Thứ Ba, 7 tháng 3, 2017

Chọn hiền lành không phải bởi ngu ngốc bởi hiền lành mang đến niềm vui giản dị..

Loading...

Tất cả mọi người đều khát khao cảm nhận ý nghĩa cuộc sống, khác khao vươn đến sự hoàn thiện và mong muốn nhận ra hạnh phúc đích thực của cuộc đời mình. Thế nhưng điều này sẽ không bao giờ đạt đến được nếu bạn luôn mang bên mình sự ích kỷ, luôn tự cho mình là nhân vật trung tâm. Cuộc sống này có những sự việc, có những con người luôn làm chúng ta thấy cảm động, có những lúc chúng ta không biết họ là ai, nhưng tình yêu thương vô giá của họ mãi mãi tỏa sáng và để lại ấn tượng sâu sắc trong lòng chúng ta. Họ nhỏ bé như những hạt bụi, cố gắng dùng hết sức mình để giúp đỡ người khác, và mang lại tình yêu thương ấm áp cho thế giới này.

Đi tàu có lẽ là một sự lựa chọn của rất nhiều người dân xa xứ mỗi lần về quê, nhưng cũng bởi số lượng ghế trên tàu có hạn, nên có rất nhiều người chỉ mua được vé phụ. Câu chuyện sau đây mặc dù rất đơn giản, nhưng lại để lại trong tôi ấn tượng sâu sắc cảm động.

Chuyến tàu SE6 từ Hà Nội vào Sài Gòn ngày 28 tết hôm đó thật là đông, người người chen lấn như sắp nghẹt thở, quá tải một cách trầm trọng.


Ảnh minh họa: thông qua tinmoi.vn

Ở khoang ghê ngồi nọ có một ông cụ ngồi ở số ghế cạnh cửa sổ vừa cười vừa chia sẻ với những người xung quanh về những sự việc may mắn của mình, ông cụ mua vé về Ninh Bình, vì mua vé muộn nên hết vé, chỉ có thể mua ghế phụ, sau khi lên tàu cụ phát hiện thấy một cái ghế trống không ai ngồi nên ngồi tạm, nhưng đợi mãi cho tới khi tàu chạy cũng không có ai vào ghế đó ngồi cả.

Ở lối đi gần chỗ ghế ông cụ ngồi có một số người mua vé phụ phải đứng vì quá đông, trong số đó có một cô gái gầy gò, khoảng chừng 20 tuổi, bị những hành khách đi qua xô đi đẩy lại.

Nhìn thấy dáng vẻ tội nghiệp của cô bé, ông cụ hỏi han một cách đầy quan tâm: “Này cháu gái, trông con đứng vậy tội nghiệp quá, sao con không tới sớm một chút như ta tìm cái ghế nào mà ngồi. Con xuống đâu?”

“Dạ con không sao đâu ông ạ, con xuống ga Vinh ạ”.

“Thế thì phải đến tận chiều tối mới tới nơi nhỉ, xa vậy mà cứ đứng suốt thì phải làm sao?”, ông cụ lắc đầu đầy lo ngại.

Một lát sau, ông cụ lại quay sang phía cô, nói một cách vui vẻ: “Này cháu gái, đợi sau khi ông xuống tàu, cháu qua đây ngồi ghế của ông này”.

“Dạ, vâng ạ, con cảm ơn ông”, cô gái trả lời vẻ mặt đầy cảm kích.

Một lát sau, nhân viên đường sắt bắt đầu đi kiểm tra vé. Anh nhân viên đường sắt nhìn nhìn vé của cô gái, hỏi một cách đầy thắc mắc: “Vé của em là vé ngồi mà, tại sao em lại không ngồi?


Ảnh minh họa: thông qua news.zing.vn

Cô gái mỉm cười, rồi nhìn về phía ông cụ và nói nhỏ như sợ ông cụ nghe thấy: “Cụ ấy hơn 70 tuổi rồi, nếu để cụ đứng suốt vậy sẽ không chịu nổi đâu ạ”.

“Em không nói với ông cụ à? Ông cụ không biết à?”, anh nhân viên đường sắt hỏi tiếp.

Cô gái nháy mắt trả lời: “Làm sao mà có thể nói được ạ? Biết rồi chắc chắn cụ sẽ không ngồi được thoải mái đâu anh”.

Anh nhân viên quay đầu lại nhìn ông cụ đang ngủ thiếp trên ghế, sau đó trả lại vé cho cô gái, rồi nói nhỏ: “Đi lên chỗ khoang ăn, anh sẽ tìm cho em một chỗ ngồi”. Những hành khách xung quanh cô đều đã nghe hết câu chuyện, tấm tắc thầm khen ngợi cô bé và tránh ra nhường đường cho cô.

Cô gái khom lưng xuống, lấy chiếc ba toong của mình dưới gầm ghế… Những người vừa bị cô làm cảm động khi nãy, tận đáy lòng bỗng thấy đầy thương cảm xúc động và khâm phục tấm lòng của cô.

Chọn lương thiện, không phải bởi yếu đuối mà bởi vì, lương thiện chính là bản tính nguyên sơ nhất trong mỗi con người, làm người không thể làm điều ác, bởi làm điều ác sẽ bị báo ứng.

Chọn nhẫn nhường, không phải để lùi bước, mà bởi vì nhẫn một chút gió yên sóng lặng, nhường một chút biển rộng trời cao.

Chọn khoan dung, không phải vì sợ hãi, mà bởi khoan dung là lấy tâm tha thứ mình để tha thứ người..

Chọn hồ đồ (giả ngốc), không phải vì thật sự hồ đồ. Khi đối mặt với sự hiểu lầm oan ức và không công bằng, chỉ là không muốn tính toán thiệt hơn, người xưa nói chịu thiệt là phúc…

Chọn chân thật, bởi nói những lời trái với lòng mình chính là xu nịnh đối phó, còn lời nói thật mất lòng chính là sự chịu trách nhiệm.

Chọn hiền lành không phải bởi ngu ngốc bởi hiền lành mang đến niềm vui giản dị..


Ảnh minh họa: thông qua nld.com.vn

Có những sự việc, có những con người trong cuộc sống này luôn làm chúng ta thấy cảm động, có những lúc chúng ta không biết họ là ai, nhưng tình yêu thương vô giá của họ mãi mãi tỏa sáng và tồn tại trong lòng chúng ta. Họ nhỏ bé như những hạt bụi, cố gắng dùng hết sức mình để giúp đỡ người khác, và mang lại tình yêu thương ấm áp cho thế giới này.

Câu chuyện về lòng tốt và sự chia sẻ cần phải suy ngẫm 

Trong cuộc sống này vẫn còn đó những con người nhân hậu, sẵn sàng giúp đỡ người khác trong hoàn cảnh khó khăn, mà không cần tới sự báo đáp. Hãy lan truyền điều đó để cuộc sống ngày càng trở nên tốt đẹp hơn.

Chuyện kể về một người phụ nữ mù bắt taxi tới một tòa nhà nọ. Lúc đến nơi, đồng hồ taxi hiển thị số tiền là 100 ngàn đồng. Tài xế taxi dẫn cô vào chỗ an toàn rồi nói với cô rằng : “Tôi không thu tiền của cô, bởi vì so với cô thì việc kiếm tiền của tôi chắc dễ dàng hơn”.

Cũng vào lúc đó, từ trong khu cư xá, một người đàn ông có dáng vẻ của một ông chủ đi ra. Ông cũng bước lên chính chiếc xe taxi đó rồi đi. Trên đường đi , hai người đàn ông vui vẻ chuyện trò cùng nhau. Khi tới nơi xuống xe, đồng hồ báo cũng hiển thị số tiền là 100 ngàn đồng nhưng người đàn ông này đã lấy ra số tiền 200 ngàn và nói với người lái taxi rằng : “Tiền này bao gồm cả số tiền của người phụ nữ lúc nãy. Tôi cũng không phải là vĩ đại gì, nhưng chắc là việc kiếm tiền của tôi cũng dễ dàng hơn cậu một chút, hy vọng cậu có thể tiếp tục làm việc tốt!”.


Một câu chuyện về lòng tốt khác đáng để mọi người đọc qua:

Vào đêm bão tuyết tại Texas, nước Mỹ, một chàng trai tên Kress đi ô tô và bị mắc kẹt tại khu bão tuyết. Anh đã vô cùng lo lắng, nhưng đúng lúc này, có một người đàn ông đi qua thấy được tình cảnh của anh , liền không nói năng gì mà dùng ngựa kéo ô tô của Kress về thị trấn nhỏ. Sau đó, Kress rất cảm kích và lấy tiền đưa cho người đàn ông này để tỏ lòng biết ơn - một số tiền khá lớn. Song, ông ta nói rằng : “Tôi giúp cậu không cần báo đáp gì, tôi chỉ mong cậu hãy hứa với tôi một điều, lúc gặp người khác khó khăn cũng phải hết lòng giúp đỡ họ”.

Thời gian sau này Kress luôn chủ động giúp đỡ rất nhiều người. Hơn nữa mỗi lần giúp đỡ ai đó, anh ta lại nhắc lại câu mà người đàn ông nọ đã nói với mình. Nhiều năm sau, khi Kress không may đột nhiên bị mắc kẹt trong trận lũ quét trên hòn đảo, có một nam thanh niên đã liều mình để cứusống anh. Khi Kress cảm ơn người thanh niên kia, không ngờ cậu ta cũng nói một câu giống y như câu mà Kress đã thường nói vô số lần trước : “Tôi giúp ông không cần báo đáp nhưng muốn ông hứa…”.

Kress cảm thấy vô cùng ấm áp, cậu thầm nghĩ: “Hóa ra, mình đã tặng tình yêu thương cho nhiều người và cuối cùng nó đã thông qua cậu thanh niên này mà trả lại cho anh. Những việc tốt mà Kress đã làm trong cuộc đời, cuối cùng sẽ lại được nhận lại mọi thứ.

“Làm việc tốt không cần báo đáp, chỉ cần bạn hứa với tôi rằng nếu gặp người khác khó khăn hãy hết lòng giúp đỡ họ”.

Hy vọng rằng bạn cũng hoàn thành được lời hứa này và lại Chuyển tiếp nó cho người tiếp theo nhé!

Kiên Định
Chia sẻ lên Facebook


Loading...