Loading...

Sau khi sinh con đầu lòng, tôi 'thay da đổi thịt'. Trông trẻ đẹp, da cũng trắng và mịn hơn cả hồi con gái. Mọi người ai cũng khen tôi xinh hơn trước. Và chính điều này khiến tôi gặp rắc rối.



Sau khi sinh con đầu lòng, tôi 'thay da đổi thịt'. Trông trẻ đẹp, da cũng trắng và mịn hơn cả hồi con gái. Mọi người ai cũng khen tôi xinh hơn trước. Và chính điều này khiến tôi gặp rắc rối.


Năm nay tôi 26 tuổi, đang làm kế toán của công ty vật liệu xây dựng. Tôi lấy chồng được ba năm và có một cháu trai hơn một tuổi. Chồng tôi là nhân viên cơ khí ở nhà máy, hơn tôi 4 tuổi. Anh là người trầm tính nhưng biết yêu thương và quan tâm vợ con. Chúng tôi cũng đã có nhà riêng, cuộc sống vợ chồng không nhiều lo lắng vì chuyện cơm áo gạo tiền. Nhưng không hiểu sao từ lúc có em bé đến giờ anh và tôi cứ hục hặc rồi cãi nhau liên tục. Mà nguyên nhân chủ yếu chỉ vì cái tính ghen tuông vô cớ của anh.

Sau khi sinh con đầu lòng, tôi 'thay da đổi thịt'. Trông trẻ đẹp, da cũng trắng và mịn hơn cả hồi con gái. Mọi người ai cũng khen tôi xinh hơn trước. Có người còn bảo trông tôi có nét gì đó nồng nàn kiểu gái một con, trông rất cuốn hút.

Hết thời gian thai sản, tôi đi làm trở lại. Đến công ty thì không thể để mình quá nhếch nhác nên trước đó vài ngày tôi có đi làm tóc để trông trẻ trung và năng động hơn. Nhưng về đến nhà, anh không khen vợ một lời, đã vậy anh còn buông một câu hững hờ làm tôi giận tím ruột: "Định làm đẹp cho trai ngắm hay sao? Đi làm công ty hay đi đứng đường mà phải điệu đà thế hả?". Tôi giận lắm nhưng cũng cố nói vài câu nhẹ nhàng cho qua chuyện.

Mỗi sáng khi nhìn thấy tôi trang điểm đi làm là anh cằn nhằn, anh buông lời bóng gió ghen tuông, rồi mặt mày nhăn nhó. Tôi làm thinh để anh nói gì thì nói, vì tôi biết nếu mình lên tiếng thế nào hai vợ chồng cũng cãi nhau. Biết anh không thích nên tôi dần hạn chế không son phấn gì khi đi làm, chỉ tô chút môi cho hồng. Đến công ty tôi cũng không để các đồng nghiệp nói đùa này nọ vì sợ anh hiểu lầm. Thêm vào đó, ở công ty mọi người bàn tán xôn xao, khoe mua này sắm nọ. Còn tôi mấy tháng trời đi làm cũng chỉ có 2 cái váy công sở đã mua từ lâu. Nghĩ mà tủi thân, nhưng muốn gia đình yên ấm, vợ chồng không cãi nhau nên đành chấp nhận.


Có người còn bảo trông tôi có nét gì đó nồng nàn kiểu gái một con, trông rất cuốn hút. 
(Ảnh minh họa)

Hôm sinh nhật công ty vừa qua với tôi đúng là ác mộng. Hôm đó trong công ty tổ chức kỉ niệm 10 năm thành lập, phụ nữ thì ai cũng được tặng hoa và một món quà nhỏ, đàn ông thì có tiền chi bữa nhậu. Chiều đó khi tôi về đến nhà, nhìn thấy tôi đang ôm hoa trên tay là anh làm ầm lên: “Thằng nào tặng hoa cho cô mà cô nâng niu như vậy, cô mê nó hay nó mê cô?".

Xem thêm: Không làm ra tiền, nhắm mắt nhìn vợ ngoại tình

Tôi tức đến nghẹn cả họng. Tôi với anh chẳng ai nhường nhịn ai, anh càng giận càng nói những điều vô lí. Anh vẽ ra câu chuyện tôi đang có tình nhân và hẹn hò bên ngoài. Chưa hả cơn giận, anh giành lấy bó hoa để xuống chân dậm nát. Tôi đưa anh xem những ảnh chụp lúc chiều ở công ty từ điện thoại của tôi, lúc đó anh mới chịu dừng lại. Hai vợ chồng chiến tranh lạnh mấy ngày liền.

Tất cả những chuyện đó tôi đều có thể chịu đựng, nhẫn nại. Nhưng chuyện xảy ra cách đây mấy hôm đã khiến tôi giận đến phát điên và trả đũa anh.

Chiều hôm đó trên đường đi làm về, xe tôi bị hỏng. Tôi gọi cho anh nhiều lần nhưng anh không bắt máy. Tình cờ, có cậu em làm cùng công ty đi ngang và cho tôi quá giang. Cậu đồng nghiệp nhỏ hơn tôi 5 tuổi, tính tình thoải mái hài hước, hay giúp đỡ mọi người nên ai cũng quý. Ngồi trên xe hai chị em nói cười rất vui vẻ. Thế rồi trời đất xui khiến thế nào không biết mà anh đi sau chúng tôi.

Khi về đến trước nhà, tôi chưa kịp mời cậu đồng nghiệp vào nhà uống nước thì chồng tôi cũng về đến nơi. Mũ bảo hiểm còn đội trên đầu, anh hùng hổ nhào tới, không nói gì mà túm cổ áo và đấm vào mặt cậu ấy.


Nhìn thấy tôi đang ôm hoa trên tay là anh làm ầm lên: “Thằng nào tặng hoa cho cô mà cô nâng niu như vậy, cô mê nó hay nó mê cô?". (Ảnh minh họa)

Tôi la hét và nhào tới cản anh. Anh đẩy tôi ra, anh không cho tôi và cậu ấy nói lời nào. Anh mắng chúng tôi thậm tệ, nào là đồ mèo mả gà đồng, nào là đồ đàn bà hư thân dám cắm sừng chồng mình, dám coi thường chồng dắt trai về tận nhà. Tôi nói đó là cậu em làm cùng công ty. Cậu ấy cũng cố giải thích nhưng anh chỉ vào mặt tôi: "Cô đừng có qua mặt, hai người tình tứ thế nào tôi đã thấy hết". Nghe ồn ào, hàng xóm đi ra nhìn và khuyên bảo: “Có gì thì vào nhà từ từ giải quyết, đánh nhau ầm ĩ ngoài phố thế này đâu có hay ho gì. Cô ấy mê trai thì trả về nhà mẹ đẻ, cớ gì chú phải chịu xấu hổ cùng”.

Lời bà hàng xóm nói càng khiến chồng tôi điên cuồng lên. Tôi cũng bực bội nói lại: “Bà biết gì mà lắm chuyện vậy hả?”. Thế là chồng tôi tát tôi vào má, rồi kéo thẳng vào trong nhà, sau đó quay lại dắt xe và đóng cổng. Bỏ mặt cậu đồng nghiệp đứng bên ngoài với khuôn mặt sưng u. Tôi xấu hổ và ngượng ngùng vô cùng, muốn chạy ra xin lỗi nhưng sợ chồng vẫn giận.

Vào nhà, anh vẫn còn tra khảo tôi. Bực bội quá tôi bảo, nếu anh đã nghĩ như vậy thì chia tay, tôi về nhà mẹ đẻ để anh đỡ nhìn thấy mặt. Rồi tôi xách túi, ra trường đón con, bỏ về nhà mẹ đẻ ở.

Sáng hôm sau, chồng tôi đã đến tận nhà mẹ đón tôi. Anh xin lỗi rồi năn nỉ, hối hận. Anh nói do lúc ấy mình nóng giận quá nên không còn tỉnh táo. Anh hứa sẽ không bao giờ làm như vậy nữa. Thấy anh nhận ra lỗi tôi cũng đành theo về chứ biết làm gì hơn.Tôi hiểu anh vì yêu vợ, sợ mất vợ nên mới ghen như vậy. Nhưng tại sao anh lúc nào cũng nghi ngờ vợ mình? Anh đã quá xem thường tôi, anh làm tôi xấu hổ trước mặt mọi người. Anh cứ liên tục ghen tuông mù quáng hết lần này đến lần khác nhiều lúc tôi muốn ngạt thở. Mọi người có cách nào để chồng tôi thay đổi không, chỉ giúp tôi với.

Theo Afamily/ trí thức trẻ

    Loading...

DuongTroc

Viết bình luận: