Loading...

Tôi thích đón những làn gió đầu mùa, nó thổi vào trái tim một tâm hồn mới mẻ, và có đôi chút lạ lẫm. Làn gió ấy không chỉ thổn thức những trái tim lãng mạn với những cảm xúc ấm áp, ngọt ngào...



Tôi thích đón những làn gió đầu mùa, nó thổi vào trái tim một tâm hồn mới mẻ, và có đôi chút lạ lẫm. Làn gió ấy không chỉ thổn thức những trái tim lãng mạn với những cảm xúc ấm áp, ngọt ngào...


Tự nhiên thấy nhớ gió lạnh đầu mùa những ngày đông gõ cửa.

Còn nhớ năm ấy, những ngày đầu đông, khi gió heo may bắt đầu ngừng thổi, gió mùa thập thò trước ngõ, mẹ lại chuẩn bị xếp những bộ quần áo mùa hè sặc sỡ của cả nhà cất đi, rồi lấy ra nơi sâu nhất của ngăn tủ, những chiếc áo dày cộm còn vương mùi hương nhàn nhạt của mùa đông năm trước. Tôi không biết diễn tả bằng lời ra sao cái cảm giác ấy, chỉ biết rằng mỗi khoảnh khắc chuyển mùa luôn làm tôi cảm thấy rất háo hức, là do con người luôn thích một cái gì đó mới mẻ chăng?

Còn nhớ năm ấy, đàn gà của mẹ đẻ rất nhiều trứng. Tôi đã xin mẹ dành riêng một quả trứng để ấp chúng trong chiếc áo khoác dày của mình. Cố gắng bao bọc nó như chính là niềm hạnh phúc nhỏ nhoi của tuổi thơ tôi vậy.


Còn nhớ năm ấy, lần đầu tiên trong đời tôi nhận được những đồng tiền mồ hôi công sức của chính mình. Hôm ấy, trời lạnh căm căm, tôi trốn mẹ ra đồng bắt ốc. Chỉ kiếm được mấy đồng lẻ mà sao tôi vui đến vậy. Như lần đầu tiên thấy mình là người có ích, mình đã lớn thêm một chút ít. Tôi đã nhận ra, đồng tiền kiếm được thật không dễ dàng như những ngày qua tôi vẫn nghĩ.

Xem thêm: Mất ăn mất ngủ vì vợ cũ ngày càng… ngon

Còn nhớ năm ấy, tôi nhận được lời tỏ tình đầu tiên trong đời. Cậu ta luôn trêu trọc tôi, giật bím tóc của tôi, bày trò trêu chọc tôi. Ấy vậy mà một ngày đầu đông se se lạnh, cậu dúi vào tay tôi mấy viên kẹo màu xanh xanh, bối rối tỏ tình với tôi đến khờ khạo.

Có rất nhiều thứ bị bỏ lại trong những mùa đông trước, tôi chỉ mang theo những kỷ niệm đẹp trong bức tranh hồi ức cũ kỹ. Trong bức tranh ấy, tôi thấy mình có những nụ cười hạnh phúc đón cái lạnh đầu đông, có những niềm vui của thời thơ bé. Nhưng bức tranh ấy vẫn còn những buồn vui vu vơ chẳng thể gọi được thành lời. Chẳng ai là có một cuộc sống dễ dàng, nhưng ta có quyền cho phép mình bình yên sau những giông bão ấy.

Tôi thích đón những làn gió đầu mùa, nó thổi vào trái tim một tâm hồn mới mẻ, và có đôi chút lạ lẫm. Làn gió ấy không chỉ thổn thức những trái tim lãng mạn với những cảm xúc ấm áp, ngọt ngào, nó còn đủ lạnh lẽo khiến ta giật mình một khoảnh khắc nào đó.

Khoảnh khắc đón gió lạnh đầu mùa!

Theo Blog radio

    Loading...

DuongTroc

Viết bình luận: