Thứ Bảy, 8 tháng 4, 2017

Tình yêu đích thực là một khi đã chớm nở, thì sẽ không bao giờ biến mất

Loading...

Đôi khi bạn phải đánh mất tình yêu để tìm lại nó, và trở lại với lá xanh là bí quyết để hoa có thể nở rộ lần nữa. Nhưng tình yêu đích thực thì sẽ luôn tồn tại trong trái tim chúng ta và trong cuộc đời.

Khi cuộc phỏng vấn của tôi với Justin McLeod đang sắp sửa kết thúc thì tôi chợt bật ra một hỏi cuối cùng: "Anh đã yêu bao giờ chưa?"

Rồi ngay lập tức tôi thấy mình thật dở hơi khi hỏi thế với anh chàng giám đốc điển trai - người sáng lập nên ứng dụng hẹn hò Hinge.

Justin có vẻ không thoải mái lắm. Justin nói từ trước đến nay, chưa từng có ai hỏi anh ấy như vậy. Nhưng rồi cuối cùng anh ấy cũng trả lời, một tiếng "Có" dứt khoát. "Nhưng tôi lại nhận ra điều ấy quá muộn."

Chỉ thế thôi, rồi Justin muốn tôi tắt băng ghi âm. Tôi đồng ý ấn nút "Stop"

Không có sự xuất hiện của băng ghi âm khiến Justin nhẹ nhõm hơn hẳn. Anh kể, cô ấy tên là Kate, họ yêu nhau khi còn học đại học. Trong những ngày thuộc về quá khứ ấy, Justin liên tục làm tổn thương Kate. Tôi thấy mắt anh đã bắt đầu ngấn lệ. Anh nói rằng anh không phải là phiên bản tốt nhất của mình tại thời điểm đó, anh đã từng khiến Kate mất niềm tin vào anh. Hiện giờ cô ấy đang sống ở nước ngoài và đã đính hôn với một người đàn khác không phải Justin.


Tôi hỏi anh: "Kate có biết anh vẫn còn yêu cô ấy không?"

"Không, cô ấy đã đính hôn được 2 năm rồi."

"Hai năm ư?" Tôi hỏi, "Nhưng tại sao?"

Justin buồn bã: "Tôi không biết."

Tôi từng có một cuộc hôn nhân kéo dài nhiều năm, nhưng hiện tại chúng tôi đã ly thân được một thời gian. Tôi cũng từng dành rất nhiều thời gian để suy nghĩ về bản chất của tình yêu, về những điều tốt đẹp nhất mà nó mang lại. Lý do để tôi thực hiện cuộc phỏng vấn với Justin là vì ứng dụng hẹn hò do anh sáng tạo, đã giúp tôi có được một buổi gặp mặt với một nghệ sĩ - người mà tôi đã yêu ngay từ cái nhìn đầu tiên.

Những việc giống như này chưa từng có tiền lệ xảy ra với tôi. Bức ảnh của anh chàng nghệ sĩ ấy đã hiện ra màn hình của tôi đầu tiên ngay sau khi tôi cài đặt xong ứng dụng của Justin.

Tôi đã có rất nhiều lần đầu tiên: ứng dụng hẹn hò đầu tiên, người đàn ông đầu tiên trên màn hình, buổi hẹn hò không quen biết đầu tiên và tình yêu từ cái nhìn đầu tiên. Tôi thấy hứng thú với thuật toán của ứng dụng này. Tôi muốn tìm hiểu xem cái cách nó thông qua những người bạn chung trên Facebook để lọc ra được người nghệ sĩ khiến tôi thấy hứng thú. Đó là lý do tôi phỏng vấn Justin, nhưng rồi cuối cùng, cái tôi có được lại là một câu chuyện tình yêu nhiều dang dở.

"Anh phải cho cô ấy biết," Tôi nói với Justin. "Nghe này anh bạn, tôi sẽ kể cho anh nghe câu chuyện về chàng trai tôi đã từng yêu, trước khi gặp người chồng hiện đang ly thân của mình."

Khi chúng tôi gặp nhau, anh ấy đang học năm cuối chuyên ngành kịch Shakespeare ở nước ngoài. Lúc bấy giờ tôi mới 22 tuổi, là một phóng viên chiến trường ở Paris. Chúng tôi chạm mặt nhau lần đầu tiên trên bãi biển Caribbean; sau đó tôi sang London thăm anh ấy trong trạng thái sang chấn hậu chiến tranh, vì phải chụp ảnh trong cuộc chiến giữa Soviet và Afghan.

Tôi nghĩ về anh ấy mỗi ngày, ngay cả khi tôi đang phải đối mặt với mưa bom bão đạn, khi tôi phải ngủ trong hang động, ốm yếu vì chứng kiết lỵ và vết thương do pháo nổ bị nhiễm trùng ở tay đều không thể ngăn tôi ngừng nhớ về người yêu mình. Rồi khi các bác sĩ phải chuyển tôi ra khỏi Hindu Kush, tình yêu với anh ấy đã giúp tôi sống sót.


Nhưng chỉ vài tuần sau khi tôi tới London, anh ấy đã bỏ rơi tôi. Anh ấy nói anh ấy sẽ đến thăm tôi tại căn hộ ở Paris vào cuối tuần, nhưng rồi anh ấy chẳng bao giờ xuất hiện nữa.

Cho đến mãi sau này, khi tôi đã lập gia đình tôi mới biết được sự thật rằng: Anh ấy có đến Paris, nhưng anh ấy lại làm mất tờ giấy có ghi số điện thoại và địa chỉ nhà tôi. Tôi đã không hề biết như vậy. Điều ấy có nghĩa là chúng tôi không gặp nhau, rồi đứt gánh giữa đường không phải lỗi của anh ấy, mà là do tôi đã tự nghĩ rằng mình bị bỏ lại, hay anh ấy không yêu tôi...

Vào cái thời đó, chúng tôi không có điện thoại di động như bây giờ, chúng tôi cũng không có tài khoản mạng xã hội hay bất đắc dĩ hơn nữa là chúng tôi không có bạn chung. Vì không liên lạc được với tôi, anh ấy đã phải ở trong một nhà nghỉ bình dân giá rẻ. Còn tôi thì đi lấy chồng và có 3 đứa con. Cuộc sống vẫn cứ thế tiếp diễn như giữa chúng tôi chưa từng tồn tại cái gọi là tình yêu.

Thế rồi cho đến khi Google được ra đời, bức ảnh tôi và 3 đứa con của mình hiện ra đầu tiên trên màn hình máy tính của anh ấy. Nó nằm trong bài viết của một tác giả trên mạng, nói về cuốn sách đầu tay của tôi - những kỷ niệm khi tôi còn là phóng viên chiến trường. Và sau đó tôi nghe tin, anh ấy đã lấy vợ, cũng có 3 đứa con. Đương nhiên, cuộc sống không vì thế mà dừng lại.

Rồi chúng tôi cũng có một cuộc hẹn chính thức sau nhiều năm lạc mất nhau. Chúng tôi cùng ngồi ăn trưa trên một băng ghế ở Center Park. Tôi đã rất bối rối, đá vào ly nước chanh và làm rơi bánh sandwich trứng sa lát của mình. Đó cũng là lúc tôi nhận ra: Tình yêu của chúng tôi vẫn còn nguyện vẹn.


Trên thực tế, cái kết được tạo ra bởi việc chúng tôi gặp lại nhau, và cú sốc của việc nhận ra tình yêu tưởng chừng đã khô cằn, nhưng vẫn còn tồn tại đã tác động lên cả hai cuộc hôn nhân của chúng tôi. Dẫu vậy lại theo hai hướng khác nhau. Anh ấy nhận ra anh ấy cần phải nỗ lực rất nhiều để bảo vệ cuộc hôn nhân của mình. Còn tôi lại nhận ra tôi đã cho đi tất cả sự quan tâm mà tôi có, nhưng rồi mảnh ruộng hôn nhân của tôi vẫn cằn cỗi vô cùng.

Thế nên khi nghe Justin kể về tình yêu của mình trên một băng ghế khác ở New York 4 năm sau đó, tôi cảm thấy mình bị thôi thúc phải nói ra điều gì đó. "Nếu anh vẫn còn yêu Kate," tôi nói với Justin, "và cô ấy vẫn còn độc thân, thì anh phải nói cho cô ấy biết. Anh sẽ không muốn sau 20 năm nữa vẫn hối hận về sự im lặng của mình vào mỗi sáng thức dậy. Nhưng đừng làm việc này qua email hay facebook. Hãy đến gặp cô ấy, và phải sẵn sàng đối mặt với một cánh cửa đóng sầm lại."

Justin cười đầy luyến tiếc: "Tôi không thể làm như thế, mọi chuyện đã quá muộn rồi."

Rồi 3 tháng nữa trôi qua, tôi nhận được email của Justin mời tôi đi ăn trưa. Anh ấy nói muốn cảm ơn tôi về bài báo, vì đã có nhiều người hứng thú với ứng dụng của anh.

Vào ngày hẹn, tôi đến nhà hàng và thấy Justin đi cùng một cô gái. Đó là Kate. Kate ùa vào và chào đón tôi bằng một cái ôm. Tôi chợt nhớ tới một bài học, mà tôi đã học được từ chuỗi hài kịch về tái hôn hồi đại học, đó là: Đôi khi bạn phải đánh mất tình yêu để tìm lại nó, và trở lại với lá xanh là bí quyết để hoa có thể nở rộ lần nữa.

Justin đã đến gặp Kate vào đúng giây phút cuối cùng anh có thể lên tiếng hoặc mãi mãi giữ im lặng. Mối quan hệ của cô ấy với vị hôn phu đã trục trặc trong nhiều năm, Kate muốn trì hoãn đám cưới nhưng lại không biết phải làm thế nào để giải quyết được mâu thuẫn trong nội tâm, mà không làm gia đình thất vọng. Và Justin đã tới đúng thời điểm đó, giải thoát cho cả hai ra khỏi những mớ bòng bong của các mối quan hệ rắc rối.

Tôi có thêm một bài học khác cho mình.

Tình yêu đích thực một khi đã chớm nở, thì sẽ không bao giờ biến mất. Nó có thể đi lạc trong một mẩu giấy bị gió cuốn bay, hoặc chuyển thành nghệ thuật, sách vở, các ứng dụng... và đương nhiên, nó cũng khiến các cặp đôi đoàn tụ với nhau. Tình yêu sẽ luôn ở đó, chờ đợi một tia nắng, làm tan chảy các tảng băng, kiên trì khẳng định sự tồn tại của mình trong trái tim chúng ta và trong cuộc đời.


Chia sẻ lên Facebook


Loading...