Loading...

Nghĩ mẹ con chị Lan dậy sớm, chị Ngọc định ngó vào nói đùa vài câu chào buổi sáng, thì chết điếng khi nhận ra đôi giày của chồng mình đang đặt phía trong cửa.



Nghĩ mẹ con chị Lan dậy sớm, chị Ngọc định ngó vào nói đùa vài câu chào buổi sáng, thì chết điếng khi nhận ra đôi giày của chồng mình đang đặt phía trong cửa.


Gia đình chị Ngọc phải trải qua cảnh ở nhà đi thuê và tích cóp bao nhiêu năm mới mua trả góp được một căn hộ chung cư ở ngoại ô thành phố. Nên khi chuyển đến, tất cả các thành viên đều cảm thấy rất hồ hởi, phấn khởi.

Nhất là chị Ngọc, đã dành thời gian đi sang từng nhà hàng xóm một để chào hỏi, làm quen. Và chị ấn tượng nhất là nhà của chị Lan, một bà mẹ đơn thân sống cùng cô con gái lên 10.

Cùng chung phận đàn bà, cộng với một chút thương cảm cho cảnh sống cô đơn của hai mẹ con nhà chị Lan, nên chị Ngọc vẫn thường sang chơi, trò chuyện. Chị Ngọc thi thoảng còn rủ chị Lan góp gạo thổi cơm chung một vài bữa trong tuần, để bữa cơm nhà chị Lan bớt buồn vắng hơn. Có thực phẩm hay chút quà gì từ các bà ở quê gửi ra, chị Ngọc cũng chia cho mẹ con chị Lan một ít. Lâu dần thì trở nên thân thiết.

Vì không có em gái, nên chị Ngọc coi chị Lan như em ruột của mình, tâm sự hết chuyện trên trời dưới biển. Đôi khi thấy buồn cười quá, anh Nam, chồng chị Ngọc còn đùa: “Em với cái Lan như kiểu chị em thất lạc bao năm mới tìm thấy nhau ấy nhỉ?”.


Hồi đầu, anh Nam còn giữ khoảng cách với chị Lan. Nhưng từ khi chị Ngọc coi chị Lan như em gái, thì anh Nam cũng coi nhà chị Lan như là gia đình nhà người thân của mình. Thi thoảng nhà hàng xóm có cái bếp ga, tủ lạnh hỏng, anh đều sẵn sàng sửa giúp hoặc gọi điện cho thợ đến sửa và trông coi hộ. Nhà chị Lan nhờ thế mà cũng được nhờ.

Chị Lan thường khen chị Ngọc tốt số khi lấy được một người chồng hiền lành, đảm đang và chất phác. Rồi lại tủi phận nhìn lại mình, khi có một quá khứ lầm lỡ, từng bị một gã Sở Khanh lừa dối, dẫn đến việc phải bất đắc dĩ làm mẹ đơn thân cô quạnh bao nhiêu năm trời.

Nhưng dạo gần đây, chị Ngọc để ý thấy chị Lan dường như thường có việc nhờ vả anh Nam hơn. Đôi khi thấy chị Lan đứng trước cửa, mặc chiếc váy ngủ hoặc bộ đồ ở nhà mỏng tanh sang gọi chồng mình, chị Ngọc cũng thấy chột dạ. Chị linh tính điều chẳng lành nên đêm về hắng giọng bảo chồng: “Anh cẩn thận nhá! Dạo này em thấy anh với cái Lan có vẻ hơi thân thiết rồi đấy!”. Thì anh Nam phẩy tay, cười trừ: “Gớm, em cứ khéo lo xa. Em phải tin tưởng chồng mình chứ!”. Nghe vậy, chị Ngọc cũng an tâm.

Xem thêm: Chết đứng với chiêu trò bẫy người tình của vợ cũ

Rồi anh Nam nhờ vợ xoa bóp một chút vì độ này thường hay bị đau lưng, và rủ vợ cùng đi tập thể dục vào sáng sớm. Nhưng rủ vậy thôi, chứ chị Ngọc bận con cái với cả một mớ những nghĩa vụ phải lo thì nào lấy đâu ra thời gian mà chạy bộ cùng chồng được nữa. Nên anh Nam đành đi một mình.

Cứ đều đặn 5h sáng anh bắt đầu xỏ chân vào đôi giày thể thao, thì đến 6h sáng đã có mặt ở nhà, thức vợ dậy chuẩn bị bữa sáng. Sau khoảng vài ba tuần chăm chỉ, thấy chồng mình trông khỏe khoắn, vui vẻ hơn, chị Ngọc cũng hài lòng.

Cho đến một buổi sáng, khoảng hơn 5 giờ rưỡi thì cô con gái bốn tuổi bỗng dưng tè dầm, làm ướt hết cả chăn ga. Chị Ngọc thức giấc, lặng lẽ thay quần cho con, ru con ngủ tiếp, rồi khi nằm xuống mà không ngủ được nữa, chị quyết định rời luôn khỏi giường.

Chị đi ra mở cửa, rồi bước ra ngoài một chút thì thấy cửa nhà hàng xóm đang khép hờ. Chị trách Lan ẩu đoảng quá khi hai mẹ con đi ngủ mà không khóa cửa nẻo cẩn thận, nên định sang khép lại hộ hàng xóm. Nhưng lại gần mới nghe thấy tiếng chị Lan cười khúc khích bên trong.

Nghĩ mẹ con chị Lan dậy sớm, chị Ngọc định ngó vào nói đùa vài câu chào buổi sáng, thì chết điếng khi nhận ra đôi giày của chồng mình đang đặt phía trong cửa. Chị nóng lòng đẩy cửa thật nhanh và bước vào thì há hốc miệng khi thấy chị Lan đang mặc lại áo cho chồng mình. Chị chỉ kịp hét lên một tiếng: “Á!” rồi chạy lại xô hai con người dối trá sang hai phía.

Chị Ngọc lao vào cấu xé người mà chị vẫn gọi là chồng, rồi lại quay sang khóc lóc, đay nghiến người hàng xóm là chị em kết nghĩa. Cứ một câu hỏi: “Tại sao? Tại sao?”, chị gào đến kiệt sức trước hai con người dối trá, mà chẳng ai trả lời cho chị. Chỉ khi chị quỵ chân xuống sàn, anh Nam mới dám chạy lại đỡ chị dậy.

Chị Ngọc trừng mắt nhìn chồng, dùng hết sức lực để hỏi một câu cuối cùng: “Bao lâu rồi? Hai người đã cùng nhau tập thể dục trên chiếc giường này bao lâu rồi? Dối gian tôi bao nhiêu lâu rồi? Trời ơi!”, và khóc ngất khi cô em kết nghĩa của mình rón rén trả lời: “Mới gần hai tuần thôi chị!”.

Theo Afamily/Trí thức trẻ

    Loading...

DuongTroc

Viết bình luận: