Thứ Ba, tháng 3 07, 2017

Đừng bao giờ oán trách trời đất không công bằng

Bấm ĐỀ XUẤT để bắt đầu tham gia CHAT ĐÊM trên Facebook.



Loading...


Con người luôn có bệnh đổ thừa, không chịu trách nhiệm. Mình làm gì không tốt không hay, đến khi cảnh khổ dồn dập tới thì đổ tại trời khiến, Phật xui, mà không chịu nhận tại mình. Ta làm không tốt nên quả không tốt đến là một điều hiển nhiên hợp lý thôi. Vậy mà mình cũng oán trách trời đất mới lạ chứ!.

Ngày xửa ngày xưa, ở Dương Châu có một người làm nghề bán gạo, người này vốn là một người rất nghèo khó, tay trắng làm nên. Sau đó anh ta giở trò khôn vặt, làm một số mẹo điều chỉnh đầu cân khi cân gạo. Sau khi làm mẹo vặt đó, nhìn cân thì thấy như có vẻ nặng cân hơn, nhưng trên thực tế là không có, và làm như vậy ăn trộm của khách hàng được nửa lạng gạo.

Một năm sau, bằng sự cố gắng nỗ lực kinh doanh của mình, anh ta cũng trở nên khá giả, và sinh được hai người con trai rất đáng yêu. Có một ngày, anh ta ở trong nhà uống rượu, nói với vợ một cách đầy hào hứng: “Anh vốn là một người tay trắng không có một cái gì, bây giờ có tiền như vậy, em có biết lý do vì sao không?”, vợ anh ta nói: “Em không biết”. Anh ta nói với vợ: “Anh chính là điều chỉnh ở đầu cân, làm mẹo như thế như thế, vì vậy bây giờ mới có tiền như vậy”.

Vợ anh ta sau khi nghe được, liền cảm thấy rất đau lòng, và chuẩn bị muốn ly hôn với anh ta, anh này liền hỏi: “Tại sao em lại muốn ly hôn? Hiện nay chúng ta có rất nhiều tiền mà”.

Người vợ có lẽ ít nhiều cũng được học Nho học, chị ta trả lời: “Chúng ta làm như vậy là tổn âm đức, cái nhà này sau này sẽ không có việc gì cát tường tốt đẹp đến nữa, vì vậy em muốn ly hôn với anh”. Anh này vốn trong lòng vẫn còn chút thiện lương, sau khi nghe vợ nói vậy, trong lòng có chút ăn năn hối lỗi, anh liền hỏi: “Vậy việc anh đã làm rồi, phải làm như thế nào bây giờ?” Vợ anh ta nói: “Trước đây anh làm mẹo vặt để lấy của người ta bao nhiêu lạng, thì bây giờ cũng làm lại thủ thuật đó, trả lại cho người ta bấy nhiêu lạng, chính là phần chúng ta cân thiếu ngày trước đó, bây giờ bù trả lại cho mọi người”. Anh này làm theo như cách vợ nói, trong lòng cũng cảm thấy vô cùng hổ thẹn xấu hổ, đoạn tuyệt với việc làm xấu.


Ảnh minh họa: theo vietgiaitri.com

Mấy năm sau, hai người con trai đáng yêu của anh ta không may đều qua đời. Trong lòng anh ta cảm thấy rất bất bình trong tâm, bắt đầu mất lòng tin và bị dao động: “Trước đây khi mình tạo nghiệp làm việc ác, thì mọi việc đều thuận lợi; bây giờ mình bắt đầu tu thiện rồi, thế mà hai đứa con trai của mình đều bị chết, trên thế giới này thật sự có quả báo, có nhân quả không?”

Có một buổi tối khi đi ngủ, có một vị thần tới nói với anh ta: “Trước đây khi anh tạo ác nghiệp, trời liền cử hai cậu con trai xuống để làm tiêu tan phá hoại hết gia sản cuả anh; hai người con trai đó của anh là do trời phái xuống, bây giờ anh đã tích đức hành thiện rồi, hai người con trai này trời cần phải gọi về, nếu anh tiếp tục tích đức hành thiện, sau này anh sẽ có được 2 người con trai, và hai người con trai này đều thiện lương”.

Sau khi mơ thấy giấc mơ này, anh càng tăng thêm tín tâm, tiếp tục không ngừng hành thiện tích đức, một mặt vừa đoạn tuyệt với những niệm đầu xấu xa, để trong tâm bảo trì thanh tịnh, một mặt dùng gạo bố thí cho người khác. Quả nhiên sau đó anh lại sinh được hai người con trai, và hai người con trai này lớn lên đều thiện đức và có công danh sự nghiệp.

Luật nhân quả trên thế gian này, có những lúc mắt thường của chúng ta thực sự nhìn không thấy, bởi vì sự việc nhân quả không phải chỉ trong một đời. Con người luân hồi chuyển bao nhiêu đời bao kiếp, vậy thì những gì mình đã làm không phải hết một đời là kết thúc. Con người trong mê không ngộ nên đời này kiếp này dám làm đủ thứ chuyện bất hảo, buôn gian bán lận, không từ thủ đoạn nào để đạt được lợi ích cá nhân, hàng hóa ngập trong chất độc bởi vì mắt người chị nhìn thấy cái lợi trước mắt là tiền bạc mà không thể nhìn thấy cái hại lâu dài là nhân quả báo ứng cho sinh mệnh của chính mình khi hủy hoại đồng loại.

Một người nghèo khó trong kiếp này không có nghĩa là họ sẽ mãi nghèo khó trong kiếp sau. Phật gia giảng chịu khổ tiêu nghiệp, hành thiện tích đức. một người khốn khổ đủ đường kỳ thực là đang trả nợ những gì gây ra trong kiếp trước và tích phúc báo cho kiếp sau. Rất có thể, kiếp sau người ấy sẽ làm quan lớn, phát đại tài. Vậy nên người xưa luôn dạy, tích đức, hành thiện, răn con cháu đừng làm chuyện tổn đức, thất đức là cũng bởi thấu tỏ lẽ nhân quả báo ứng trong đời không bao giờ sai chạy.

Người có thể dối mình, dối người, nhưng không thể dối được Trời là vậy.

Đọc thêm câu chuyện về nhân quả: ác giả ác báo

Thập niên 70 có một sự việc xảy ra tại thành phố Bắc Kinh. Một người phụ nữ hơn 60 tuổi, thân hình cao lớn khỏe mạnh tên là Lưu Thị, gia đình có 6 người thuê vài căn phòng ở trọ, một gian là mẹ chồng ở, hai gian là người phụ nữ đó và cháu trai cháu gái ở, còn hai gian khác là con trai và con gái ở.


Chồng của Lưu Thị mất từ khi nào thì không rõ, chỉ biết khi gia đình chuyển về đây anh đã không còn nữa. Mẹ chồng không phải là mẹ ruột của chồng Lưu Thị, bởi chồng Lưu Thị chỉ là con nuôi của cụ bà. Bảy, tám mươi năm trước, theo tục lệ ở làng, con gái không được kế thừa gia sản của gia đình, và phụ nữ có gia sản mà không có con trai thì nhất định phải nhận con trai của người thân làm con nuôi, nếu không toàn bộ gia tài đều bị người thân kế thừa. Việc nhận con nuôi này là vô cùng nghiêm túc, tuy rằng không có thủ tục giấy tờ pháp lý nhưng còn nghiêm túc hơn nhiều so với thủ tục pháp lý ngày nay. Chồng Lưu Thị đã chết nhưng cả gia đình cô đều phải có nghĩa vụ nuôi dưỡng cụ bà.

Cuộc sống hàng ngày của cụ bà ra sao, không ai được biết, chỉ biết từ trước tới nay cụ bà không bao giờ ăn cơm chung cùng mọi người, cơm nước đều được đem tới phòng cho bà. Một ngày không may, cụ bà bị ngã gãy xương phải nằm trên giường, đó là căn phòng phía nam, mùa đông không có ánh mặt trời, cũng không bao giờ thấy có người đưa cụ ra ngoài phòng tắm nắng, càng không có người lật mình cho cụ, phía dưới mông của cụ thịt bị thối loét vì nằm liệt giường. Từ đó hàng xóm đều dần dần không nhìn thấy cụ bà nữa.

Sau này mọi người thường xuyên nghe thấy lời oán trách của Lưu Thị rằng cụ bà hay đại tiện trên giường, và mọi người cũng thường xuyên nghe thấy tiếng kêu đói kêu khát của cụ bà. Rồi một ngày người ta nghe nói mẹ chồng của Lưu Thị chết đói trên sàn nhà, vì Lưu Thị sợ cụ bà sẽ đại tiện tại chỗ nên thường để cơm dưới đất cho cụ bà ăn. Cụ bà vốn gãy chân, vì để lấy bát cơm nên đã ngã từ trên giường xuống và chết ở đó, đến đây câu chuyện mới bắt đầu xảy ra.

Không nhớ rõ chính xác là mấy năm sau, Lưu Thị từ một người thân thể to cao khỏe mạnh, bước đi nhanh nhẹn, giọng nói vang vang, đột nhiên trúng gió bị tê liệt, miệng méo mắt lệch, nói chuyện không rõ, vệ sinh đại tiện đều trên giường.

Lưu Thị có một người con trai, hai người con gái, con trai Lưu Thị là một bác sỹ có tay nghề tinh xảo, đó là niềm kiêu ngạo của Lưu Thị, Lưu Thị đời này toàn lực chăm sóc cho con trai, sau khi con trai lấy vợ sinh con đều do một tay Lưu Thị chăm sóc.

Khi Lưu Thị bị liệt, vệ sinh đại tiện đều trên giường, lúc này con gái lớn đành đón mẹ về nhà mình ở, vì tránh để mẹ bị lở loét khi nằm một chỗ, người con gái tuy bị cao huyết áp nhưng cứ một lúc lại lật người cho mẹ, nhưng Lưu Thị thân người to lớn, con gái bị cao huyết áp mỗi lần lật mình cho mẹ là lại bị mệt, huyết áp tăng cao phải uống thuốc, con rể đau lòng mà nói: Như vậy không được, không thể tiếp tục như vậy thêm được nữa.

Một buổi sáng, người con trai trên 50 tuổi của Lưu Thị bất giác không dậy được rồi ra đi, nghe nói tim có vấn đề, nhưng mà người con trai này từ trước tới nay không hề có bệnh về tim. Lưu Thị một thời gian dài không thấy con trai đến thăm mình, miệng nói không rõ câu mà hỏi thăm người nhà, tuy mọi người đều nói là bận công việc, nhưng trên khuôn mặt đã biểu đạt ra câu trả lời, Lưu Thị nước mắt không ngừng rơi.

Người phụ nữ trẻ ở thôn Đại Quan phía tây ngoại ô thành phố Nam Dương tỉnh Hà Nam, một tia sét là phải gặp diêm vương lĩnh tội hình; Lưu Thị ở thành phố Bắc Kinh này lại đi một con đường khác, cô phải chịu tội khổ một trận ở thế gian vì đã ngược đãi mẹ chồng của mình rồi mới đến nơi cần phải đến.

Con người thường cho rằng mình nghĩ gì thì làm nấy, muốn hành ác như thế nào thì hành ác như thế đó, có bao nhiêu sự việc đã biểu thị rõ rằng, căn bản không phải là vậy.

Kiên Định




Loading...
Bài trước
Bài tiếp theo