Loading...

Tôi không biết những người khác thế nào nhưng với tôi, lấy một người vợ xấu không phải là điều kinh khủng. Xấu hình thức nhưng có một tâm hồn đẹp còn tốt vạn lần hơn việc chỉ có cái mã bên ngoài.



Tôi không biết những người khác thế nào nhưng với tôi, lấy một người vợ xấu không phải là điều kinh khủng. Xấu hình thức nhưng có một tâm hồn đẹp còn tốt vạn lần hơn việc chỉ có cái mã bên ngoài.


Ngày tôi đưa Vân về giới thiệu với gia đình, mẹ tôi đã nhìn tôi với ánh mắt “hình viên đạn”, bố tôi thì bỏ lên lầu. Bữa cơm ra mắt hôm đó không ai nói với ai lời nào, họa hoằn lắm mẹ tôi mới chép miệng hỏi Vân: “Thế nhà cháu có anh chị em gì nữa không? Ai cũng như cháu thế này à?”. Tôi nghe mẹ hỏi thế thì biết ngay là bà đang nói về nhan sắc của Vân. Tôi lặng lẽ đưa tay xuống bàn, nắm thật chặt bàn tay của người yêu.

Trong mắt nhiều người, Vân không đẹp. Cô ấy có vóc người nhỏ, lùn và gương mặt thô. Nhưng trong mắt tôi, Vân là người phụ nữ duyên dáng và hiền dịu nhất mà tôi từng gặp, Vân không ăn diện nhưng quần áo của cô ấy luôn toát lên một vẻ hài hòa khó tả, nó giúp Vân che giấu những khuyết điểm trên cơ thể mình. Vân khi nào cũng từ tốn và cách cư xử của cô ấy ở mọi hoàn cảnh đều khiến tôi nể phục.


Tôi gặp Vân trong một buổi hội thảo về bán hàng. Em nhanh chóng thu hút tôi bằng sự thông minh và tài hùng biện thuyết phục của mình. Tôi đã xin số của Vân sau buổi gặp và liên tục nhắn tin làm quen, mời cô ấy đi cà phê. Phải mất mấy tháng ròng rã Vân mới chịu đi cùng. Sau đó, em đã nhận lời làm người yêu của tôi.

Khi tôi ra mắt người yêu, bạn bè tôi đứa nào cũng chửi tôi là “thằng điên”, rằng: “gái chết hết rồi hay sao mày lại chọn người yêu vừa xấu vừa lùn thế hả?”. Mọi người nói thế vì tôi vốn dĩ sinh ra trong gia đình giàu có, đẹp trai ngời ngời. Nhưng không ai hiểu rằng, Vân đang có được những điều mà những cô gái ưa nhìn chưa chắc đã có.

Vân có 2 bằng đại học và thông thạo 2 ngoại ngữ, em rất giỏi nữ công gia chánh, thông minh và sáng suốt trong công việc và quan trọng nhất là khi ở bên Vân, tôi cảm thấy rất hạnh phúc. Tôi bỏ qua mọi lời nhận xét, quyết định đưa em về ra mắt gia đình để làm đám cưới.

Nhưng khi đưa Vân về ra mắt, gia đình tôi lại rơi vào một tình trạng căng thẳng không thể tưởng được. Mẹ tôi nói với tôi rằng, tôi mà lấy Vân thì bà sẽ từ mặt tôi. Bố tôi thì bảo: “Bố đã chọn cái Linh con giám đốc Hải làm con dâu rồi. Mày mà cứ lấy cái con xấu như ma đấy thì tự vác xác ra khỏi nhà”. Bố mẹ tôi làm căng lắm, Vân thấy thế thì bảo: “em không muốn anh khó xử, để em rút lui”. Nhưng tôi vẫn kiên quyết lấy Vân.

Đám cưới của tôi không có bố mẹ tôi tham dự, tôi và Vân rất buồn vì điều đó nhưng vẫn động viên nhau. Sau khi cưới, vợ chồng tôi thuê một căn hộ nhỏ khá xa trung tâm để ở. Cuộc sống êm đềm trôi qua cho đến một ngày tôi gặp chuyện lớn.

Xem thêm: Nỗi ân hận muộn màng của một nàng dâu hư đốn

Vì sơ sẩy trong công việc, tôi đã bị mất một số tiền lên đến hàng tỷ đồng. Quá hoảng hốt và mệt mỏi, trong lúc lái xe về nhà tôi đã gây ra tai nạn. Kết quả, chân tôi phải bó bột một thời gian dài, còn nạn nhân bị tôi tông thì phải ngồi xe lăn. Lúc đó, bố mẹ tôi hoảng lắm, mẹ tôi chạy đến bệnh viện, bà vừa khóc vừa nói: “Thấy chưa con, tại mày không nghe lời bố mẹ, lấy phải con vợ có số sát chồng đấy”. Lúc đó, Vân đang đứng run lập cập ở góc phòng bệnh viện, tôi thương vợ mà không biết an ủi em thế nào.


Nhưng điều khiến tôi an lòng nhất là Vân vẫn ở bên cạnh, chăm sóc tôi và giúp tôi giải quyết hậu quả. Em còn chu đáo chăm sóc cả nạn nhân khiến họ cảm động và rút đơn bãi nại đối với tôi. Vân rút hết tiền tiết kiệm, cộng với vay mượn bạn bè để giúp tôi trang trải nợ nần.

Phải mất 3 năm, tôi mới vực dậy được sau vụ việc kinh hoàng đó. Lúc ấy tôi thấy vợ mình ngày càng gầy mà thương rớt nước mắt. Từ khi lấy Vân, tôi chưa làm cho em được điều gì mà chỉ toàn mang lại cho em nhiều rắc rối và đau khổ. Tôi kéo tay Vân lại, ôm vợ vào lòng rồi nói: “Anh xin lỗi”.

Tôi không biết những người khác thế nào nhưng với tôi, lấy một người vợ xấu không phải là điều kinh khủng. Xấu hình thức nhưng có một tâm hồn đẹp còn tốt vạn lần hơn việc chỉ có cái mã bên ngoài. Bằng chứng là từ khi cưới cho đến nay, khi đã sống với nhau được 30 năm, tôi vẫn thấy hạnh phúc và chưa lần nào cảm thấy hối hận vì quyết định lấy Vân. Bố mẹ tôi sau sự việc đó cũng đã chấp nhận vợ tôi vì phục cách cô ấy cư xử.

Giờ đây, chúng tôi đã có một cơ ngơi vững chắc, hai đứa con đều học giỏi và đang định cư ở nước ngoài. Vân thì vẫn giản dị như những ngày đầu quen tôi. Nhưng có một điều khác trước đó là bố mẹ tôi đã gọi Vân là “con dâu thảo”.

Theo Blog tâm sự/ một thế giới

    Loading...

DuongTroc

Viết bình luận: