Loading...

Khi đó, tôi cũng chẳng suy nghĩ gì nhiều. Trong đầu tôi chỉ còn sự hận thù. Tôi muốn anh phải đau khổ, phải hối hận vì đã thách đố tôi.



Khi đó, tôi cũng chẳng suy nghĩ gì nhiều. Trong đầu tôi chỉ còn sự hận thù. Tôi muốn anh phải đau khổ, phải hối hận vì đã thách đố tôi.

Giờ tôi đang rối bời, chẳng biết phải giải quyết mọi chuyện như thế nào? Xin mọi người cho tôi lời khuyên với.

Tôi cưới chồng được gần 6 tháng nay. Vợ chồng tôi từng yêu nhau 2 năm mới cưới nên tính tình khá hợp nhau. Vậy mà, chẳng hiểu sao khi về sống chung nhà, tôi thấy anh như thay đổi hoàn toàn.

Anh không còn chiều chuộng tôi nhiều như trước nữa. Tôi thèm ăn gì, anh cũng chẳng sốt sắng chạy đi tìm mua. Có khi, anh còn nói tôi thèm gì thì tự đi mua mà ăn, anh không rảnh để hầu hạ tôi mãi. Tôi bệnh, anh cũng chẳng lo lắng nhiều như trước, chỉ mua thuốc về rồi để đó cho tôi tự uống. Vì chuyện đó mà chúng tôi cãi nhau thường xuyên. Tôi hờn trách anh thay đổi, anh giận bảo tôi tiểu thư. Mới cưới mà chúng tôi đã cảm thấy chán nhau chứ không còn mặn nồng như khi yêu nữa.

Được 3 tháng thì tôi có thai. Khi báo tin, chồng tôi đã mừng đến nỗi ôm lấy tôi mà xoay mấy vòng. Anh cũng thay đổi, quan tâm tôi hơn. Quần áo, nhà cửa cũng một mình anh dọn dẹp. Tôi chỉ có việc đi làm về, nấu ăn rồi nghỉ ngơi mà thôi. Tôi hạnh phúc lắm và tự nhủ sẽ giữ thai thật tốt để sinh cho anh một đứa con khỏe mạnh, kháu khỉnh.

Nhưng từ khi có thai, tâm tính tôi thay đổi thấy rõ (chính tôi cũng nhận ra). Tôi hay cáu gắt, hay khóc và hay tự dằn vặt bản thân mỗi khi giận anh. Chỉ cần một câu nói vô tình hay một thái độ nào đó của chồng, tôi cũng khóc ngon lành được. Anh cũng hay nói khi mang bầu, tôi cứ như biến thành người khác.


Tôi hạnh phúc lắm và tự nhủ sẽ giữ thai thật tốt để sinh cho anh một đứa con khỏe mạnh, kháu khỉnh. (Ảnh minh họa)

Tôi luôn suy nghĩ mình có bầu rồi, sẽ xấu đi. Rồi nhu cầu sinh lý không được thỏa mãn, chồng càng có cớ để đi ngoại tình. Nên tôi giữ anh rất chặt. Chỉ cần anh đi làm về muộn 15 phút, tôi cũng gọi điện hỏi. Anh đi đâu cũng phải chở tôi đi cùng, nếu không phải về thật sớm. Biết là mình vô lí, nhưng tâm trạng bất an không cho phép tôi thả anh như trước nữa.

Hình như cũng quá mệt mỏi với sự quản lí gắt gao của tôi nên chồng tôi hay nhăn nhó, cáu gắt. Mỗi lần như thế, chúng tôi lại cãi nhau. Nhưng lần nào, thấy tôi khóc, anh cũng là người làm lành vì sợ ảnh hưởng đến đứa trẻ.

Hôm chủ nhật vừa rồi, vợ chồng chúng tôi lại cãi nhau to. Nguyên nhân cũng nhỏ xíu thôi. Chẳng là, chiều hôm đó, anh gọi điện nói tối anh đi nhậu với bạn về trễ một chút. Chẳng hiểu sao, tôi lại khóc ngon lành, bảo anh về nhà, tôi sợ ở nhà một mình. Thế mà, anh đi thật. Đợi tới 8 giờ tối, tôi đã khóc sưng cả mắt. Gọi điện cho anh cả chục cuộc, anh luôn nói sắp về. Tới 9 giờ, anh mới về. Trong khi cãi nhau, tôi đã chỉ tay vào anh mà hét lên: “Anh chẳng quan tâm tôi và con thế nào? Anh chỉ có bạn bè anh thôi. Được, nếu đã vậy, tôi bỏ đứa bé này cho anh hài lòng. Cho anh có thời gian mà đi bù khú bạn bè”.

Vốn định dọa anh trong cơn tức, không ngờ, anh cũng hét lên: “Tôi cũng chán lắm rồi. Nếu cô bỏ được thì bỏ luôn đi”. Rồi đi thẳng vào phòng tắm, sập cửa cái rầm.

Quá tức giận, tôi đã lấy xe bỏ về thẳng nhà mình. Sáng hôm sau, tôi nói dối mẹ đi làm. Nhưng thật ra, tôi đã đến phòng khám tư để phá thai. Khi đó, tôi cũng chẳng suy nghĩ gì nhiều. Trong đầu tôi chỉ còn sự hận thù. Tôi muốn anh phải đau khổ, phải hối hận vì đã thách đố tôi.

Lúc nằm trên bàn phẫu thuật, tôi vẫn không có chút ân hận nào. Tôi còn nghĩ không có đứa con này rồi, tôi sẽ dễ dàng li hôn hơn và không còn ràng buộc gì nữa.


Hình như cũng quá mệt mỏi với sự quản lí gắt gao của tôi nên chồng tôi hay nhăn nhó, 
cáu gắt. (Ảnh minh họa)

Vì thai chưa đầy 3 tháng nên tôi làm phẫu thuật khá nhanh. Xong xuôi, tôi đến nhà bạn nằm tĩnh dưỡng đến chiều mới về. Vừa tới nhà đã thấy anh đứng trước cửa đi ra đi vào đợi tôi. Thấy tôi, anh đã vội vã đi ra dắt xe vào giúp tôi. Anh hỏi sao gọi điện cho tôi không được (tôi tắt máy từ đêm qua). Rồi anh kéo tôi vào nhà, chỉ vào nồi gà đang nấu trên bếp. Mẹ tôi cười cười bảo: “Nó về từ trưa để tìm con. Nó mua gà ác hầm hạt sen cho con ăn tẩm bổ. Nó cũng kể hết với ba mẹ rồi. Thôi con ạ, đêm qua nó say, bỏ qua cho nó. Vì đứa bé con ạ.”

Nhắc đến đứa con, tôi tái mét mặt đi. Anh thấy vậy còn tưởng tôi mệt nên dìu tôi về phòng nghỉ. Đêm đó, anh chăm sóc tôi chu đáo, kĩ càng nhất từ trước đến nay. Còn tôi, tôi bắt đầu hối hận vì hành động dại dột xốc nổi của mình.

Hiện nay, tôi vẫn lấy lí do giận anh để không về nhà. Nhưng thật ra, tôi đang rất sợ hãi. Tôi vẫn còn yêu anh lắm. Tối nào anh cũng đến và năn nỉ tôi về. Tôi sợ, anh mà biết được đứa bé đã không còn, e là anh đánh chết tôi mất. Tôi tâm sự với cô bạn thân thì cô ấy bảo tôi giả vờ té cầu thang, sảy thai là xong. Nhưng tôi sợ quá, nếu anh mà biết tôi độc ác đến mức phá thai, rồi còn lừa gạt anh. Liệu anh sẽ phản ứng thế nào? Mọi người ném đá tôi xin nhận nhưng hãy tư vấn giúp tôi nên làm gì bây giờ? Nên thú thật hay làm như cô bạn mình chỉ đây mọi người?

Theo Afamily/ Trí thức trẻ

    Loading...

DuongTroc

Viết bình luận: