Chủ Nhật, tháng 2 26, 2017

Cùng bắt nguồn từ một con sông vì sao có Biển Chết và hồ ‘sống’. Bạn mang hồ hay biển nào trong mình?

Bấm ĐỀ XUẤT để bắt đầu tham gia CHAT ĐÊM trên Facebook.



Loading...

Một buổi chiều mùa hè nóng nực, tôi lê từng bước chân trên đường phố Palestine với cái đầu nặng trĩu. Hoàng hôn dần buông xuống, nấp khuất sau những hàng cây xanh mát, không khí cũng trở nên mát mẻ hơn. Những lúc như vậy, tôi thường tự hỏi không biết mọi người trên thế giới này đang nghĩ gì, họ có cảm thấy áp lực trong cuộc sống về tiền bạc, công việc, học tập, gia đình và bạn bè hay không


Biển Chết mặn tới nỗi không sinh vật nào có thể sinh sống nổi. (Ảnh: Shutterstock)

Người ta bảo ở đây có hai biển hồ. Biển hồ thứ nhất gọi là biển Chết. Đúng như tên gọi của mình, muối ở đây cực đắng và mặn gấp mười lần nước biển bình thường, hoàn toàn không giống muối ăn. Không có sự sống nào bên trong cũng như xung quanh biển hồ này. Cá không thể sống nổi với nuớc trong hồ và khi con người uống phải thứ nước trong hồ sẽ có cảm giác như là đang uống axit vậy. Không một ai muốn sống gần đó.

Biển hồ thứ hai là Galilee. Nước ở đây rất sạch và mát rượi, con người có thể uống được mà cá cũng sống được. Nhà cửa được xây cất rất nhiều ở nơi đây. Những ngôi nhà mọc san sát nhau cùng vườn cây quanh năm tươi tốt, tạo nên một bức tranh thiên nhiên bình dị, mộc mạc và yên bình.

Nhưng điều kỳ lạ là cả hai biển hồ này đều được đón nhận nguồn nước từ sông Jordan. Nước sông Jordan chảy vào biển Chết. Biển Chết đón nhận và giữ lại riêng cho mình, không san sẻ với bất cứ con sông hay dòng chảy nào, nên có lẽ vì thế nên nước trong biển Chết dần trở nên mặn chát. Ngược lại, biển hồ Galilee sau khi đón nhận nguồn nước từ sông Jordan đã hào phóng san sẻ với hồ nhỏ quanh đó, nhờ vậy nước trong biển hồ này luôn sạch và mang lại sự sống cho muôn loài.


Biển Galilee. (Ảnh: Shutterstock)

Suy ngẫm:

“Cho” và “nhận” cũng giống như cặp phạm trù “nhân – quả” trong Phật giáo vậy. Trên đời có nhân tất sẽ có quả, chỉ khi chúng ta biết yêu thương người, chúng ta mới được yêu thương trở lại. Đôi môi có hé mở mới nhận được nụ cười. Bàn tay có mở rộng trao ban, tâm hồn mới tràn ngập vui sướng.

Chúng ta có thể không (hoặc chưa) làm được những điều lớn lao như Bill Gates hay như Steve Jobs, nhưng chúng ta vẫn có thể cho đi bằng những điều nhỏ bé hằng ngày. Đó có thể đơn giản chỉ là một nụ cười với người bán hàng, một lời cảm ơn chân thành với người lao công trên phố, là biết chia sẻ công việc nhà, biết xếp hàng, biết bỏ rác vào thùng, biết xách hộ cái giỏ nặng của phụ nữ mang bầu, là biết nhường ghế cho một cụ già trên xe buýt. Mỗi khi có thể, chúng ta chỉ cần làm những việc rất nhỏ như vậy thôi; nhưng nếu tất cả mọi người đều biết sống cho đi, ắt hẳn tất cả chúng ta sẽ nhận lại ‘thiên đường’ ngay giữa thế gian này.

Thật bất hạnh cho ai cả cuộc đời chỉ biết giữ cho riêng mình. “Sự sống” trong họ rồi cũng sẽ chết dần chết mòn như nước trong lòng biển Chết. Người ta nói tôi trẻ con bởi thói quen nhìn đời bằng cặp kính màu hồng. Nhưng tôi thì nghĩ khác. Bút màu trong tay và ai cũng có quyền tự tô màu cho cuộc đời theo cách của riêng mình.

Còn bạn, bạn có giữ một cái biển Chết nào trong mình không?

Phong Vân


Loading...
Bài trước
Bài tiếp theo