Loading...

Tôi hồ hởi bảo cô mở ra xem. Lúc đó tôi nghĩ, chắc cô vui lắm. Thấy tôi nhiệt tình, cô giáo cũng vui vẻ bóc quà. Khi hộp quà bung ra, tôi chỉ muốn có cái lỗ nào để chui xuống cho đỡ ngượng.



Tôi hồ hởi bảo cô mở ra xem. Lúc đó tôi nghĩ, chắc cô vui lắm. Thấy tôi nhiệt tình, cô giáo cũng vui vẻ bóc quà. Khi hộp quà bung ra, tôi chỉ muốn có cái lỗ nào để chui xuống cho đỡ ngượng.


Tôi là độc giả trung thành của mục. Nhưng chưa bao giờ tôi có ý định viết tâm sự của mình mong nhận lời khuyên từ mọi người. Vậy mà, hôm nay, tôi phải làm điều này. Tất cả cũng chỉ vì “đức ông chồng” keo kiệt của tôi.

Tôi là nhân viên một ngân hàng còn chồng tôi làm phòng hành chính của phường. Cuộc sống nói chung cũng khá giả. Con trai tôi năm nay lên 7, đang học lớp 2. Tôi và cô giáo chủ nhiệm của con có mối quan hệ khá thân thiết, là bà con họ hàng xa. Tôi gửi con học thêm mỗi tối tại nhà cô. Chính vì vậy, 20/11 năm nay, tôi quyết định tặng cô món quà có giá trị một chút để thay lời cảm ơn.

Vậy mà ông chồng đếm củ dưa hành, đo lọ nước mắm của tôi lại làm hư bột hư đường. Còn khiến tôi bẽ mặt trước cô giáo.

Cưới nhau gần 8 năm, tôi biết chồng mình rất kĩ tính và hà tiện trong chi tiêu. Dù không phải nghèo khó gì nhưng anh vẫn tiếc hùi hụi nếu tôi bỏ ra vài triệu mua một bộ vest mới cho anh. Mỗi khi mua sắm vật dụng trong nhà, chúng tôi lại cãi nhau một trận mới thỏa thuận xong. Chồng tôi luôn cho rằng phải tiết kiệm phòng khi đau bệnh. Tôi biết anh đúng, nhưng dành dụm thì cũng phải chi tiêu. Dành dụm như anh, ăn không dám ăn, mặc không dám mặc thì tôi chịu.

Vì keo kiệt nên vợ chồng tôi rất hiếm khi đi ăn nhà hàng hay đi chơi những nơi xa xỉ. Việc mua sắm của tôi cũng phải dè chừng chồng. Anh hỏi, tôi đều nói giá thấp đi rất nhiều lần. Nếu không anh sẽ vì tiếc tiền mà chúng tôi lại cãi nhau.


Đem hộp quà về, tôi yên tâm nghĩ rằng chồng mình sẽ không nghi ngờ gì. (Ảnh minh họa)

Từ ngày con học mẫu giáo đến giờ, 20/11 hàng năm chúng tôi đều biếu cô giáo một sấp vải áo dài tầm 400 ngàn là xong. Nhưng năm nay, tôi muốn thay đổi, tặng món quà tầm tiền triệu. Biết tính chồng nên tôi chỉ nói sẽ mua quà đắt hơn mọi năm tặng cô chứ không dám nói thẳng ý định. Vậy mà chồng tôi đã nhăn nhó với tôi suốt mấy ngày. Anh cứ lải nhải: “Có mỗi ngày 20/11 mà cũng làm quá lên. Quà cáp cho tốn tiền, chạy theo trào lưu, chỉ cần có tấm lòng là được rồi”.

Bỏ ngoài tai, tôi âm thầm đi mua một bộ trang điểm có thương hiệu. Đem hộp quà về, tôi yên tâm nghĩ rằng chồng mình sẽ không nghi ngờ gì. Tối đó, khi tôi chuẩn bị đi đón con và mang quà đi tặng, chồng chỉ hỏi là cái gì vậy? Tôi bảo bộ đồ trang điểm, không đắt lắm. Anh không nói gì nữa mà giục tôi đi nhanh về nhanh. 

Xem thêm: Vợ cao tay trị bồ của chồng

Đến nơi, chờ học sinh và phụ huynh ra về hết, tôi mới vào nhà cô ngồi chơi rồi tặng quà. Cô không nhận, tôi phải nói mãi cô mới nhận và bảo “Sao chị khách sáo quá!”. Tôi hồ hởi bảo cô mở ra xem. Lúc đó tôi nghĩ, chắc cô vui lắm. Thấy tôi nhiệt tình, cô giáo cũng vui vẻ bóc quà.


Tôi hồ hởi bảo cô mở ra xem. Lúc đó tôi nghĩ, chắc cô vui lắm. Thấy tôi nhiệt tình, 
cô giáo cũng vui vẻ bóc quà. (Ảnh minh họa)

Khi hộp quà bung ra, tôi chỉ muốn có cái lỗ nào để chui xuống cho đỡ ngượng. Bộ trang điểm đẹp long lanh, sang trọng biến mất. Thay vào đó là hộp phấn mà bất cứ người phụ nữ nào nhìn vào cũng biết đó là hàng nhái, rẻ tiền, được bán tràn lan ở chợ. Thậm chí dưới ánh đèn vẫn nhìn thấy vết bụi bám trên mặt hộp phấn. Nhìn cô giáo, tôi thật không biết diễn tả tâm trạng thế nào. Theo phản xạ tự nhiên, tôi gượng cười rằng mình lấy nhầm sau đó vội vã chụp lấy bộ trang điểm ấy, rồi xin lỗi và nhanh chóng dẫn con về.

Trên đường về, tôi không hiểu chuyện gì xảy ra. Về nhà thấy chồng đang ngồi xem ti vi, tôi đưa anh xem món quà và hỏi anh có biết chuyện gì xảy ra không? Có phải anh đổi quà không?

Chồng tôi thừa nhận ngay lập tức. Anh lớn tiếng nạt lại tôi là phung phí, vung tay quá trán. Anh nói anh đã mang bộ trang điểm đó đi trả lại và phải chịu khấu hao mất mấy trăm ngàn.

Hai chúng tôi cãi nhau to. Tôi không tưởng được chồng mình lại keo kiệt bủn xỉn đến vậy. Anh còn làm xấu mặt tôi, khiến tôi không dám nhìn thẳng mặt cô giáo của con nữa.

Suốt ngày nay, chúng tôi vẫn không ai nói với ai tiếng nào. Tôi đang có ý định mua quà tặng lại cô giáo nhưng không biết nên nói thế nào cho cô nhận, vì cũng qua 20/11 rồi. Còn ông chồng keo kiệt của tôi, ai có cách gì trị ‘lão’ thì bày tôi với. Chứ cứ như thế này, tôi tổn thọ vì tức giận với lão mất thôi.

Theo Afamily/Trí thức trẻ

    Loading...

DuongTroc

Viết bình luận: