Loading...

Bình thường xong tang lễ là ai về nhà nấy chỉ có anh em ruột thịt mới ở lại, nhưng ông Hạnh lấy lí do “nhà người ta côi cút” nên ở lại chút cho vơi bớt đau thương. Thấy thế bà Hải sinh nghi, bà quyết tìm cho ra nhẽ.



Bình thường xong tang lễ là ai về nhà nấy chỉ có anh em ruột thịt mới ở lại, nhưng ông Hạnh lấy lí do “nhà người ta côi cút” nên ở lại chút cho vơi bớt đau thương. Thấy thế bà Hải sinh nghi, bà quyết tìm cho ra nhẽ.

Chung sống với nhau đã mấy chục năm và đã có với nhau bốn mặt con. Đứa lớn nhất cũng đã lập gia đình, hai người cũng đã lên chức ông, chức bà. Có nằm mơ bà Hải cũng không ngờ tới việc ông Hạnh, người đàn ông đã cùng bà trải qua bao cay đắng ngọt bùi, bao nhiêu năm đầu ấp má gối nay lại nổi đóa ngoại tình.


Nhớ lại ngày ấy ông Hạnh bất chấp sự phản đối của gia đình để cưới cho bằng được bà Hải làm vợ. Sống với nhau ngần ấy năm, dù cuộc sống nơi làng quê có phần nghèo khó nhưng họ luôn sát cánh bên nhau, chăm chỉ làm ăn rồi lần lượt từng đứa con xinh xắn, ngoan ngoãn ra đời. Dường như hàng xóm xung quanh ai cũng nể trọng gia đình ông bà, bởi ông bà vốn tốt tính, thơm thảo với láng giềng lại được tiếng là “gia đình văn hóa” vì vợ chồng chẳng mấy khi bất hòa, con cái đứa nào chăm ngoan học giỏi.

Cái nghèo đã đeo bám cuộc đời của ông bà nên khi các con lớn lên ông bà đều tạo điều kiện cho ăn học đến nơi đến chốn. Nay chúng đều đã lớn, có công ăn việc làm ổn định và lập nghiệp ở thành phố. Hàng tháng các con của ông bà đều gửi tiền về biếu bố mẹ an hưởng tuổi già. So với mấy nhà xung quanh, gia đình ông bà có phần khá giả khang trang hơn, tiền bạc lúc nào cũng rủng rỉnh. Nhà chỉ còn hai vợ chồng sớm tối bên nhau, lâu lâu đứa nào rảnh thì về thăm bố mẹ. Cuộc sống hiện tại của ông bà khiến bao kẻ phải chậc lưỡi thèm thuồng.

Hàng ngày ông Hạnh thường hay đi dạo quanh nhà hàng xóm uống nước chè hay đánh cờ giải khuây. Còn bà Hải ở nhà lo chợ búa bếp núc rồi chăm bẵm mảnh rau sau nhà. Có lần bà cũng nghe hàng xóm nói bóng nói gió việc ông Hạnh có “tòm tem” với người phụ nữ hàng xóm, có chồng đi làm ăn xa. Nhưng bà nghĩ đó chỉ là những lời trêu đùa ác ý chứ chẳng đời nào chồng bà ngoại tình được. Bởi ông chẳng hề có biểu hiện gì khác lạ, vẫn cơm ngày ba bữa ở nhà, tối tối vẫn ôm ấp bà ngủ như thời còn son trẻ.

Mọi chuyện chỉ bại lộ khi chồng của người đàn bà hàng xóm chẳng may bị tai nạn chết thảm nơi đất khách. Ngày người ta đưa xác người đàn ông xấu số ấy về quê mai táng, hàng xóm ai cũng tỏ ra thương xót. Người người lần lượt đổ về viếng thăm, không khí làng quê trở nên u uất lạ thường. Người đàn bà ấy ra vẻ gào khóc thảm thương rồi ngất lên ngất xuống. Lúc bấy giờ bà Hải mới để ý đến thái độ của chồng mình, không chỉ tỏ ra lo lắng cho người đàn bà ấy mà tối đến ông Hạnh còn tình nguyện sang bên đó an ủi này nọ, giúp đỡ việc này việc kia. Bình thường xong tang lễ là ai về nhà nấy chỉ có anh em ruột thịt mới ở lại, nhưng ông Hạnh lấy lí do “nhà người ta côi cút” nên ở lại chút cho vơi bớt đau thương. Thấy thế bà Hải sinh nghi, bà quyết tìm cho ra nhẽ.

Bà Hải để ý đến chồng nhiều hơn. Cứ mỗi lần thấy chồng bảo ra ngoài đi dạo uống nước, đánh cờ là bà lại tỉnh bơ coi như không có chuyện gì nhưng chỉ cần chồng đi khuất dạng là bà lại đi sau để theo dõi. Đúng như linh tính mách bảo, nhiều hôm cứ 8h tối khi vừa ăn tối xong là ông Hạnh lại bảo đi đánh cờ nhưng không đi đánh cờ mà ông đến nhà người đàn bà ấy. Con của người đàn bà ấy còn nhỏ nên không biết gì, cho một mớ đồ chơi là ngồi chơi cả buổi, mẹ muốn làm gì thì làm. Lần này bà Hạnh quyết xông vào bắt tận tay đôi “gian phu dâm phụ” cho bằng được.

Gian nhà trên mấy đứa trẻ đang chơi đùa, bà Hải cố đi thật nhẹ nhàng để không ai phát hiện ra mình. Bà nhìn qua khe cửa sổ khép hờ của gian nhà dưới, bà chết lặng khi thấy chồng mình cùng người đàn bà ấy đang ôm ấp nhau, vuốt ve nhau chuẩn bị “hành sự”. Bà mở cửa xông vào “bắt tận tay gay tận cổ”, ông Hạnh hoảng hồn hết đường chối tội, mọi hoài nghi của bà đã rõ mồn một. Hỏi ra mới biết, họ lén lút quan hệ với nhau gần cả một năm nay mà bà không hề hay biết.

Đã ba ngày nay, bà Hải im lặng không nói năng nửa lời với chồng. Bà vẫn không thể nào tin những gì mình chứng kiến lại là sự thật. Mặc cho ông Hạnh van xin bà tha thứ và đừng làm ầm ĩ mọi chuyện nhưng cũng chỉ nhận được cái nhìn lạnh lùng vô cảm từ nơi bà. Bà thật sự rất sốc, hình tượng người chồng mẫu mực trong mắt bà đã sụp đổ hoàn toàn. Bà thấy ghê tởm người chồng của mình, bà muốn li hôn nhưng nghĩ đến ở cái tuổi xế chiều còn dắt nhau ra tòa rồi con cái bà nữa chúng ra sẽ suy sụp thế nào khi hạnh phúc gia đình bố mẹ tan vỡ, bà lại khựng lại. Nhưng có lẽ từ nay đến cuối đời bà vẫn chẳng thể nào tha thứ nổi cho sự phản bội của chồng.

Theo Trí thức trẻ

    Loading...

DuongTroc

Viết bình luận: