Loading...

Lúc sắp xếp đồ đạc để lên thành phố, tôi thấy ba chồng cứ thập thò ngoài cửa. Thấy ba chồng đi đi lại lại ngoài cửa tới 3- 4 lần, tôi hỏi ông có chuyện gì không thì ông bảo...



Lúc sắp xếp đồ đạc để lên thành phố, tôi thấy ba chồng cứ thập thò ngoài cửa. Thấy ba chồng đi đi lại lại ngoài cửa tới 3- 4 lần, tôi hỏi ông có chuyện gì không thì ông bảo...

Tôi là dâu mới nhà anh, chúng tôi mới kết hôn được gần 5 tháng. Trong khi nhà tôi ở phố, cũng thuộc dạng khá giả, đầy đủ thì nhà anh lại ở quê, cuộc sống hết sức khó khăn. Khi yêu, ai cũng thắc mắc vì sao một cô gái có điều kiện như tôi lại chấp nhận một anh chàng nhà nghèo. Có người ác miệng hơn còn nói anh đúng là chuột sa chĩnh gạo, yêu tôi vì tiền.

Bỏ qua hết những dèm pha, chúng tôi vẫn yêu nhau, hạnh phúc sóng bước với nhau suốt 3 năm mới cưới. Bố mẹ tôi còn hết sức ủng hộ tôi vì theo như lời mẹ tôi thì anh là người đáng tin tưởng, lớn lên trong hoàn cảnh đó nên anh rất bình tĩnh, chịu khó và biết cách quan tâm chăm sóc người khác.

Trước khi cưới, tôi cũng nhiều lần về nhà anh ở quê chơi. Nói thật, tôi thương bố mẹ anh chẳng kém bố mẹ tôi. Họ tuy quê mùa nhưng chân chất, thật thà hơn hẳn nhiều bà mẹ chồng đanh đá ở phố.

Ngày tân hôn, tôi vẫn nhớ như in. Sau khi khách khứa tan, tôi đau bụng không chịu nổi. Ngặt nỗi nhà vệ sinh của nhà chồng ở sâu trong vườn chuối, cách nhà chính khá xa lại tối, chỉ nhìn thôi tôi cũng không dám đi. Gọi chồng dẫn đi thì anh say bí tỉ đến độ chẳng biết gì nữa hết. Tôi cứ thế ôm bụng rên ôi ôi hừ hừ mà giận chồng không chịu được.

Ai dè, mẹ chồng tôi nghe tiếng tôi rên quá, tưởng chồng tôi làm gì quá đáng với vợ. Bà ở ngoài, cứ thế gõ cửa rồi hắng giọng bảo chồng tôi ngủ sớm đi. Khi đó, tôi vừa đau bụng vừa buồn cười. Lát sau, chịu không nổi, tôi đành lọ mọ xuống phòng gọi mẹ.


Lần nào về quê cũng là một lần trải nghiệm cuộc sống làm dâu vui vẻ và lạ lẫm đối với tôi. (Ảnh minh họa)

Thế là đêm tân hôn của tôi, mẹ chồng tôi cầm đèn pin soi đường, dẫn con dâu đi vệ sinh, còn chồng tôi say bí tỉ đến độ vợ đi mất cũng chẳng biết. Nghĩ lại vẫn buồn cười và thấy thương mẹ chồng thật nhiều.

Ở nhà chồng 1 tuần, chúng tôi trở lại thành phố để làm việc và sinh sống. Hai tuần một lần lại về quê thăm các cụ. Lần nào về quê cũng là một lần trải nghiệm cuộc sống làm dâu vui vẻ và lạ lẫm đối với tôi.

Mẹ chồng tôi siêu tiết kiệm. Bà luôn nói rằng cuộc đời bà khổ quen rồi, bà muốn dành dụm cho con cái sau này, rồi phòng khi bệnh tật, túng thiếu. Mỗi lần về quê, tôi đều mua nhiều thức ăn ngon nhưng phải nói giảm giá đi vì sợ mẹ tiếc tiền, không dám ăn. Mua cho mẹ cái áo mới cũng phải xé mác trước.

Mua trà sâm biếu bố chồng cũng phải nói là trà lạng ngoài chợ vì sợ ông bà la. Nhưng bố chồng cứ tấm tắc khen mãi: “Trà lạng con mua ở đâu mà ngon quá? Lần sau bố gởi tiền con mua thêm cho bố vài lạng biếu các chú các bác mày”. Những lúc đó tôi đều cảm thấy rất vui và hứa hẹn với ông lần sau về quê sẽ mua biếu các chú các bác sau.

Nhớ lại ngày đầu tiên làm dâu ở nhà chồng, tôi vụng về vào bếp nấu ăn. Ở quê không giống như ở phố, nhà mẹ chồng tôi vẫn nấu bếp củi. Bếp ga cũng có nhưng chỉ để dành nấu khi nào có việc gấp.

Hì hục mãi tôi mới nhóm được lửa và nấu xong nồi canh thì mồ hôi đổ ròng ròng. Tôi nhìn quanh tìm miếng nhấc nồi thì thấy 2 miếng lót áo ngực treo lủng lẳng phía trên đầu tủ. Nhìn mà tôi không nhịn được cười. Chạy ra hỏi chồng: “Anh biết bố mẹ dùng gì để nhấc nồi không?”. Chồng tôi cười hà hà trả lời: “Thì cùng lắm là miếng vải cũ hoặc hai miếng lót áo ngực chứ gì”. Chúng tôi cứ thế cười với nhau, tôi còn khen anh đúng là am hiểu bố mẹ!


Nghĩ lại thấy cuộc sống làm dâu của mình cũng thật may mắn. (Ảnh minh họa)

Tiết kiệm là vậy nhưng bố mẹ chồng tôi khi có chuyện gì cũng không ngại ‘bung tiền’ cho con cháu. Điển hình nhất là mới đây, chúng tôi về quê ăn mừng nhà vệ sinh đã xây dựng xong. Sau sự kiện đêm tân hôn, tôi nhắc khéo chồng đầu tư xây cho bố mẹ cái nhà vệ sinh mới, tiện nghi và sạch sẽ hơn. Chứ cứ như bây giờ, lần nào về quê tôi cũng phát khiếp không dám bén mảng tới gần. Nhưng khi chồng tôi đưa tiền, bố chồng liền lắc đầu không nhận. Cứ tưởng ông bà không muốn đổi vì đã quen nếp sinh hoạt cũ nên vợ chồng tôi cũng không dám tự chủ trương.

Thế mà một tháng sau về quê, đã thấy nhà vệ sinh mới cứng mọc lên ngay gần nhà, bên trong ốp gạch trắng tinh trông rất khập khiễng với cái nhà chính 3 gian kiểu cổ. Tôi biết ngay là bố mẹ chồng tự bỏ tiền túi ra xây để “chiều lòng” cô con dâu mới.

Đáng nhớ nhất là lần tôi bỏ quên đồ lót phơi trong nhà vệ sinh, lúc sắp xếp đồ đạc để lên thành phố, bố chồng cứ thập thò ngoài cửa. Thấy bố chồng đi đi lại lại ngoài cửa tới 3- 4 lần, tôi hỏi ông có chuyện gì không thì ông bảo, con sắp xếp đồ thì nhớ soát kỹ xem có thiếu cái gì be bé mà quan trọng không nhé! Lúc đó tôi còn không hiểu gì, đến khi vào nhà vệ sinh thì thấy chiếc áo lót của mình còn lủng lẳng ở đó khiến tôi ngượng đỏ mặt vì lời nhắc khéo léo của bố chồng.

Nghĩ lại thấy cuộc sống làm dâu của mình cũng thật may mắn, các chị em đi làm dâu như thế nào thì chia sẻ ra đây cho mọi người cùng biết nhé!

Theo Tri Thức Trẻ

    Loading...

DuongTroc

Viết bình luận: