Loading...

Lúc đó, tôi đã nghĩ rằng đây là “tình một đêm”, xong rồi thì chẳng ai vướng bận gì với nhau nữa.



Lúc đó, tôi đã nghĩ rằng đây là “tình một đêm”, xong rồi thì chẳng ai vướng bận gì với nhau nữa.

Tôi thuộc kiểu phụ nữ hiện đại, sống rất thoáng. Câu chuyện tôi kể ra đây, hi vọng mọi người sẽ có cái nhìn bớt khắt khe hơn với những người đã từng quan hệ trước hôn nhân.

Tôi năm nay 29 tuổi, là nhân viên biên dịch của một công ty nước ngoài. Ngay từ trẻ, tôi đã trung thành với cách sống "nổi loạn". Tôi luôn làm điều mình thích mà bất chấp những gièm pha xung quanh. Tôi chỉ cần tôi được là chính tôi, sống thoải mái nhất có thể. Thêm vào đó, đặc thù công việc khiến tôi tiếp xúc nhiều với người nước ngoài. Vì thế, tôi phần nào cũng chịu ảnh hưởng tư tưởng từ họ.

Tôi luôn cho rằng: Yêu là phải chủ động, không nhất thiết phải chờ đợi đàn ông đến tán tỉnh. Tôi từng yêu nhiều người, nhưng khi nhận ra họ không hợp, tôi lập tức chia tay. Tôi cũng từng quan hệ tình dục với 3 người bạn trai, chưa bao giờ tôi hối hận vì điều đó cả.

Ngay cả chồng sắp cưới của tôi đây, tôi cũng đến với anh bằng tình dục trước tình yêu. Và đến tận bây giờ, tôi vẫn nghĩ đó là quyết định đúng đắn.

Tôi gặp anh lần đầu trong quán bar. Cuối tuần nào tôi cũng đến bar để giải tỏa căng thẳng. Hôm đó, nhìn cách anh ăn mặc vừa bụi bặm, mà khuôn mặt lại thư sinh nên tôi rất thích thú. Thế là tôi chủ động đến gần, chạm ly anh kèm cái nháy mắt để làm quen. Rồi chúng tôi nhảy cùng nhau suốt buổi tối đó. Cũng chính tôi là người xin số điện thoại của anh để tiện liên lạc khi tôi muốn.


Tôi luôn làm điều mình thích mà bất chấp những gièm pha xung quanh. (Ảnh minh họa)

Ngay sáng hôm sau, tôi gọi điện mời anh đi cà phê. Chiều tôi lại mời anh đi ăn tối. Đến ngày thứ 3 gặp nhau, chúng tôi chính thức lên giường cùng nhau. Lúc đó, tôi đã nghĩ rằng đây là “tình một đêm”, xong rồi thì chẳng ai vướng bận gì với nhau nữa.

Nhưng sau đó, chúng tôi gặp nhau nhiều hơn, chủ yếu là vào ban đêm. Và người chủ động hẹn gặp không phải là tôi nữa mà là anh. Nhiều lần, anh chỉ nhún vai nói với tôi rằng “không gặp nên nhớ”. Đi ăn tối xong, chúng tôi lại trở về phòng tôi và...

Chúng tôi cứ thế ở bên nhau. Tôi cũng chưa bao giờ hỏi về gia cảnh của anh, ngược lại, anh cũng vậy. Thậm chí, đôi khi tôi còn nghĩ đây đúng là kiểu "tình một đêm" biến thành “tình ngàn đêm” nhưng không có kết quả gì. Bạn bè tôi cũng bảo tôi nên xem xét lại, xem anh có yêu tôi không? Nếu không thì nên dứt khoát để tìm người khác tốt hơn, tuổi của tôi cũng không còn trẻ nữa, nên sớm lập gia đình. Nhưng tôi mặc kệ, tôi nghĩ, có lẽ tôi đã yêu anh rồi.

Đêm ngày 20/10 năm ngoái, tôi hẹn gặp nhưng anh báo bận. Một mình tôi lang thang khắp nơi, rồi vào bar. Ở ngoài đường, nhìn người ta đi chung cặp mà tôi cũng tủi thân. 11 giờ, tôi về thì anh đã đứng đó từ khi nào. Anh tặng tôi một bó hồng nhung thật đẹp cùng một món quà nhỏ. Khi mở ra, tôi càng bất ngờ hơn khi đó là một cặp nhẫn. Anh từ từ đeo vào tay tôi rồi ôm hôn tôi. Chẳng tỏ tình, chỉ như vậy, chúng tôi đã chính thức trở thành người yêu của nhau. Và 20/10 năm nay, chúng tôi sẽ trở thành vợ chồng.


Đến ngày thứ 3 gặp nhau, chúng tôi chính thức lên giường cùng nhau. (Ảnh minh họa)

Anh luôn nói với tôi rằng ban đầu, anh đến với tôi vì tình dục, nhưng sau đó, chẳng hiểu sao, xa tôi, anh lại nhớ đến cồn cào. Cũng lạ một điều, từ khi chính thức thành người yêu, chúng tôi lại ít lên giường với nhau. Đôi lần tôi thắc mắc, anh chỉ nói anh muốn có một tình yêu thật sự, không vướng nhiều vào tình dục nữa. Nghe thế, tôi càng thêm yêu anh hơn.

Chúng tôi cũng nhanh chóng về ra mắt gia đình. Nhớ lại lần đầu về nhà anh, anh đã siết chặt lấy vai tôi, tự hào nói rằng “Đây là người con muốn lấy làm vợ” khiến tôi mỉm cười vui sướng.

Có lần, tôi hỏi anh, có phải anh cưới tôi vì trách nhiệm không? Anh lại gõ đầu tôi bảo chính tôi là người dụ dỗ anh, chứ anh có chủ động đến với tôi đâu mà phải chiu trách nhiệm. Anh còn đùa vui bảo anh phải rước tôi đi, rồi thuần hóa tôi. Chứ không ai lấy được tôi, chắc cũng khổ vì lo giữ vợ.

Có thể mọi người sẽ lên án tôi quá thoáng, dễ dãi khi chủ động làm quen đàn ông mà không cần tìm hiểu về họ. Nhưng đến bây giờ, tôi chưa khi nào hối hận về cách sống của mình, tôi sống thoáng không có nghĩa tôi sa đọa. Điều tạo nên tôi hiện tại, chính là quá khứ của tôi. Vì thế, người nào yêu tôi, phải yêu cả khoảng thời gian đó. Vì thế, các chị em đừng bao giờ mặc cảm vì quá khứ của mình!

Theo Tri Thức Trẻ

    Loading...

DuongTroc

Viết bình luận: