Thứ Bảy, tháng 4 01, 2017

Vẽ người, vẽ mặt, khó vẽ xương, có những chuyện dù tận mắt thấy tai nghe cũng chưa chắc đúng

Bấm ĐỀ XUẤT để bắt đầu tham gia CHAT ĐÊM trên Facebook.



Loading...

Nếu hiếu thảo được xem như đứng đầu trăm hạnh (Hiếu vi bách hạnh chi tiên) thì bất hiếu là một trọng tội (tội nặng). Đức Phật từng ví cha mẹ như hai vị Phật trong nhà là Phật Thích Ca và Phật Di Lặc. Đức Phật từng ví cha mẹ như trời Phạm Thiên, như bậc Đạo sư ở đời. Đức Phật dạy mọi người phải biết ơn cha mẹ, hiếu kính cha mẹ, biết phụng dưỡng cha mẹ bằng điều lành và làm những gì tốt nhất, cần thiết nhất cho cha mẹ. Cụ thể là chăm sóc đời sống tinh thần, tâm linh của cha mẹ; hướng cha mẹ đến với điều thiện, điều lành và tránh xa điều xấu ác, bất thiện; giúp cha mẹ tạo nhân duyên lành mang lại an lạc, hạnh phúc cho đời này cùng đời sau.

Con trai hiếu thuận bị sét đánh, vì sao người mẹ lại nói: ‘Đánh chết thật là tốt’?

Đội trưởng Vương bị sét đánh chết, lại còn bị sét đánh tại nhà. Có một điều càng kỳ lạ hơn đó là, khi sét đánh chết anh ta còn đang rất hiếu thuận cõng mẹ trên lưng, nhưng người mẹ thì lại không hề hấn gì

Theo quan niệm của người Trung Quốc cổ xưa “hiếu thuận” có thể giúp tiêu tan mọi tai nạn và đại họa. Chữ “hiếu” từ xưa tới nay luôn là cái gốc lưu truyền giúp sinh sôi nảy nở vạn sự vạn vật. Câu chuyện về tấm gương hiếu thuận của Vua Thuấn thời xưa vẫn lưu truyền nổi tiếng không chỉ ở Trung Quốc mà còn cả trên thế giới.

Cùng với sự trượt dốc của con người và sự hủy hoại văn hóa thần truyền vốn có từ năm nghìn năm, đạo đức vốn có cũng hoàn toàn theo đó mà sụp đổ. Người Trung Quốc xưa luôn quan niệm rằng con người là do Thần tạo ra, Thần cũng là người đặt định những chuẩn mực trong hành vi đạo đức của con người: Bậc làm cha làm mẹ phải từ bi yêu thương con cái, đạo làm con phải hiếu thuận với cha mẹ.

Nếu thuận theo những quy chuẩn đạo đức đó của Thần thì Thần sẽ ban cho con người hạnh phúc, an lành và trường thọ. Nếu vi phạm những quy chuẩn đạo đức này thì con người sẽ gặp tai nạn thậm chí là tử vong. Nhân quả báo ứng là quy luật luôn tồn tại.

Câu chuyện có thật dưới đây chính là minh chứng cho điều đó.


Cách đây lâu lắm rồi, ở một làng quê nọ có một người con trai nổi tiếng hiếu thuận tên Vương. Nhìn bề ngoài mọi người đều cảm thấy ông Vương là một người rất thật thà, hay nói hay cười, cho dù có ai trêu trọc như thế nào ông Vương cũng không hề tức giận. Ông còn là người vui vẻ hòa đồng luôn giúp đỡ người khác, bất kể nhà ai có việc gì không đợi nhờ vả, ông đều chủ động đi giúp đỡ. Ông Vương còn được mọi người tin tưởng yêu quý bầu làm đội trưởng đội sản xuất, chỉ có một điều đáng tiếc là ông kết hôn đã lâu mà không có con.

Một ngày nọ, trong thôn gặp phải một trận cuồng phong dữ dội, mưa to gió lớn sấm chớp ầm ầm làm rung chuyển một vùng. Bỗng nhiên một tia sét kinh thiên động địa, đánh đúng vào nhà đội trưởng Vương. Đội trưởng Vương bị sét đánh chết, lại còn bị sét đánh ngay trong nhà. Và có một điều càng kỳ lạ hơn đó là, khi bị sét đánh chết ông ta còn đang rất hiếu thuận cõng mẹ trên lưng. Còn người mẹ già lại không hề hấn gì.

Trong khi mọi người còn đang thấy hoang mang, mẹ ông Vương lại nói: “Đánh chết thật là tốt”. Câu nói của bà làm cả thôn chấn động như khi nghe tin một người hiếu thuận như đội trưởng Vương bị sét đánh chết.

Mọi người trong thôn có mặt tại nhà bà đều bàn luận sôi nổi. Trên đời sao lại có người mẹ như kiểu bà ấy, hổ dữ khi đói còn không ăn thịt con nữa là con người? Ông Vương đối xử với bà hiếu thảo như vậy, phụng dưỡng cung kính, thế mà bà lại nói những lời tuyệt tình làm vậy.

Có người từng đến nhà ông Vương ăn cơm nói: “Tôi thấy ông Vương hiếu thảo với bà thế còn gì! Có lần tôi tận mắt chứng kiến, khi cơm được nấu chín ông Vương còn tự mình chuẩn bị thức ăn để riêng và bưng lên cho bà trước rồi mới ăn. Mỗi dịp Tết đến đều thấy ông ấy mua áo mới cho bà rồi đưa bà ra ngoài đi dạo. Khi mưa to gió lớn sấm chớp ập tới, có lẽ ông ấy lo bà sợ hãi hoảng loạn, nên cõng bà trên lưng. Nói không chừng đợt sét đó là do ông gánh chịu thay bà!“

Mọi người lại tiếp tục bình phẩm: “Người như đôi trưởng Vương thế gian này có được mấy người chứ, người mẹ này đúng là chẳng ra sao. Không biết bà ấy có còn là con người không nữa“.

Bà lão nhẹ nhàng đứng dậy và nói: “Dựa vào nó hả? Trong nhà này nếu không có con dâu tôi thì tôi đã sớm mất mạng từ lâu rồi”.


Lời bà lão nói ra lại làm mọi người càng ồn ào bình luận hơn. Có người liền tới bên người con dâu hỏi xem tình hình cụ thể ra sao, nhưng chị chỉ lắc đầu, đau khổ không muốn chia sẻ gì cả, không nhẫn chịu nổi nữa mà khóc to lên.

Hai năm sau, khi bà lão qua đời người con dâu cũng lấy chồng khác và đi khỏi làng. Mọi người trong thôn đều bình luận: “Người phụ nữ này thật là bạc tình, chưa tới ba năm mà lại đi lấy chồng khác”.

Mọi người trong thôn đều nghĩ rằng câu chuyện chỉ dừng lại ở đó và thấy tội nghiệp cho đội trưởng Vương. Bỗng một ngày nọ, người dân trong thôn nhận được lá thư của người vợ ông Vương, trong đó viết:

“Thưa mọi người, trước đây khi ông Vương mới mất mọi người có hỏi tôi nội tình sự việc. Tôi đã không dám nói ra sự thật. Nay mẹ chồng tôi cũng đã qua đời, tôi xin chia sẻ lại tất cả sự tình gia đình tôi khi đó.

Kỳ thực con người ông Vương không như mọi người vẫn tưởng tượng và hình dung. Vì tôi không thể sinh con, nên ông ấy đã ra ngoài tìm vợ bé, cũng có con với người ta rồi. Ông ấy đối với tôi vô cùng cay nghiệt, động một chút là đánh đập. Nếu không nhờ có mẹ chồng tôi che chở, có lẽ tôi đã bị đuổi ra khỏi nhà từ lâu rồi.

Ông mang cơm cho mẹ chồng tôi hôm đó chỉ là để diễn kịch cho mọi người xem. Vì mẹ chồng tôi không đồng ý cho ông ấy đưa đứa con với người phụ nữ kia về, nên ông ý chỉ cho chúng tôi ăn cơm thừa canh cặn. Mẹ chồng tôi muốn kể tội ông ấy cho mọi người trong thôn, liền bị ông ấy đánh đập nhốt vào trong phòng.

Cái áo mặc mỗi dịp năm mới đó mọi người không để ý thấy nó giống nhau sao? Cứ mỗi năm Tết đến ông ấy lại lấy ra mặc cho bà, rồi đưa bà đi ra ngoài một vòng. Về nhà bắt bà ấy cởi ra gấp gọn để vào tủ để lần sau mặc. Tôi và mẹ chồng đã từ lâu rồi không biết tới thế nào là một manh áo mới mỗi dịp Tết đến. Tiền ông ấy làm ra ông ấy đều mang đi nuôi vợ bé, ông ta còn bảo tôi: Loại gà không biết đẻ trứng như cô thì không đáng để mặc quần áo mới.

Hôm ông ấy bị sét đánh chết mọi người có muốn biết vì sao ông ý cõng mẹ trên lưng không? Không biết ông ta nghe được ở đâu có người từng nói rằng người nào không hiếu thuận với cha mẹ cẩn thận không thì sẽ bị sét đánh chết. Vì vậy ở nhà mỗi khi có sấm sét ông ấy đều cõng mẹ trên lưng, hy vọng rằng mẹ chồng tôi có thể thay ông ấy đỡ sét. Nhưng hôm đó thật kỳ lạ ông ấy lại bị đánh chết, còn mẹ chồng tôi được ông ấy cõng trên lưng thì chỉ bị thương nhẹ ngoài da. Toàn bộ sự thật về gia đình tôi là như vậy”.


Sau khi đọc xong bức thư, mọi người trong thôn lại được thêm một phen kinh ngạc, hóa ra ông Vương không phải là một người con hiếu thuận như mọi người vẫn nghĩ. Vì sự bất hiếu của ông nên trời mới trừng phạt giáng sét xuống cho ông ấy chết! Thật đúng là: “Biết người biết mặt mà không biết lòng”. Từ đó trở đi trong thôn không ai còn trách móc gì hai người phụ nữ kia nữa.

Nói chung, truyền thống văn hóa của người Á Đông luôn coi trọng chữ trung, chữ hiếu dù là trong đối đãi trong quan hệ gia đình hay trong việc trị quốc. Bởi vậy từ xa xưa cổ nhân đã từng nói: “Trăm việc thiện chữ hiếu đứng hàng đầu”. Hiếu chính là điều kiện đầu tiên để làm một người tốt.

Con người hiện đại đều cho rằng hiếu thuận có nghĩa là chỉ cần phụng dưỡng cha mẹ, nhưng người xưa lại không nhận định như vậy. Khi Tử Du thỉnh giáo đức Khổng Tử về sự hiếu thuận, Khổng Tử có nói: “Con người hiện nay đều nghĩ rằng hiếu thuận với cha mẹ chỉ đơn thuần là phụng dưỡng cha mẹ về vấn đề ăn uống sinh hoạt, trong khi chó và ngựa cũng được con người cho ăn chăm sóc. Nếu khi phụng dưỡng cha mẹ mình thiếu đi cái tâm cung kính tôn trọng kính ngưỡng với họ thì có khác gì so với nuôi chó nuôi ngựa trong nhà đâu?”.

Người xưa quan niệm “hiếu thuận” có thể giúp tiêu tan mọi tai nạn và đại họa. Chữ “ hiếu” từ xưa tới nay luôn là cái gốc lưu truyền, giúp vạn vật sinh sôi nảy nở. Ngày nay, cuộc sống con người đã bị bủa vây bởi hàng loạt những quan niệm biến dị, xuống dốc như tâm lý tự tư, ích kỷ, trục lợi. Người ta chỉ vì chút lợi ích nhỏ nhoi mà tranh đoạt, đấu tranh, đổi trắng thay đen, sẵn sàng dùng bạo lực giải quyết, thanh toán nhau.

Văn hoá truyền thống của người Á Đông không phải là tự thân con người nghĩ ra. Nó là thứ văn hoá được Thần Phật đặt định và truyền cấp lại. Do đó người ta thường gọi những nền văn hoá này là “nửa thần – nửa nhân”. Chỉ có khôi phục lại đức tin và sự kính ngưỡng với Thần Phật, đạo đức cảu xã hội nhân loại mới thực sự thăng hoa trở lại, con người mới có thể tìm được sự bình an chân chính từ ngay trong tâm hồn mình.

QUẢ BÁO NHỮNG ĐỨA CON BẤT HIẾU


Tôi đem những câu chuyện “hiện thế báo ứng trong đời sống” ghi vào đây chính là muốn cảnh báo nhắc nhở những người con bất hiếu nên cải tà quy chánh. Nếu không, một khi ác báo tới, có hối hận thì cũng đã quá muộn màng.

Con bất hiếu, cháu vô tình,
Ác tâm bỏ mẹ cha đói chết…
Thử hỏi thế nhân – tình nghĩa đâu?
Trời xanh chẳng tha thứ tội này!

Láng giềng kể tôi nghe câu chuyện xảy ra tại quê họ, hỏi:

- Đây có phải là nhân quả báo ứng như lời Phật dạy không?

“Tại thôn X huyện Y thuộc tỉnh Cát Lâm, có một gia đình tám người trong một thời gian ngắn xảy ra bi kịch mà khắp “mười phố tám quê” ai cũng biết. Tuy đa số không hiểu Phật pháp là chi, nhưng ai cũng cho đây là báo ứng.

Hai vợ chồng trong gia đình này suốt bao năm dốc sức cấy cày nuôi dưỡng sáu người con gồm ba trai, ba gái, lo chu toàn trách nhiệm kẻ làm cha mẹ. Họ cưới dâu, xây nhà cho con trai ra riêng, sắm đủ của hồi môn để gả con gái. Thực hiện chu toàn những việc này không phải dễ, rất vất vả khó khăn, là điều hiển nhiên ai cũng thấy.

Người cha do lao lực quá độ mà bị bệnh nặng rồi qua đời. Trong thôn ai cũng thở dài cảm thán, nói ông mệnh khổ, nhưng bà vợ của ông mệnh càng khổ hơn. Vì chồng mất chưa đầy một tháng thì bà vợ bị xuất huyết não, dẫn đến bán thân bất toại phải nằm trên giường. Tuy bản thân có thể dùng tay trái để ăn cơm, song không thể đi vệ sinh hay tắm rửa, rất cần có người dìu đỡ chăm sóc.

Sáu đứa con gồm trai lẫn gái và sáu dâu rể, tổng cộng là 12 người, chưa tính đến cháu, đã đối đãi như thế nào đối với người mẹ cả đời gian khổ vì con này?

Mới đầu họ sắp xếp hai người một nhóm, luân phiên chăm sóc mẹ. Nhưng chẳng bao lâu, vợ chồng ba đứa con trai cảm thấy rất chán ngán, phiền mệt, nên trong nhà bắt đầu xảy ra chuyện. Do giữa các nàng dâu và mấy cô con gái bất hòa, thường nổ ra gây cãi ầm ĩ. Vì vậy, họ cấm không cho bên con gái đem cơm chăm sóc cho mẹ nữa.

Mới đầu, ba con trai còn cho mẹ ăn, uống chút đỉnh. Sau đó họ nghĩ: “Nếu ăn uống thì phải đi nhà xí”…nên ba cô con dâu bắt đầu giảm khẩu phần ăn cho mẹ chồng. Có khi cả ngày không cho bà dùng món chi cả. Do con gái và ba cô con dâu không thuận hòa, nên mười ngày nửa tháng, họ cũng hiếm khi đến thăm.

Có lần ba cô con gái đến thăm mẹ, phát hiện ra bà yếu đến mức không còn sức, ghé sát tai vào mới nghe giọng bà thều thào:

- “Mẹ đói….mẹ đói”….
Thế là họ vội tìm chút gì đó cho mẹ ăn. Nào ngờ, ba nàng dâu thấy vậy nổi cơn thịnh nộ, chạy đến chỗ mẹ chồng đang nằm lớn tiếng quát lên:

- Bà mới dùng xong hai chén cháo, sao còn đòi ăn nữa? Có phải là muốn chết hay không? Bà nói vậy khiến con gái bà tưởng là chúng tôi bất hiếu đấy!

Nhờ ba cô con gái kiên trì, cuối cùng bà cũng được dùng một chút ít. Lúc cho mẹ ăn, ba cô gái thừa dịp chị dâu đi vắng, bèn luồn tay vào sờ thấy bụng mẹ hóp gầy, chứng tỏ lời ba chị là dối trá.

Thế là hôm sau, ba cô gái đem đến cho mẹ sáu cái trứng gà, bà mẹ ăn ngấu nghiến, chốc lát đã hết sạch. Sau đó như được tăng lực, bà mách nhỏ với ba con gái:

- Các con không đến thì tụi nó một chút cơm nước cũng ít chịu cho mẹ dùng, chúng muốn để mẹ chết đói đó.

Mấy ngày sau ba cô gái lại mang đến cho mẹ thức ăn ngon để tẩm bổ. Con gái đang cho bà ăn thì bị ba anh trai nhìn thấy. Họ liền vào giật lại, ném xuống đất, dùng chân chà đạp lên thức ăn, phẫn nộ mắng em không được cho mẹ dùng, viện cớ là bệnh bà xuất huyết não không thể ăn được đồ bổ, dễ bị xuất huyết. Họ bảo:

- Các cô mà làm mẹ chết thì ai chịu trách nhiệm đây? Muốn lo cho mẹ thì hãy rước mẹ về mà lo, đừng có tới đây chăm ăn mà không chịu cưu mang.

Chuyện trong nhà họ chẳng mấy chốc lan ra cả thôn đều biết. Không bao lâu, nơi sân họ vọng ra tiếng khóc lóc kêu gọi mẹ thảm thiết. Sự nhẫn tâm bỏ mẹ đói khát khiến cho bà cụ xấu số, bất hạnh đã phải sớm lìa đời. Tiếng các con bà khóc than, kêu gào nghe vang trời động đất. Họ mặc áo tang đưa mẹ đi chôn, giấy tiền vàng mã được ném đầy lên không trung, bị cơn gió lạnh phẫn nộ thổi bay tứ tán.

Một tháng sau đó, cậu con trai cả bị nghẽn mạch máu não phải vào cấp cứu ở bệnh viện tỉnh. Tuy được cứu sống, nhưng trở thành liệt nửa người, tay chân bị co rút.

Cậu cả xuất viện được một tháng thì cậu hai và nàng dâu cả tiếp nối vào bệnh viện. Họ cũng bị y chang chứng nghẽn tắc mạch máu não. Được 12 ngày, hai người này vẫn còn chưa xuất viện thì cô con dâu thứ hai cũng đồng chứng bệnh như trên, phải nhập viện gấp.

Cô con dâu thứ hai xuất viện được hai ngày thì nàng dâu thứ ba cũng vào viện. Không phải bị nghẽn mạch máu não, mà bị thủng bao tử. Cô này vẫn còn đang điều trị thì chàng rể thứ ba bị xe tông văng ra xa hơn hai mét. Lúc đưa đến bệnh viện tuy còn thở, nhưng toàn thân xương cốt đa phần đều bị gãy, xương gối trái thì bị nứt, gối phải dập nát, suốt mấy tháng liền không cử động được.

Tính ra, người mẹ chết chưa đầy một năm thì con trai, con dâu đã liên tục nối đuôi nhau vào bệnh viện. Người nào khi ra viện cũng tốn hơn vạn tiền. Có người đã bình luận trường hợp của họ thế này: “Bệnh viện tỉnh đã được gia đình các nghịch tử này “nuôi tốt”, vì thu được bộn tiền”.

Trong thời gian đó, câu chuyện bất hiếu của họ được đồn vang khắp nơi, ai cũng biết. Chuyện của họ trở thành đầu đề cho mọi người bàn tán lúc làm việc hay nhàn rỗi.

Mặc dù địa phương đó rất ít người tin Phật, nhưng trong lúc luận đàm, ai cũng nhất trí nói rằng: “Đây chính là báo ứng cho những kẻ làm con mà bất hiếu!”.

Chuyện vẫn chưa hết, cậu cả dù bị bán thân bất toại, nhưng hôm nọ khi di chuyển qua đường, lại bị xe tông thêm một nạn nữa làm tổn thương não, thành ra người thực vật. Nghe nói đến nay vẫn còn nằm trong nhà.

Không bao lâu thì cậu hai bị viêm gan, bị cơn bệnh giày vò hơn một năm thì chết. Tiếp theo nàng dâu cả bị nghẽn máu não cũng lìa đời.

Láng giềng tôi kể: “Cháu trai, cháu gái nội ngoại đa số đều do một tay bà chăm sóc. Nhưng lúc bà bệnh nằm viện suốt thời gian dài, không đứa nào ngó tới, nghe mà chạnh lòng”. Chỉ mong các vị thiện tri thức dạy cho họ Phật pháp, để chuyển biến vận mệnh xấu về sau này. Nếu không, thiên lý trừng phạt công minh, kết cuộc bi thảm của hậu bối bà thật khó mà tưởng tượng nổi.

“Nghịch tử cố ý bỏ mẹ đói khát, ngầm hại chết mẹ”. Tuy dân chưa mách, quan chưa tra. Họ tuy không bị quốc pháp trừng trị, thế nhưng “lưới trời lồng lộng, tuy thưa mà khó thoát”. Những người con bất hiếu này, từng người, từng người đều thọ ác báo.
Đây thật là vạn sự vạn vật trên đời đều đang thuyết pháp cho chúng ta thấy. “Thiện nhân thuyết pháp của thiện nhân, ác nhân thuyết pháp của ác nhân”. Người thuyết pháp người, súc sinh thuyết pháp súc sinh”. Bạn phải hiểu cho minh bạch, để mọi hành vi từ ăn, ở, đi đứng…đều áp dụng pháp Phật đã dạy. Sống phải hành xử như thế nào, là do chính bạn quyết định.

Tôi đem những câu chuyện “hiện thế báo ứng trong đời sống” ghi vào đây chính là muốn cảnh báo nhắc nhở những người con bất hiếu nên cải tà quy chánh. Nếu không, một khi ác báo tới, có hối hận thì cũng đã quá muộn màng.

Tham khảo NTD TV
Kiên Định


→ CLICK để theo dõi những bài viết hay nhất mà CHAT ĐÊM chọn lọc



Loading...
Bài trước
Bài tiếp theo