Loading...

Nhìn hành động dứt khoát và ánh mắt đầy tình cảm của bạn trai, tôi như bị “đứng hình”. Bao nhiêu ý nghĩ nảy sinh trong đầu, nhưng ý nghĩ lớn nhất và có khả năng nhất chính là...



Nhìn hành động dứt khoát và ánh mắt đầy tình cảm của bạn trai, tôi như bị “đứng hình”. Bao nhiêu ý nghĩ nảy sinh trong đầu, nhưng ý nghĩ lớn nhất và có khả năng nhất chính là...

23 tuổi tôi yêu anh, một chàng trai hơn tôi 3 tuổi, ngày ngồi ở cửa hàng sửa máy tính, tối đứng quầy bar pha chế cho quán cà phê. Từ lúc mới quen, tôi đã biết anh nghèo, nhưng tôi lại thích tính cách hiền lành, thật thà, tỉ mỉ và không hề ngại khó để vươn lên của anh.

Sau 3 năm yêu nhau, trước sự gan lỳ của tôi, bố mẹ tôi đành chấp nhận cho tôi làm đám cưới với anh. Lúc này tôi đang làm trong một công ty nước ngoài, lương đủ sống. Còn cửa hàng của anh vẫn duy trì đều đặn, thỉnh thoảng cũng có vài hợp đồng bảo dưỡng máy tính cho các công ty nhỏ, nhưng tiền kiếm được chủ yếu anh gửi về quê cho bố mẹ và hai đứa em.

Sau ngày bố mẹ anh đến nhà tôi dạm hỏi, chúng tôi bắt đầu lên kế hoạch đám cưới. Tôi gạt bỏ hết mơ mộng thời trẻ, chấp nhận làm một hôn lễ nho nhỏ, ấm cúng, vừa mức túi tiền của nhà trai. Thế nhưng, vào ngày hẹn đi chụp ảnh cưới đã xảy ra một chuyện khiến cuộc hôn nhân của chúng tôi đứt đoạn.

Hôm đó, theo lịch hẹn 9 giờ có mặt ở hiệu ảnh để đặt cọc tiền và chọn váy cưới, vì thế chúng tôi đi sớm để còn có thời gian ăn sáng.

Ăn sáng ở trong một quán phở xong, tôi bảo bạn trai ra xe chờ tôi một lát, tôi đi vệ sinh và tranh thủ mua ly trà sữa ở quán bên cạnh mang theo. Vì quán trà sữa đông học sinh nên tôi xếp hàng mất 10 phút. Đến khi trở ra, tôi nhìn thấy bạn trai đang nói chuyện với một người phụ nữ ôm con nhỏ còn bế ngửa ở bên kia đường. Người phụ nữ này vừa lau nước mắt vừa kể lể gì đó. Còn bạn trai tôi thì đứng lặng nghe cô ta nói. Sau đó bạn trai tôi đặt tay lên vai cô ta như ra điều dỗ dành, an ủi rồi đón đứa bé từ tay người phụ nữ đó. Tôi ngạc nhiên và không hiểu hai người đang nói gì, cô gái đó là ai, sao anh lại ôm đứa bé? Sau khi trả lại đứa bé cho người phụ nữ, anh liền rút ví, đưa một tập tiền cho cô ta.


Tôi gạt bỏ hết mơ mộng thời trẻ, chấp nhận làm một hôn lễ nho nhỏ, ấm cúng, vừa mức túi tiền của nhà trai. (Ảnh minh họa)

Nhìn hành động dứt khoát của anh, tôi như bị “đứng hình”. Sao anh có thể dễ dàng đưa chừng ấy tiền cho một người phụ nữ không quen biết?! Bao nhiêu ý nghĩ nảy sinh trong đầu, nhưng ý nghĩ lớn nhất và có khả năng nhất chính là đứa bé đó và cô gái kia có mối quan hệ mật thiết với nhau. Liệu có phải anh đã lừa dối tôi?! Anh ăn nằm với một cô gái khác để đến mức cô ta bế con đến hỏi tội, vòi tiền nuôi con?!

Trong khi tôi còn đang dâng trào cơn tức giận và điên cuồng thì anh đã vẫy một chiếc taxi, mở cửa cho người phụ nữ đó và đứa trẻ vào xe. Còn anh quay lại lấy xe máy của mình.

Đến lúc này thì tôi hoàn toàn mất bình tĩnh, tôi bất chấp tất cả, lao sang đường. Tôi ném ly trà sữa vừa mua vào mặt anh, tôi đánh và chì chiết anh phản bội, phụ bạc, lừa dối tôi. Tôi chửi anh bằng tất cả những từ ngữ tôi có thể nghĩ ra được. Sau đó tôi hét lên: “Không đám cưới gì nữa hết. Anh cút xa tôi ra, đừng để tôi nhìn thấy anh một lần nào nữa mà bẩn mắt tôi. Đồ tồi”. Rồi tôi ôm mặt khóc nức nở bỏ đi.

Ngày hôm đó, tôi nhận được rất nhiều tin nhắn của anh. Tin nào cũng ngắn gọn: “Anh xin lỗi”. “Anh đã làm gì sai sao?”. “Em có thể cho anh một cuộc hẹn không?”…

Tôi nằm nhà khóc hết ngày hôm đó và thề sẽ không bao giờ nghe anh dùng lời ngon lẽ ngọt dỗ dành nữa. Tôi không thể mù quáng tin vào lời nói của anh mà gạt bỏ hình ảnh chính mắt mình nhìn thấy. Trong lúc tức giận và cảm thấy bị tổn thương, tôi đã nhắn một tin trả lời: “Đừng bao giờ nhắn tin gọi điện hay tìm tôi nữa nếu anh còn biết liêm sỉ”. Sau tin đó, anh cũng lặng im không hề xuất hiện trong cuộc sống của tôi.

Chúng tôi cứ thế chính thức chia tay nhau. Bố mẹ tôi biết chuyện, còn an ủi tôi rằng: “Ngay từ đầu mẹ đã biết nó không hợp với con rồi. Bỏ cũng tốt”. Lời bà nói càng khiến tôi đau lòng, vì thực sự tôi vẫn yêu anh rất nhiều.

Mọi chuyện âm thầm trôi qua 3 tháng, tôi vẫn đi làm đều đặn, đau lòng nhưng cũng cố gắng thể hiện bình thường để mọi người không phải lo lắng.


Chị ta nói: "Nếu không có xấp tiền dúi vội vàng đó thì e rằng sinh mạng của con trai tôi cũng chẳng còn...". (Ảnh minh họa)

Hôm thứ sáu vừa rồi, đứa cháu bị sốt, nghi sốt virus, chị dâu lại đang mang bầu không tiện tiếp xúc, tôi và anh trai đưa cháu vào viện khám. Tình cờ thế nào mà đứng xếp hàng lấy số với tôi là người phụ nữ bế đứa trẻ ngày hôm đó.

Trông chị ta có vẻ quê mùa và thật thà nên tôi cố ý bắt chuyện với chị ta, hòng moi ra tin tức bạn trai cũ. Xem thực hư mối quan hệ giữa bọn họ đã bắt đầu và kéo dài được bao lâu. Thế nhưng, ngoài việc đứa con của chị ta được 7 tháng, vừa mổ hẹp van tim cách đây 3 tháng và lần này tái khám, thì tôi chẳng biết chuyện gì nữa. Tôi đành chuyển hướng hỏi về chồng chị ta đâu, sao không đi cùng?

Chị ta bắt đầu nước mắt ngắn dài kể lể: Anh chồng bị tai nạn giao thông, qua đời trước ngày con chị ta làm phẫu thuật 4 ngày. Ma chay cho chồng xong, chị ta vội vã ôm con lên thành phố để phẫu thuật gấp, nhưng đánh rơi ví tiền ở bến xe. Không có tiền, con lại đang bệnh nặng, tuyệt vọng quá chị ta định lao đầu vào xe theo chồng cho xong. Nhưng vừa bước xuống đường thì được một cậu thanh niên kéo lại. Cậu thanh niên an ủi động viên, rồi đưa cho chị ta tất cả số tiền mà cậu ấy có trong ví.

Cầm số tiền đó, chị ta vội vã cám ơn cậu thanh niên và đi taxi tới bệnh viện, may mắn rằng bé được phẫu thuật kịp thời, tiền viện phí cũng là do các bác sĩ thương tình giúp đỡ. Hiện tại sức khỏe bé đã dần ổn định. Đến khi người phụ nữ kể xong câu chuyện, mắt tôi cũng đã nhòe lệ. Chị ta chốt rằng: “Đúng là trên đời vẫn còn nhiều người tốt, nếu không có số triệu đó thì e rằng sinh mạng của con trai tôi cũng chẳng còn. Tôi rất mong gặp cậu ta để cảm ơn, nhưng hôm đó do bối rối quá nên tôi không kịp hỏi tên và điện thoại, giờ biết tìm đâu ra”.

Không thể nói hết sự hối hận trong lòng tôi lúc đó. Thấy tôi khóc, chị ta vỗ tay tôi bảo rằng, giờ mẹ con chị ta đã tốt hơn rồi, cảm ơn tôi vì đã đồng cảm, chị ta còn khen tôi là một cô gái tốt. Nhưng tôi lắc đầu nói tôi rất xấu, tôi đã sỉ nhục một người tốt, một người yêu tôi chân thành. Giờ tôi hối hận quá.

Ngày hôm đó, khám xong cho đứa cháu, tôi trở về nhà, quyết định gọi lại điện thoại cho bạn trai cũ. Tôi xin lỗi anh và mong anh cho tôi một cuộc hẹn. Anh đồng ý và nói tuần tới anh từ Nha Trang về sẽ điện cho tôi.

Mấy hôm nay tôi cứ suy nghĩ mãi, tôi nên xin lỗi anh như thế nào? Nếu còn tình cảm, liệu anh có tha thứ cho tôi và bắt đầu với lại với tôi một lần nữa? Tôi nên chuộc tội và nói ra sao để anh cho tôi cơ hội?

Theo Trí thức trẻ

    Loading...

DuongTroc

Viết bình luận: