Loading...

Vì muốn tạo bất ngờ và niềm vui cho vợ mà tôi đã đưa con tới, vậy mà cô ấy đã làm cả hai bố con tôi hụt hẫng tột độ.



Vì muốn tạo bất ngờ và niềm vui cho vợ mà tôi đã đưa con tới, vậy mà cô ấy đã làm cả hai bố con tôi hụt hẫng tột độ.

Tôi là giáo viên cấp hai, còn vợ tôi làm ở một phòng ban thuộc cơ quan nhà nước. Chúng tôi kết hôn đã được 4 năm và có một bé gái bốn tuổi. Tôi vốn là người trầm tính, thích cuộc sống đơn giản hạnh phúc bình thường.

Nhưng vợ tôi lại thay đổi rất nhiều sau khi kết hôn. Cô ấy trở nên quyết đoán và nhiều tham vọng. Vì có khả năng giao tiếp tốt và chút nhan sắc nên vợ tôi thường cùng trưởng phòng tham gia nhiều buổi tiệc. Có lần cô ấy về rất khuya, trong hơi thở có mùi rượu. Nhà có con nhỏ, nên tôi góp ý vợ về sớm. Nhưng cô ấy nói, đã đi làm thì phải cố gắng để leo lên vị trí tốt hơn, không thể cứ dậm chân tại chỗ mãi được. Tôi cũng không muốn căng thẳng nên im lặng cho qua chuyện.

Vợ chồng tôi gửi con ở nhà bà ngoại. Mỗi chiều khi hết giờ dạy, tôi đón con về, cho con ăn, chuẩn bị cơm nước và bắt đầu đợi vợ. Nhưng thường vợ tôi về rất muộn với đủ lý do công việc. Mỗi tuần cô ấy về nhà sớm chỉ được một hai ngày. Mới đầu tôi cũng chịu đựng cho ấm êm nhà cửa, nhưng rồi nỗi buồn cứ ngày càng tăng. Tôi và cô ấy cãi nhau, mâu thuẫn lớn dần.

Sau thời gian phấn đấu, vợ tôi lên chức phó phòng. Tôi nghĩ rằng với cô ấy thế là đủ, cô ấy sẽ dành nhiều thời gian cho con hơn. Nhưng vợ tôi nói cô ấy cần cố gắng thêm, cô ấy muốn thăng tiến hơn vì cô ấy là người thực tế, nhìn xa trông rộng. Tôi hỏi vợ, vậy còn tình yêu thương dành cho con thì sao, trước khi kết hôn cô ấy đã hứa sẽ chăm lo chồng con ra sao? Vợ tôi liền nói: “Yêu với chả thương, cứ ngồi yêu thương rồi chết đói cả đám. Em không thể sống lãng mạn như anh được”.


Sau khi kết hôn, vợ tôi trở nên quyết đoán và nhiều tham vọng. (Ảnh minh họa)

Khi kỳ nghỉ hè đến, tôi đón con về nhà ở với tôi. Chưa được 2 ngày thì vợ tôi đã thông báo cho tôi biết, cô ấy được cử đi học nâng cao trình độ, và sau đợt học này có thể cô ấy sẽ được thăng chức trưởng phòng. Tôi nói học ở đâu và học bao lâu? Vợ tôi bảo học ngoài Hà Nội, thời gian là một tháng rưỡi. Cô ấy mong tôi tạo điều kiện vì đây là cơ hội có một không hai. Cô ấy cứ năn nỉ mãi. Tôi đang nghỉ hè nên cũng đành miễn cưỡng đồng ý.

Vợ tôi đi học được ba tuần, không một cuộc điện thoại về nhà. Không hỏi thăm hai bố con một lời. Tôi thường xuyện gọi điện cho cô ấy. Vậy mà cô ấy cứ nói mình bận lắm, hỏi qua loa đại khái vài câu rồi dập máy. Tôi nhớ vợ và cũng muốn con gặp mẹ. Lòng cứ nghĩ cô ấy cũng nhớ hai bố con nên tôi quyết định dắt con đến nơi vợ học.

Tôi muốn tạo bất ngờ nên không báo trước. Vậy mà cô ấy làm tôi hụt hẫng tột độ. Cô ấy nói: "Anh và con tới đây làm gì, em đã nói là không có thời gian. Anh cứ phải làm phiền em mới vừa ý sao?". Tôi giận và buồn vô cùng, đợi cô ấy hôn con xong, tôi dắt con về khách sạn. Hai bố con trở về nhà ngay sáng hôm sau.

Rồi vợ tôi cũng được làm trưởng phòng. Nhưng từ đó cô ấy càng thay đổi. Cô ấy đầu tư về hình thức nhiều hơn. Tiệc tùng thì liên miên, giờ giấc thất thường. Tôi nhận thấy con gái tôi đã không còn hỏi về mẹ. Và tôi cũng cảm giác vợ tôi cũng chẳng thiết tha gì đến chồng con. Mỗi lần vợ đi làm về thì con gái đã ngủ. Cô ấy chỉ có mỗi việc là khi nhận lương thì mua quà cho con.


Rồi vợ tôi cũng được làm trưởng phòng. Nhưng từ đó cô ấy càng thay đổi. (Ảnh minh họa)

Mới hôm chủ nhật vừa rồi, tôi có nói chuyện. Tôi muốn cô ấy dành thời gian cho hai bố con. Vậy mà cô ấy nạt tôi: "Anh tưởng tôi sung sướng lắm sao, tôi mà không bươn chải thì với đồng lương của anh, cả nhà có sống được không?". Tôi cảm thấy bị sỉ nhục vô cùng.

Bạn cũ của hai vợ chồng tôi lập gia đình. Khi đến nhà mời, bạn tôi mong muốn hai vợ chồng sẽ cùng đi, xem như đây là cơ hội họp mặt bạn bè. Tôi đã nói chuyện với vợ và cô ấy cũng đã đồng ý. Tôi rất háo hức không chỉ vì được gặp lại bạn bè mà còn đã từ lâu rồi, vợ chồng tôi chưa bao giờ đi tiệc cùng nhau.

Chiều đó tôi hết tiết sớm, vội vã về nhà chuẩn bị rồi đợi vợ. Con thì tôi đã gửi sang nhà bà ngoại rồi. Nhưng tôi cứ đợi hoài mà chẳng thấy vợ về. Thấy khá muộn, tôi gọi điện thì vợ nói cô ấy không đi được vì bận họp, cô ấy bảo tôi lựa lời mà nói với bạn. Sau đó, không để tôi cằn nhằn trách móc gì, vợ tôi đã cúp máy. Tôi buồn đến nghẹn lời.

Cô ấy không thương tôi thì cũng nên thương con. Vì lí do gì cô ấy nỡ đối xử với tôi và con như vậy? Với cô ấy, vị trí hiện giờ vẫn chưa đủ sao, hay cô ấy còn tham vọng gì nữa? Tôi rất hoang mang, tôi nên làm gì với cô ấy và với cuộc hôn nhân của mình bây giờ? Mong mọi người cho tôi vài lời khuyên.

Theo Afamily/ Trí thức trẻ

    Loading...

DuongTroc

Viết bình luận: