Chủ Nhật, 12 tháng 3, 2017

Những hòn đảo “ma quái” rùng rợn nhất trên thế giới

Bấm ĐỀ XUẤT để bắt đầu tham gia CHAT ĐÊM trên Facebook.



Loading...


Ngày nay, những điều kỳ bí chưa được công nhận nhưng lại được nhiều người tin tưởng. Tại một số địa danh trên thế giới, người ta vẫn truyền tai nhau về những linh hồn vất vưởng, ám ảnh cuộc sống của con người. Những hòn đảo này nổi tiếng với danh hiệu hòn đảo nhiều ma nhất thế giới với những câu chuyện rùng rợn nổi tiếng...



Nỗi ám ảnh rợn người mang tên “Đảo người chết”

Hòn đảo nhỏ ở cực tây Canada không yên bình giống vẻ bề ngoài mà chứa đựng nhiều sự kiện đáng sợ không kém tên gọi 'Đảo người chết' của nó.


Hòn đảo mang tên "đảo chết"

Theo Mysterious Universe, vùng đất lần đầu nhuốm máu người khi thổ dân Salish ở phương bắc và phương nam tàn sát lẫn nhau. Trong một trận chiến ác liệt, bộ lạc phía nam bắt cóc 200 phụ nữ, trẻ em, người già, nhốt họ trên đảo và yêu cầu đổi lấy 200 chiến binh bên phía kẻ thù.

Khi bộ lạc phía bắc đồng ý giao 200 chiến binh tinh nhuệ nhất, họ lập tức tàn sát tất cả bằng dao và cung tên. Theo truyền thuyết bản xứ, sau ngày hôm đó, những bông hoa lửa mọc lên tại nơi người chết ngã xuống. Cho rằng nơi đây bị nguyền rủa bởi phép thuật, bộ lạc phía nam phải từ bỏ vùng đất này.


Đảo người chết vào những năm 1990. Ảnh: Mysterious Unniverse

Từ đó, hòn đảo được biết đến với cái tên Đảo người chết. Người dân xứ xem nó như vùng đất của người chết bị lãng quên, chỉ phù hợp làm nơi chôn cất. Người Squamish đặt thi thể trong quan tài gỗ tuyết tùng, sao đó treo lên các cây cổ thụ.

Một số xác chết thậm chí còn rơi xuống và phân hủy, khiến mặt đất sũng nước chứa đầy xương, đầu lâu và tóc rối. Sau đó, người định cư từ châu Âu chuyển những hộp gỗ đến chôn ở nghĩa trang Lumberman's Arch gần đó theo phong tục của người da trắng.

Hòn đảo ma tại Mỹ

Đảo Malaga tại Maine, Mỹ được bao phủ bởi cây xanh giữa vịnh Maine, gần như chẳng còn dấu tích gì của dân cư trên diện tích 161.000m2.


Gia đình một cư dân trên đảo

Trong thời điểm kỳ thị chủng tộc ở mức đỉnh điểm, người Maine đã thổi bùng ngọn lửa đạo đức nhạy cảm đe dọa cuộc sống cộng đồng.

Những ngườii gốc Scotland, da màu, Ireland, Yankee hay Bồ Đào Nha trên đảo khá nghèo, không kết hôn hợp pháp mà chỉ chung sống. Đó là điều không thể chấp nhận ở thời kỳ đó và dĩ nhiên là một cái gai trong mắt.

Ngoài ra, ở thời Victoria, nghỉ dưỡng trên đảo là thú vui của giới nhà giàu nên chính quyền cho rằng những người da đen trên đảo sẽ làm 'bẩn' cảnh quan và làm mất khách du lịch.

Họ bị mô tả là 'nghèo đói, ngu dốt, đáng ghê tởm, tà ác và là một nỗi ô nhục'.


Những ngôi mộ này từng bị đào lên khi mới chôn

Hè năm 1911, Thống đốc Frederick Plaisted tới Malaga lần đầu và hứa với cư dân rằng họ sẽ không bị đuổi. Ba tuần sau, Nhà nước ra tối hậu thư đòi thu hồi đất, yêu cầu người dân rời đi nếu không sẽ bị cưỡng chế và đốt nhà.

Gần 1 năm sau, những ngôi nhà không còn ai, còn người dân chịu cảnh màn trời chiếu đất, vật vờ trên bờ, dưới nước liên tục vì không thể ở lại nhưng cũng chẳng có nơi nào khác chấp nhận họ.

Họ bị bệnh, mệt mỏi và chết. Một người chồng tìm bác sĩ và quay lại khi vợ đã chết trương vì bệnh với đàn con vây xung quanh.


Ngôi trường trên đảo

Một số người khác bị bắt và giam giữ suốt đời dựa trên thước đo không đáng tin cậy về khả năng trí tuệ. Nhận thấy chưa triệt để, chính quyền tại đây còn đào tất cả mộ trong nghĩa trang, bỏ hài cốt vào năm giỏ lớn và chôn bừa tại một địa điểm nào đó.

Tuy nhiên, riêng việc vận chuyển hài cốt cũng không đến nơi đến chốn, đã có những thi thể rơi xuống nước.

Từ năm 2000, các nhà khảo cổ bắt đầu tới tìm lại quá khứ của Malaga. Phác họa ban đầu về một cộng đồng dân cư đặc biệt bắt đầu xuất hiện.

Năm 2010, thống đốc Baldacci tới thăm hòn đảo đã bày tỏ sự hối tiếc cho những bất công của người dân nơi đây với lời hứa chuộc lỗi.

Hòn đảo “ma” ở Đông Phi

Thị trấn đảo Suakin ở phía đông bắc Sudan từng là một trung tâm văn hóa và thương mại quan trọng của vùng biển Đông Phi trong nhiều thế kỷ.

Thị trấn Suakin nằm trên một hòn đảo bằng phẳng hình bầu dục nằm ở cuối một con lạch chảy từ Biển Đỏ. Tầm quan trọng của thị trấn Suakin không còn khi cảng biển Port Sudan được xây dựng tại miền bắc Sudan vào đầu thế kỷ 20. Trải qua thời gian, cư dân dần dần rời khỏi Suakin cho tới khi nơi đây trở thành thị trấn "ma".


Thị trấn đảo Suakin ở phía đông bắc Sudan.

Phần lớn lịch sơ khai của thị trấn Suakin vẫn còn bí ẩn khi địa điểm này chưa từng được nghiên cứu khảo cổ kỹ lưỡng. Thị trấn Suakin được cho là cảng Limen Evangelis từ thờ La Mã, khi nhà địa lý học Ptolemy miêu tả nó nằm trên một hòn đảo hình tròn ở cuối một lạch dài.

Tên Suakin lần đầu tiên được nhà địa lý al-Hamdani đề cập vào thế kỷ thứ 10. Ông viết rằng nó là một thị trấn cổ. Vào thời điểm đó, Suakin là đối thủ của hải cảng khác ở Biển Đỏ là Aydhab, nằm gần Ai Cập. Người Ai Cập cố gắng kiểm soát cảng Suakin từ bộ tộc địa phương Beja nên một số cuộc xung đột đã xảy ra giữa hai nhóm người này. Sự đối đầu giữa hai hải cảng đã kết thúc với sự thất bại của Aydhab vào cuối thế kỷ 15. Kể từ đó, Suakin trở thành hải cảng quan trong nhất ở Biển Đỏ cho tới khi cảng Port Sudan bắt đầu hoạt động vào năm 1922.


Suakin trở thành hải cảng quan trong nhất ở Biển Đỏ cho tới khi cảng Port Sudan bắt đầu hoạt động vào năm 1922.

Đến cuối những năm 1930, Suakin đã bị bỏ hoang hoàn toàn và rất ít người sống tại đây. Ngày nay, hòn đảo này không còn gì ngoài những công trình đổ nát. Mặc dù vậy, một số khu vực của thị trấn hiện đã được phục hồi và các công trình mới cũng xuất hiện ở phía bắc của đảo.

Theo Dân Việt

MỜI THAM GIA ĐĂNG HÌNH KẾT BẠN TẠI NHÓM: → HẸN HÒ



Loading...
Bài trước
Bài tiếp theo