Loading...


Thời gian sau đó, tôi có cảm giác bị soi mói rất nhiều, nếu làm việc hiệu quả, được thưởng, ai cũng xì xào nói là do có ô dù trong phòng. Chẳng may, việc không suôn sẻ cũng lại dè bỉu tôi được vào chỉ vì mối quan hệ.


Tôi là con út trong gia đình, trên tôi có một anh trai và một chị gái. Anh cả năm nay ngoài ba mươi, chị hai 28 tuổi còn tôi vừa bước sang tuổi 25. Tôi tuy là con gái nhưng tính tình khá ngang bướng, nghịch ngợm và các sở thích khác cũng giống nam giới như thích bóng đá, chơi game, hay nhậu... Và tính cách đó cũng ảnh hưởng không ít tới sự nghiệp cũng như cuộc sống của tôi.

Anh cả tôi vốn là kỹ sư tin học, từ nhỏ tới lớn anh luôn học giỏi, đứng đầu lớp suốt 12 năm. Sau khi tốt nghiệp đại học Quốc gia Việt Nam, anh vào làm tại công ty Hàn Quốc. Ngoài việc lo cho bản thân, anh còn chu cấp tiền nuôi hai chị em tôi ăn học. Chính vì vậy, anh cả là thần tượng của tôi, tôi quyết tâm đậu ngành thông tin để theo chân anh. Trời không phụ lòng người, suốt 4 năm đại học, tôi luôn thuộc top đầu lớp và tốt nghiệp với tấm bằng giỏi. Sau đó, tôi quyết tâm đi học thêm tiếng Hàn thêm 2 năm để thi vào công ty anh cả đang làm. Vì đã là người có kinh nghiệm, anh cả chỉ tôi cách ôn tập hiệu quả, cách trả lời những câu hỏi phỏng vấn ấn tượng, cách làm bản thân nổi bật giữa các ứng viên. Trải qua bốn vòng thi khắt khe, cuối cùng tôi cũng nhận được kết quả đậu vào công ty của anh. Và mọi chuyện lúc này mới bắt đầu.


Ngày đầu tiên tôi đi làm, anh cả đã dặn tôi đừng tiết lộ việc có anh trai ở công ty, kẻo mọi việc sẽ thêm rắc rối bởi anh hiện đang làm trưởng phòng công nghệ thông tin, bộ phận mà tôi được tuyển vào làm. Tôi không hiểu lắm nhưng vẫn vâng lời anh cả. Đến công ty, tôi được trưởng phòng (tức anh trai tôi) hướng dẫn công việc, đồng thời giới thiệu làm quen với các nhân viên khác. Công việc không quá khó khăn nhưng vẫn có nhiều điều mới mẻ nên tôi cố gắng học hỏi từ đồng nghiệp. Mọi chuyện vẫn êm ấm cho đến một ngày, cô nàng đồng nghiệp bị hỏng máy tính, vì chưa thể sửa kịp mà lại đang có hồ sơ gấp phải gửi cho đối tác nên tôi đã ngỏ ý giúp đỡ và cô nàng chỉ nói sẽ mượn khoảng 15 phút. Trong lúc đó tôi đi lên canteen trên tầng 10 ăn vặt chút cho đỡ đói rồi về làm.

Ngày hôm sau, vừa bước vào phòng tôi đã thấy không khí có gì đó rất lạ nhưng không thể biết là điều gì. Đến giờ ăn trưa, anh cả gọi tôi ra quán café gần công ty, anh nói mọi người đã biết mối quan hệ ruột thịt giữa chúng tôi, rằng chính cô nàng hôm qua mượn máy tính của tôi đã chạy khắp công ty mà buôn dưa lê về việc này. Tôi giật mình sững người, có lẽ nào cô ta đã đọc trộm tin nhắn Facebook của tôi, bởi tôi không có thói quen thoát Facebook. Anh nói từ giờ sẽ khó khăn hơn, nên động viên tôi cố gắng, đừng để ý những lời đồng nghiệp nói.


Thời gian sau đó, tôi có cảm giác bị soi mói rất nhiều, nếu làm việc hiệu quả, được thưởng, ai cũng xì xào nói là do có ô dù trong phòng. Chẳng may, việc không suôn sẻ cũng lại dè bỉu tôi được vào chỉ vì mối quan hệ. Tôi bỏ ngoài tai mọi việc, chuyên tâm vào việc thể hiện khả năng của mình để không ai có thể nói ra nói vào được nữa. Cuối năm, tôi đem về cho công ty hợp đồng hơn 1 tỷ, nhận được danh hiệu nhân viên xuất sắc, cũng vì thế mà tôi cũng có chút tự hào về hiên ngang dập tắt suy nghĩ "con ông cháu cha" của đồng nghiệp.

Trong công ty cũng có vài ba anh chàng để ý tôi, nhưng tôi thấy ưng duy nhất một anh bên phòng xuất nhập khẩu tên là T. Qua vài ba lần hẹn hò, café, xem phim, tôi nhận ra T khá chu đáo, hiền lành, lại ga lăng, điển trai nên khá ưng. Tôi tâm sự với anh cả, anh liền điều tra lý lịch và hẹn T hỏi chuyện. Sau lần gặp gỡ với anh cả, T không còn liên lạc với tôi. Tôi tức tối hỏi anh cả thì nhận được câu trả lời: "Anh đã điều tra nó, gia đình cơ bản nhưng là Sở Khanh, đã tán tỉnh không biết bao nhiêu cô trong công ty, mày nên tỉnh táo nhé".

Sau lần đó, có vài ba đồng nghiệp khác cũng tỏ ý muốn làm quen tôi, nhưng tất cả đều bị anh cả loại ngay từ vòng "gửi xe" bởi trong mắt anh, ai cũng có tật xấu: người thì quá ki bo, người thì gia trưởng, người lại nhạt nhẽo, người lại không biết thương cha mẹ... Cứ như vậy, anh chàng nào kể cả trong hay ngoài công ty đến tìm hiểu tôi đều chạy "mất dép" vì anh cả không vừa ý.

Vậy là tính ra cũng được hai năm từ ngày tôi vào công ty làm, đến bây giờ vẫn chưa có mảnh tình nào vắt vai vì anh cả quá khắt khe. Và chính anh cũng mải mê công việc mà chưa chịu nghĩ đến việc lập gia đình. Tôi nên làm thế nào để mình có thể tự chủ chuyện tình yêu của mình mà không mất lòng anh cả đáng kính của tôi đây?



    Loading...

Vô Thường Giả Tạm

Viết bình luận: