Loading...


Tôi chủ động ôm hôn thì anh cuống lên, bối rối, đến độ vã hết mồ hôi. Nhìn chồng mình như vậy, tôi vừa thương vừa giận, thương anh chịu bệnh tật một mình, còn giận vì tôi là vợ mà anh chẳng thèm chia sẻ điều gì. Cho dù tôi có nỗ lực lôi kéo, mồi chài, thì anh vẫn “nguyên hiện trạng”,


Chồng tôi năm nay 35 tuổi, còn tôi 30, chúng tôi đều làm việc cho các công ty nước ngoài nên thu nhập ổn định, kinh tế của hai vợ chồng khá ổn. Chồng tôi là người khá tâm lý và tinh tế nên chưa khi nào anh làm tôi phải buồn. Đến cả chuyện gần gũi của hai vợ chồng cũng viên mãn ngoài mong đợi của tôi. Nên nói không ngoa, lấy chồng xong tôi còn trẻ đẹp hơn thời con gái.

Chồng tôi rất chăm chỉ luyện tập thể dục thể thao, chiều nào cũng vậy, dù mưa hay nắng anh cũng vác giày đi tập. Điều này tôi rất ủng hộ với mong muốn anh có sức khỏe và tinh thần thoải mái. Cách đây 1 tuần, trong lần đi tập, anh bỏ điện thoại ở nhà. Nấu cơm trong bếp, tôi nghe chuông đổ vài lần, rồi còn cả âm báo tin nhắn. Tôi sợ anh có việc gì gấp nên cầm điện thoại lên và mở tin nhắn ra xem. Tôi ngã ngửa người khi đó là số máy lạ, nhắn cho chồng với nội dung “anh ơi hôm nay bận à? có hàng rồi, khi nào rỗi anh qua em check nhé”.


Sẵn máu ghen trong người, tôi nghĩ anh có thói quen bệnh hoạn, săn lùng những cô gái mới và đó là số của một gã ma cô nào đó.

Sau một lúc định tâm trở lại, tôi cũng nhắn trả lời “Hàng thế nào? Ngon không? show cho anh xem trước”. Chỉ vài giây sau, đầu bên kia cũng đáp trả, tôi bằng dòng chữ “anh yên tâm, chị nhà sẽ rất hài lòng” kèm theo bức ảnh mấy viên thuốc với ký tự lạ mà tôi chưa bao giờ thấy.

Tôi mày mò, tìm kiếm trên mạng, hóa ra đó là một loại thuốc hỗ trợ khả năng tình dục của đàn ông. Tôi cảm thấy hụt hẫng và thất vọng, cảm giác bị anh lừa dối, biến thành kẻ ngốc mà chẳng hề hay biết. Thực lòng mà nói, tôi là người có cá tính mạnh và nhu cầu tình dục khá cao, nhưng thâm tâm tôi chưa khi nào đặt chuyện ấy cao hơn tình cảm cả. Vẫn biết, tình dục có hòa hợp thì cuộc sống, hạnh phúc mới trọn vẹn, nhưng anh đâu cần biến tôi thành con ngốc, xúc phạm thô bạo những cảm xúc của tôi như vậy.

Hóa ra, những nồng nhiệt hào hứng bấy lâu anh dành cho tôi chỉ là giả tạo, là kết quả của thứ “thần dược” ấy. Chẳng biết bao nhiêu phần xuất phát từ tâm anh nữa, đầu óc tôi chợt mông lung, trống rỗng. Giá như, vợ chồng tôi 50, 60 tuổi thì tôi có thể thông cảm được, đằng này anh đang ở độ tuổi sung mãn nhất, lại sử dụng thứ thuốc ấy để lừa dối cảm xúc của vợ.

Sau phút hoảng loạn, hụt hẫng, tôi xóa hết nhật ký cuộc gọi chỉ để tin nhắn ban đầu báo hàng về. Tối hôm đó, chồng tôi về, kiểm tra điện thoại xong, cứ liên tục huýt sáo, có vẻ yêu đời, vui vẻ hơn. Tôi buồn lắm, nhưng không nói với anh tôi đã biết sự thật, chỉ mong một lúc nào đó, chính miệng anh thú nhận.

Rồi chiều hôm sau, anh mang về những viên thuốc ấy, bỏ vào hộp thuốc đau dạ dày mà anh vẫn để trong cặp đi làm. Nếu không có chuyện hôm trước, thì có lẽ, anh mang những viên thuốc ấy uống trước mặt, tôi vẫn nghĩ anh đang uống thuốc dạ dày. Rồi tất nhiên, đêm đó, anh nháy mắt ám hiệu với tôi về chuyện ấy. Lấy cớ mệt, tôi lảng tránh đề nghị của anh.


Khi tôi chủ động ôm hôn thì anh cuống lên, bối rối đến độ vã mồ hôi...

Nửa đêm chồng ngủ, tôi lừa, đem dấu lọ thuốc của anh đi. Đến đêm hôm sau thì tôi chủ động gợi ý, vì không biết gì nên anh rất hào hứng, nói tôi đi tắm trước rồi anh sẽ tắm sau. Tôi biết, thứ thuốc ấy, có uống vào thì hàng giờ mới có tác dụng, quãng thời gian ấy, anh thoải mái chờ tôi tắm, gội, thậm chí làm nốt việc nhà.

Nhận được tín hiệu của tôi, anh hí hửng đi về phòng làm việc, nói soạn ít giấy tờ sợ mai dậy muộn, nhưng tôi thừa hiểu mục đích là gì. Không thấy lọ thuốc đâu, anh hoảng loạn tìm kiếm rồi hỏi tôi không ngớt. Tôi cứ giả vờ như không biết, hỏi anh đau dạ dày à, thì anh nói, đề phòng nhỡ đến cơ quan có bề gì, còn có cái dùng. Mặc cho tôi bảo sáng mai sẽ đi mua sớm, anh vẫn tìm kiếm khắp nơi.

Tôi chủ động ôm hôn thì anh cuống lên, bối rối, đến độ vã hết mồ hôi. Nhìn chồng mình như vậy, tôi vừa thương vừa giận, thương anh chịu bệnh tật một mình, còn giận vì tôi là vợ mà anh chẳng thèm chia sẻ điều gì. Cho dù tôi có nỗ lực lôi kéo, mồi chài, thì anh vẫn “nguyên hiện trạng”, cũng may khi ấy, điện thoại anh có tin nhắn.

Anh vội vàng đẩy tôi ra, nói sếp gửi tin bắt check mail, hoàn thành công việc, mai báo cáo trong cuộc họp sớm. Anh cười ngượng ngạo, xin lỗi tôi rồi chuồn về phòng làm việc.

Anh đi rồi, tôi thấy hụt hẫng, thất vọng vô cùng. Hóa ra, cả năm nay, anh lấy cớ đau dạ dày để dùng thứ thuốc ấy hòng che đậy sự “bất lực” của mình mà tôi chẳng hề hay biết. Tôi thấy anh quá đáng, vô tình lắm. Anh giấu tôi và lừa dối cảm xúc của tôi suốt cả năm trời.

Mấy ngày nay, chồng tôi lại vui trở lại, có lẽ anh lại tìm được thứ thần dược ấy rồi, cứ chủ động gạ gẫm, gợi ý với tôi suốt. Nhưng lấy lí do mệt, tôi từ chối anh. Tôi hoang mang lắm, chẳng biết phải làm gì. Cứ im lặng để anh làm chuyện đó hay nói thẳng với anh chuyện mình đã biết và thuyết phục anh đi gặp bác sĩ? Tôi sợ, một hành động không phù hợp của mình sẽ làm chồng tự ái, xấu hổ thậm chí tự ti, tuyệt vọng hơn. Tôi biết phải làm gì đây?

Hoài Thu
Ảnh: Sưu tầm - Yêu Online

    Loading...

Vô Thường Giả Tạm

Viết bình luận: