Loading...

Cả nhà rất lo lắng cho sức khỏe của chị vì sợ công việc quá bận, không có chồng đỡ đần như trước, chị bận rộn hơn chăng? Nhưng rồi cũng từ khi chồng mất, giờ giấc chị đi làm về nhà thất thường hơn. Lúc thì chập tối, lúc thì tận đêm chị mới về.



Cả nhà rất lo lắng cho sức khỏe của chị vì sợ công việc quá bận, không có chồng đỡ đần như trước, chị bận rộn hơn chăng? Nhưng rồi cũng từ khi chồng mất, giờ giấc chị đi làm về nhà thất thường hơn. Lúc thì chập tối, lúc thì tận đêm chị mới về.


Chị dâu tôi năm nay 25 tuổi và mới có một con nhỏ được 3 tuổi. 20 tuổi chị về làm dâu nhà tôi trong sự vui mừng vô hạn của cả nhà. Tuy làm dâu khi tuổi đời còn rất trẻ, nhưng chị tôi rất tháo vát, nhanh nhẹn và cách cư xử rất đúng mực. Mọi người nhà tôi ai cũng rất quý chị, nhất là mẹ tôi. Nhà tôi chỉ có mỗi 2 anh em. Anh là anh cả và là con trai duy nhất trong gia đình. Còn tôi là em gái, kém anh trai tôi 7 tuổi và vẫn còn ở nhà chưa chịu “chống lầy”

Cưới nhau được 2 năm thì anh chị mới có em bé. Từ ngày anh chị có em bé, cửa nhà nhà tôi vui vẻ hẳn. Bố tôi thì vẫn đi làm. Còn mẹ tôi xin nghỉ hưu sớm để chăm sóc cho cháu được vẹn toàn. Tôi thì ngoài giờ đi làm ở công ty về, tôi và chị dâu đều phụ mẹ tôi trông cháu.

Chị làm dâu nhà tôi cũng không mấy vất vả. Con cái sinh ra thì hầu như được bà nội chăm sóc 24/24 rồi. Thậm chí đến tối, cháu còn ngủ luôn với ông bà. Anh chị chỉ việc lo làm ăn kinh doanh bên ngoài. Công việc kinh doanh của anh chị cũng khá thuận lợi và phát đạt.

Hạnh phúc của anh chị và gia đình cứ tưởng sẽ mãi như thế trôi qua. Nhưng rồi một đêm, anh trai tôi bị cảm không ai biết nên đã ra đi đột ngột. Ngày tiễn anh ra đồng, mẹ tôi và chị dâu tôi đều đau lòng và thương tiếc anh đến ngất lên ngất xuống. Nhất là chị dâu tôi, chị không ăn không ngủ suốt hơn 1 tuần liền. Đêm nào thức dậy, tôi cũng thấy chị đang nằm khóc. Cả nhà ai cũng ra sức động viên chị cố gắng sớm lấy lại tinh thần để nuôi con và tiếp tục nhận công việc kinh doanh cho chồng.

Rồi chị cũng gắng gượng đứng dậy, chị chăm con hơn và đã bắt đầu đi làm trở lại. Ai cũng mừng và vui vì thấy chị đã bắt đầu bình tâm trở lại. Cả nhà rất lo lắng cho sức khỏe của chị vì sợ công việc quá bận, không có chồng đỡ đần như trước, chị bận rộn hơn chăng? Nhưng rồi cũng từ khi chồng mất, giờ giấc chị đi làm về nhà thất thường hơn. Lúc thì chập tối, lúc thì tận đêm chị mới về.Vì thế, lúc thì tôi lúc thì ba mẹ tôi gọi điện giục giã chị về ăn cơm hay cố gắng thu xếp công việc để về nhà nghỉ sớm. Những lúc ấy, chị vẫn rất nghe lời và luôn cố gắng về nhà sớm nhất có thể.


Chị dâu và một người đàn ông quần áo xộc xệch đang diễn cảnh yêu ở trên ghế sofa. (Ảnh minh họa)

50 ngày sau khi anh tôi mất cũng đã qua, thấm thoắt cũng sắp đến 100 ngày anh mất. Nhìn chị dâu vẫn một mình lẻ bóng, côi cút lo làm ăn mà nhà tôi ai cũng thương và se sắt lòng. Mẹ tôi cũng đã tính đến chuyện, nếu vài năm nữa mà chị yêu ai thì nhất định sẽ tạo điều kiện cho chị đi lấy chồng. Dù rất tin tưởng và coi chị như con gái nhưng ông bà sẽ kiên quyết nhận nuôi cháu để chị đến với hạnh phúc của mình thuận lợi hơn. Tôi cũng thương chị thật nhiều và luôn cố gắng mang lại cho chị những niềm vui nho nhỏ hàng ngày.

Thế mà mới 2 hôm trước, khi bố mẹ tôi tranh thủ ngày nghỉ giao cháu lại cho tôi trông và về quê có việc 2 ngày cuối tuần. Nhà chỉ có tôi và chị. Tôi thì không phải đi làm nên ở nhà trông cháu. Còn chị vẫn đến công ty làm việc như bình thường. Nhưng hôm ấy, cháu ở nhà với tôi không hiểu sao cứ quấy khóc quá, tôi sốt ruột gọi điện mãi cho chị mà không được. Thế là 2 cô cháu lại khăn gói lên xe để đến công ty chị.

Chủ nhật nên công ty vắng tanh không có người. Có mỗi phòng của chị ở trên tầng 2 vẫn đang mở cửa. Dắt cháu bước lên cầu thang, tôi đưa tay mở cửa phòng không khóa và lớn tiếng gọi chị. Khi cánh cửa mở hết ra là lúc tôi nhìn thấy cảnh tượng chị dâu và một người đàn ông quần áo xộc xệch đang diễn cảnh yêu ở trên ghế sofa. Tôi bàng hoàng, sững sỡ và dắt cháu quay lại. Chị dâu khuôn mặt hốt hoảng, đẩy gã đàn ông kia ra và chạy theo cô cháu tôi.

Chị nói trong nước mắt với tôi rằng chị xin lỗi vì có hành động đầy tội lỗi này. Nhưng mong tôi thông cảm cho chị. Từ ngày anh tôi mất, mặc dù chưa yêu người đàn ông nào khác nhưng chị luôn không thể chịu được những lúc một mình, nhất là khi sinh lý mong muốn gần gũi chuyện ấy trỗi dậy. Và kết quả là chị thường tìm đến một vài người đàn ông để giải quyết nhu cầu này tại chỗ. Chị nói việc cặp bồ chỉ như vậy chứ không có gì hơn. Chị cũng nói ai ở trong hoàn cảnh mất chồng rồi mới biết rõ nhưng ham muốn này và sẽ thấy nỗi khổ sở khi phải cố tình kìm hãm ham muốn chăn gối đang ở lứa tuổi có nhiều khao khát nhất

Thương chị, tội nghiệp chị, thông cảm cho chị nhưng tôi thấy chị thật đáng trách. Cả nhà tôi yêu quý và lo lắng cho chị là vậy mà sao… Với lại anh trai tôi và là chồng của chị nữa vừa mới mất chưa được 100 ngày, thế mà chỉ vì một chút không kìm nén được nhục dục trong người mà chị hành xử thế sao? Là đứa em chồng, tôi phải nghĩ thế nào bây giờ?


    Loading...

DuongTroc

Viết bình luận: