Loading...

Trong lúc nóng giận tôi bạt tai cô ấy. Vợ tôi bù lu bù loa khóc lóc chửi mắng tôi vũ phu, tệ bạc, gia trưởng... rồi lấy xe về nhà mẹ đẻ.



Trong lúc nóng giận tôi bạt tai cô ấy. Vợ tôi bù lu bù loa khóc lóc chửi mắng tôi vũ phu, tệ bạc, gia trưởng... rồi lấy xe về nhà mẹ đẻ.

Tôi làm thợ cơ khí ở một cơ sở đóng tàu. Vợ tôi làm quản lí ở nhà máy dệt. Chúng tôi lấy nhau được 8 năm và có hai bé gái. Cháu lớn học lớp một, trưa nhờ ông bà đón về giúp. Cháu nhỏ đang học mẫu giáo bé, chúng tôi thay nhau đưa đón.

Việc nhà, con cái, chúng tôi cùng nhau làm. Cả ngày chúng tôi chỉ gặp nhau vào lúc chiều tối. Cuộc sống vợ chồng đôi khi cũng có mâu thuẫn, nhưng chỉ là vài chuyện nhỏ nhặt như bất đồng trong cách dạy con hay đôi lúc tôi quên thay bóng đèn đã hỏng…

Cơ sở đóng tàu của tôi tạm thời đóng cửa chờ giải quyết một số vấn đề pháp lý. Tôi nghỉ việc ở nhà. Tôi không buồn phiền chút nào vì bao năm qua tôi đã làm việc chăm chỉ nên xem đây là dịp để nghỉ ngơi. Tôi cũng nói rõ lí do với vợ. Lương trợ cấp tuy không bằng lương chính thức nhưng tất cả chỉ là tạm thời. Tôi sẽ tiếp tục đi làm khi cơ sở hoạt động trở lại.

Mỗi sáng, tôi dậy sớm chuẩn bị đồ ăn sáng cho vợ và hai con. Trường học ở trên đường đi làm nhưng vợ tôi không chở bé nào hết. Tôi đưa bé lớn đến trường tiểu học rồi đưa bé nhỏ đến trường mẫu giáo. Chiều tôi đón hai bé về, cho hai bé ăn rồi đợi vợ về ăn cơm chiều.

Vậy mà, vợ tôi không có một nụ cười, nói năng lạnh nhạt. Có hôm vợ tôi đi làm về, tôi quên bật sẵn máy nước nóng. Vợ tôi cau có mặt mày trách móc: "Ở nhà có mỗi việc đó cũng không làm được". Rồi đóng mạnh cửa nhà tắm. Tôi chỉ biết cười đùa và xin lỗi cho qua chuyện.


Vừa vào nhà, vợ tôi đã lên tiếng nhiếc móc tôi cơm nước chưa chuẩn bị cho cô ấy mà ngồi để nhậu nhẹt. (Ảnh minh họa)

Nghỉ làm nên thỉnh thoảng buổi sáng tôi dậy muộn. Cứ nghĩ vợ đi làm tiện đường nên có thể đưa con đi học luôn. Vậy mà vợ tôi đá thúng đụng nia. Rồi la hét, nạt nộ con cái. Cô vợ ghê gớm đánh bé nhỏ khi bé quên chuẩn bị đồ đạc, quát bé lớn vì ăn chậm. Vợ la, con khóc. Tôi nằm sao được. Tôi nói: "Thôi em đi làm đi, để anh đưa con đi học cho". Vợ tôi hằn học: "Cảm ơn! Cảm ơn đã quan tâm. Tui đâu có sướng như ai đó". Rồi bỏ con cái lại và lên xe đi ngay. Tôi chỉ biết thở dài.

Trong lòng tôi cứ nghĩ, thời gian nghĩ ngơi này là thời gian hạnh phúc. Tôi có thể chăm vợ con nhiều hơn. Vợ con sẽ vui vẻ hơn nhưng dường như ngược lại. Mỗi ngày đi làm về vợ tôi đều im lặng. Buổi cơm tối không khí nặng nề. Tôi hỏi chuyện gì cũng ậm ừ không nói. Hai bé muốn đi chơi nhưng vợ tôi nạt nộ không đồng ý. Ngay cả chuyện vợ chồng cũng hững hờ lạnh nhạt.

Tôi mời vài người bạn đến nhà chơi. Những người bạn thân nhưng do bận công việc nên lâu ngày không gặp. Anh em cũng làm lai rai vài ly. Chúng tôi ngồi ở bàn đá trước sân, vợ tôi đi làm về không thèm chào hỏi, đi ngay vào nhà. Sau đó, đứng trên hiên hỏi ra: "Hai đứa nhỏ đâu?" Tôi nhẹ nhàng trả lời: "Dì út chở về ngoại chơi rồi". Vợ ghê gớm càu nhàu: "Con cái mà bỏ đầu đường xó chợ". Trước mặt bạn bè, tôi cố nén giận. Vợ tôi vào bếp khua bát đũa loảng xoảng. Thấy không khí có vẻ căng thẳng bạn tôi xin phép ra về.


Tôi thật sự hụt hẫng và vô cùng thất vọng về vợ của mình. (Ảnh minh họa)

Vừa vào nhà, vợ tôi đã lên tiếng nhiếc móc tôi cơm nước chưa chuẩn bị cho cô ấy mà ngồi để nhậu nhẹt. Tôi cũng nói rõ với vợ rằng nay dì út mời vợ chồng về ngoại chơi nên tôi không nấu. Tôi cũng nhắc nhở cô ấy rằng khi có bạn bè của tôi thì cũng nên nể chồng chút, chí ít cũng phải giữ mặt mũi cho tôi, kẻo bạn bè nhìn vào thì ra thế nào.

Vậy mà vợ ghê gớm lớn giọng: "Anh có gì đáng để nể?". Tôi kinh ngạc nhìn vợ hỏi sao em nói vậy. Vợ tôi được đà mỉa mai: "Tôi nói sai gì sao? Đã không đi làm còn chơi bời ăn nhậu, sống bám vợ mà còn ra vẻ". Trong lúc nóng giận tôi bạt tai cô ấy. Vợ tôi bù lu bù loa khóc lóc chửi mắng tôi vũ phu, tệ bạc, gia trưởng... rồi lấy xe về nhà mẹ đẻ.

Tôi thật sự hụt hẫng và vô cùng thất vọng về vợ của mình. Bao năm chung sống gắn bó cùng nhau, tôi thế nào chẳng lẽ cô ấy không hiểu. Tôi phải đâu là người hư đốn, cờ bạc rượu chè, ăn chơi trác táng. Vậy mà khi tôi vừa nghỉ việc cô ấy đã rẻ rúng tôi như vậy. Lẽ nào sợi dây níu giữ cô ấy và tôi chỉ là tiền thôi sao. Nếu lỡ mai này khi tôi sa cơ thất thế, ốm đau bệnh tật thì cô ấy sẽ đối xử với tôi như thế nào? Có nghĩ đến nghĩa vợ tình chồng bao năm không? Nghĩ như vậy lòng tôi hoang mang,tình cảm vợ chồng sao chông chênh quá. Tôi chán nản quá các bạn ạ.

TheoTri Thức Trẻ

    Loading...

DuongTroc

Viết bình luận: