mảnh vườn thân thuộc mình sắp phải rời đi mà lòng đau khôn tả. Bà tự hỏi cơ sự ngày hôm nay xảy ra là do nhân quả hay tại cha con ông phụ bạc có gien.


Bà nhớ như in khoảng thời gian khốn khổ và nhục nhã mấy chục năm trước. Lúc đó bà với ông Thắng đã có với nhau ba mặt con nhưng ông vẫn lăng nhăng, còn bỏ nhà, mang hết tiền tích cóp chạy theo người tình. Bà Tâm gửi mấy đứa con nheo nhóc nhờ nhà hàng xóm chăm rồi cùng người em trai vượt hàng trăm cây số đi níu kéo chồng trở về.

Khi tìm đến được nhà của kẻ đã cướp chồng mình, bà Tâm bị đánh đuổi không thương tiếc. Ban đầu là ông Thắng ra bảo bà quay về vì ông không còn chút tình cảm nào, sau nữa nhân tình của ông ta xuất hiện, bày trò ghen ngược, chê bai, sỉ nhục bà đủ điều. Người đàn bà trơ tráo đó còn gọi đàn em xã hội đen đến dở thói lưu manh. Bà Tâm đau đớn và tủi nhục vô cùng, không thể ngờ người mình từng hy sinh tuổi trẻ để cùng vượt nghèo vượt khó khi đã có chút tiền lại quay ngoắt phụ bạc vợ con đến thế.

Nửa năm sau thì ông Thắng trở về, thân tàn ma dại, mất sạch tiền, tình, bị cô vợ mới bỏ đi theo kẻ khác, bị cơ quan đuổi việc vì mải mê gái gú, cờ bạc. Bà Tâm đã tự thề với lòng mình sẽ không bao giờ tha thứ cho kẻ vô nhân tính ấy nữa nhưng khi thấy các con reo mừng, chạy đến ôm cổ bố, bà lại mềm lòng muốn hy sinh vì con.

Thời gian thấm thoắt trôi, hai ông bà dần vun đắp lại mái ấm. Con trai, con gái lớn lên có sự nghiệp ổn định và gia đình đề huê, bà mừng vui chưa được bao lâu thì tai họa lại ập đến. Con trai bà dở thói trăng hoa, đòi ly hôn người vợ tần tảo, đoan chính, bỏ rơi hai đứa con thơ của mình để chạy theo một cô ả vốn là gái bán hoa, còn nuôi cả con riêng của cô ta. Bà Tâm không hiểu nổi con quỷ nào đã nhập vào hồn đứa con trai bà hết mực tin tưởng và kỳ vọng.

Ông bà gọi con trai về họp gia đình, mắng chửi, nhỏ nhẻ khuyên nhủ đều có cả. Anh ta chỉ ngồi lầm lỳ, trước lúc phóng ra khỏi nhà chỉ buông lại một câu xát muối trái tim những kẻ đầu bạc : “Bố ngày xưa cũng ngoại tình, phụ rẫy vợ con, giờ có quyền gì mà lên giọng dạy đời tôi”.

Bất hạnh không chỉ dừng lại ở đó. Cay cú vì không cướp được căn nhà mà vợ con đang ở vì đó là nhà do bố mẹ vợ cho, gã con trai chạy về ăn trộm cuốn sổ đỏ vốn đã được ông bà Tâm sang tên cho mình. Gã đem bán nhà và mảnh đất hương hỏa của bố mẹ ruột chỉ để có tiền cung phụng nhu cầu mua điện thoại xịn, mua xe, mua nhà cho nhân tình.

Khi có người đến đòi đất,đòi nhà, đuổi hai thân già ra đường, ông Thắng đỡ bà Tâm lên xe về nhà con gái ở tạm mà lương tâm cào xé, ông tự dằn vặt nếu ông không ăn mặn có lẽ con, cháu ông đã không khát nước.

May

    Loading...

DuongTroc

Viết bình luận: