Loading...

Đến khi anh ngoại tình, chị không thể nào chấp nhận được điều đó. Từ khi lấy anh, chị không màng đến bản thân mình. Chả lẽ chị hy sinh cho anh như vậy chưa đủ để giữ chân anh sao?



Đến khi anh ngoại tình, chị không thể nào chấp nhận được điều đó. Từ khi lấy anh, chị không màng đến bản thân mình. Chả lẽ chị hy sinh cho anh như vậy chưa đủ để giữ chân anh sao?


Chị gào khóc trong cơn tuyệt vọng. Anh ngoại tình vào đúng thời điểm mà chị cảm giác như sức lực của mình dành cho chồng con đang ngày càng yếu đi. Cơ thể chị mệt mỏi vì cả một thời gian dài không được nghỉ ngơi. Máy móc chạy mãi còn có được chế độ bảo hành, còn chị, 20 năm nay cống hiến cho chồng con, chưa một ngày dám nghỉ ốm.

Phát hiện chồng ngoại tình, chị gần như suy sụp. Làm sao chị có thể không đớn đau đến tận xương tủy được, khi mà chị đối với anh luôn dốc hết gan ruột, thậm chí không tiếc hi sinh bản thân mình. Từ khi bước chân vào ngưỡng cửa nhà anh , chị chăm chút cho gia đình mình từng li từng tí như sự sống của bản thân mình. Để giờ đây, biết anh phản bội, chị đau như muốn chết đi sống lại.

Cũng như những người đàn bà khác, chị tìm đến cô bồ đánh ghen. Chị không dám làm ầm ĩ, chỉ mong sau khi nói chuyện phải trái cô ta nghe ra mà rời xa chồng chị. Thay vì sợ sệt hay xấu hổ khi gặp vợ của người đàn ông mà mình tước đoạt, cô ta nhìn chị sửng sốt rồi thản nhiên đáp thẳng vào mặt chị: “Chị khuyên em phỏng có ích gì. Chị mà kéo được anh ấy về nhà thì em còn mừng nữa là đằng khác. Em không giữ chân anh ấy đâu. Nhưng nhìn chị thì em hiểu vì sao mà anh ấy không về với chị rồi. Không có em, anh ấy cũng tìm người đàn bà khác”.

Chị chết sững. Trong lòng chị biết, cô ta nói đúng, nhưng chị không cam lòng. Chị chỉ thẳng mặt cô ta mà mắng mỏ: “Đừng có gái đĩ già mồm! Nếu cô không quyến rũ chồng tôi thì chồng tôi sao có thể phụ bạc vợ con tới mức ấy! Cả đời này tôi hy sinh cho anh ấy không tiếc đến thân mình. Cô chẳng là cái gì cả sao dám cướp người đàn ông của tôi. Gia đình tôi rơi vào cảnh này là do hồ ly tinh như cô mà thôi”. Chị cố nuốt những giọt nước mắt mặn chát vào trong để không khỏi rơi nước mắt trước nhân tình của chồng.

Cô ta chỉ nhếch mép nhìn chị rồi bảo: “Chả trách anh ấy ngoại tình! Sống với người vợ thánh nhân như chị, ai mà chịu nổi! Chị về nhà soi gương rồi khắc biết!”


Chị lê bước về nhà, đứng sững trước gương. Người đàn bà trong gương nhìn chị mắt hốc hác, đau xót. Người đàn bà đó gương mặt khắc khổ, tóc tai xơ xác, nếp nhăn đầy mặt. Quần áo của người đàn bà đó nhăn nhúm, chẳng còn rõ màu sắc ban đầu. Quả đúng là già nua, đau khổ, quê mùa.

Hóa ra là vậy! Hóa ra chồng chị cần một người phụ nữ khác. Một người phụ nữ xinh đẹp, biết ngọt ngào nũng nịu. Một người phụ nữ mà anh ấy hãnh diện khoác tay cùng khi đi dự tiệc. Một người phụ nữ mà anh ấy thèm khát khi ở trên giường.

Xem thêm: Em đã đợi anh 5 năm, tại sao không thể đợi anh thêm 1 phút nữa?

Chị nghĩ tới lần gần đây nhất mình được nằm đung đưa chân cho người khác gội đầu. Chắc cũng phải cách đây cả tỷ năm rồi, hình ảnh đấy quá xa xưa không còn ký ức nào rõ nét.

Chị cố nhớ lấy lần gần đây nhất mình trang điểm . Chắc là từ hồi đám cưới chị, hay cưới em chị nhỉ? Mà giờ đây cháu chị cũng đã thi vào phổ thông trung học rồi.

Chị cố nhớ lấy lần gần đây nhất mình mua bộ quần áo đẹp. Chắc cũng từ thời kỷ niệm 5 năm ngày cưới, anh cố bắt ép chị bằng được mua lấy một bộ váy cho ra hồn.

Chị không muốn nhớ thêm nữa. Trong lòng chua xót dâng đầy, chị không nín nhịn được nữa, mặc cho dòng nước mắt lăn dài.

Chị từng là một người con gái hiền lành, gia giáo, được nhiều người ngưỡng mộ và mong muốn lấy làm vợ. Đêm tân hôn, chồng chị ngây ngất hạnh phúc ôm lấy chị thề hẹn sẽ chung thủy với chị trọn đời. Lần đâu tiên chị dâng hiến cho anh và ngọt ngào vừa trinh trắng.

Để xứng đáng với tình yêu của anh, chị nguyện làm người vợ chăm lo tảo tần, hy sinh suốt đời mình để vun đắp cho gia đình, chẳng màng đến bản thân mình. 365 ngày như một, tan làm là chị vội vã về nhà nấu nướng cho chồng con, để muốn tiết kiệm tiền và để chồng con được ăn uống vệ sinh. Dù nhiều lúc chị cũng mệt mỏi lắm, nhưng chị vẫn luôn dặn lòng phải cố gắng. Anh không ít lần cũng đề nghị đi ăn ngoài, nhưng chị không nghe. Ngay cả những ngày như kỉ niệm ngày cưới, chị cũng muốn nấu ăn tại nhà.

Chị những hy vọng tấm lòng của mình sẽ được đền đáp, được chồng trân trọng và yêu thương. Nhưng rõ ràng là không! Chị dần dần thấy anh xa cách chị hơn. Và giờ đây chắc chắn anh không còn nhớ đến lời hứa đêm tân hôn nữa. Chỉ có chị là buộc mình với lời thề đêm đó mà thôi.

Anh ngồi ăn ngon bên mâm cơm, nhưng lại quay sang chê vợ đầu bù tóc rối, ăn mặc tềnh toành, toàn mùi dầu mỡ thức ăn chứ chẳng thoảng hương nước hoa quyến rũ gì cả.

Áo quần anh phẳng phiu thơm phức, nhưng anh chê chị nhăn nhúm, nhầu nhĩ, lúc nào cũng như nhà quê.

Giờ thì chị hiểu rồi. Chị tốt là thế, nhưng dường như anh chẳng cần! Anh chỉ toàn chê bai và chán ghét chị. Anh về nhà luôn cáu kỉnh với người vợ chân thành, hết lòng vì mình, nhưng lại cung phụng, chiều chuộng những người đàn bà phù phiếm bên ngoài, ngoài đòi hỏi và tâng bốc anh thì chẳng còn gì khác!

Chị sai ở đâu chứ? Chị đã cố gắng làm một người vợ đảm. Chị đã cố gắng để vừa lòng anh rồi. Sao lại có thể đối xử với chị tàn nhẫn như thế này?

Theo Phununews

    Loading...

DuongTroc

Viết bình luận: