Loading...

Con dâu tôi thuộc kiểu không phải dạng vừa đâu. Nó vô tư đến mức vô duyên và sẵn sàng bạt tai chồng trước mặt bố mẹ chồng.



Con dâu tôi thuộc kiểu không phải dạng vừa đâu. Nó vô tư đến mức vô duyên và sẵn sàng bạt tai chồng trước mặt bố mẹ chồng.

Tôi biết mẹ chồng mà lên đây kêu ca, kể xấu con dâu là không nên, nhưng tôi đang rất giận mà lại chẳng làm gì được. Đành lên đây nhờ mọi người nghĩ cách giúp tôi tống cổ “bà dâu” ra khỏi nhà.

Con trai tôi vừa cưới vợ cách đây không lâu. Vợ chồng tôi độc nhất mình nó nên cũng muốn tìm cho nó người vợ tốt, phù hợp. Ấy vậy mà bao đám mai mối của tôi, nó từ chối thẳng thừng. Đến đầu năm nay, nó mới dẫn người yêu về ra mắt.

Ngay lần đầu gặp mặt tôi đã không ưa nổi con bé đó. Đôi mắt xếch, nhìn hung dữ, miệng rộng tới mang tai…Nó chỉ được cái nước da trắng, còn lại chẳng có điểm nào dễ coi. So với chồng nó thì con bé rõ ràng là xấu hơn hẳn.

Đã vậy, nó mau mồm mau miệng, nói chuyện ngọt xớt. Mới gặp tôi đã một mẹ hai mẹ, dù chẳng biết có đến với nhau được không? Nhưng nhìn cặp mắt đưa qua đưa lại khi nói chuyện, tôi đã cảm thấy con bé này liến láu chẳng thật lòng. Đêm đó, tôi cũng lựa lời nói với con trai, khuyên con nên tìm đám khác tốt hơn. Vậy mà con trai tôi nhất quyết chỉ lấy con bé đó. Trời không chịu đất thì đất phải chịu trời, tôi đành ngậm ngùi đi cưới vợ cho nó.

Ngay đêm tân hôn của vợ chồng chúng nó, cả nhà tôi đã được làm loạn 1 phen. Nhà cách âm kém, vợ chồng thì son trẻ. Không biết tụi nó “chiến đấu” thế nào mà cứ một lát lại nghe con vợ hối thúc chồng. Rồi lát sau lại nghe tiếng nó the thé mắng chồng vô tích sự. Tôi và chồng nằm trăn qua trở lại, thỉnh thoảng nhìn nhau thở dài ngao ngán về cô con dâu mới.


Sáng hôm sau, chưa kịp đợi tôi hỏi, con dâu tôi đã ra rả kể tội chồng. Tôi cũng chẳng biết nó có vấn đề về thần kinh không khi có mặt ba chồng, bà nội chồng mà liên miệng mắng chồng không biết chuyện chăn gối, không biết đường “làm ăn”. Con trai tôi thì ngồi im nghe rồi cãi lại rằng do lần đầu nên không nhiều kinh nghiệm như vợ.

Thế rồi nó quay sang hỏi chồng tôi một câu khiến cả nhà chết sững: “Hồi xưa ba có như chồng con bây giờ không? Đến chuyện chăn gối cũng không xong, thật là vô tích sự”. Chồng tôi tức giận đập chén nước xuống bàn rồi bỏ ra vườn.

Vậy mà nó còn nhìn theo, bĩu môi chê bố chồng rằng nó chỉ nói đùa một câu mà ba chồng đã giận, chắc ngày xưa ba cũng ngây ngô giống chồng nó. Tôi thật chẳng hiểu nổi sao con dâu của mình lại vô duyên và thiếu lịch sự đến vậy. Tôi quay sang lườm con trai để nó biết ý mà bảo ban lại vợ, không ngờ con trai tôi xấu hổ cúi mặt làm như không thấy.

Sau hôm đó, nó mua toàn những thứ bồi bổ về tẩm bổ cho con trai tôi. Chẳng biết chuyện vợ chồng có cải thiện gì không nhưng con trai tôi càng lúc càng béo ra nhưng tụi nó vẫn cứ cãi nhau về chuyện đó đều đều.

Có lần, tôi gọi riêng con dâu ra góp ý. Chuyện vợ chồng dù gì cũng nên kín đáo một chút thì nó đốp lại tôi luôn. Nó to miệng nói tôi già rồi nên cổ hủ, chuyện đó bây giờ đối với giới trẻ là chuyện bình thường. Vợ chồng phải thỏa mãn lẫn nhau mới sống hạnh phúc được. Nếu không được thỏa mãn thì phải góp ý cho nhau nghe để khắc phục và cải thiện... Nghe nó nói vậy, tôi cũng chẳng biết nói gì hơn.

Con trai tôi thời gian đầu còn chịu nhịn vợ nên nhà cửa cũng không đến nỗi xáo trộn. Còn giờ, vợ nó chê nó, nó cũng to tiếng chê lại, cứ thế thành ra cãi vã xô xát nhau. Đến mức hàng xóm gặp tôi đi chợ còn hỏi: “Chuyện sinh hoạt vợ chồng con trai bà như thế nào mà nghe tụi nó cãi nhau hoài vậy?”. Tôi xấu hổ đến mức chỉ muốn có cái lỗ để chui xuống đất.

Con dâu tôi thuộc kiểu không phải dạng vừa đâu. Nó vô tư đến mức vô duyên và sẵn sàng bạt tai chồng trước mặt bố mẹ chồng. Con trai tôi thì trẻ con nhưng cũng nóng tính, vợ đánh là đánh lại, vì thế, hai vợ chồng tôi nhiều khi phải nhảy vào can ngăn nếu không lại to chuyện. Nhưng chỉ vài tiếng sau là lại ríu rít với nhau ngay.

Về làm dâu 5 tháng, con dâu tôi bỏ về ngoại 8 lần. Mỗi lần ít nhất cũng 1 tuần. Con trai tôi hình như cũng hối hận khi lấy vợ nên cứ buồn bã, rồi hay ngồi nghĩ xa xăm. Có lần, nó còn hỏi tôi có nên ly dị không?

Mới đây nhất, vợ chồng nó lại cãi nhau chuyện nên sinh con trong năm nay hay để sang năm. Con trai tôi thì mong có con nên cứ hối thúc. Con dâu lại không chịu vì chưa muốn mang bầu sớm. Nói qua nói lại một hồi, “hai anh chị” cãi nhau rồi lại chí chóe quăng gối đánh nhau. Một lát sau, con dâu chạy phình phịch xuống dắt xe bỏ chạy. Tôi chưa kịp hoàn hồn đã thấy con trai hầm hầm đuổi theo hô hào "cút". Hỏi ra mới biết, lúc cãi nhau, con dâu tôi đã chỉ tay vào mặt chồng mà mắng cả nhà chồng đều ngu nên bị chồng đuổi cổ.

Lần này con trai tôi quyết không qua nhà ngoại đón vợ về nữa. Nó còn nói sẽ gửi đơn ly hôn đơn phương cho vợ nó chừa cái tội hỗn hào. Nói thật chứ nghe con trai nói vậy, tôi mừng muốn rơi nước mắt. Vậy mà chưa kịp nộp đơn đã thấy con dâu lù lù mò về. Ba mẹ nó còn sang xin lỗi vợ chồng tôi. Nó còn nói ngọt ngào sẽ sinh con cho chồng. Thế là con trai tôi lại bình thường như chưa có chuyện gì xảy ra.

Nhưng tôi thì chẳng còn tình cảm gì với con dâu này nữa. Dám chửi cả nhà chồng ngu thì đúng là gan hùm. Tôi chỉ muốn tống cổ nó ra khỏi nhà mà chưa biết làm cách nào? Các bạn xem, con dâu như thế thì có đáng bỏ không?

Theo Afamily/Trí thức trẻ

    Loading...

DuongTroc

Viết bình luận: