Chủ Nhật, tháng 5 07, 2017

Mọi sự trên đời đều đã có định số, chỉ có lựa chọn con đường thiện lương mới tránh khỏi kiếp nạn

Bấm ĐỀ XUẤT để bắt đầu tham gia CHAT ĐÊM trên Facebook.



Loading...

Con người khi đối diện với thế giới tự nhiên, đối diện với thiên tai nhân họa đều rất nhỏ bé yếu nhược. Để đảm bảo an toàn, mỗi người đều nên lựa chọn cho mình con đường thiện lương.


Mọi sự trên đời đều đã có định số, chỉ có lựa chọn con đường thiện lương mới tránh khỏi kiếp nạn. (Ảnh: Virtantiq.com)

Năm nay tôi 81 tuổi, hôm nay tôi sẽ kể lại câu chuyện có phần kỳ lạ mà đích thân tôi đã được chứng kiến trong cuộc đời của mình. Hồi nhỏ nhà tôi ở tại khu vực miền núi phía Nam thành phố Tế Nam.

Bảy mươi năm trước, khi tôi còn rất nhỏ, có một vị đạo nhân tu hành sống ở nhà tôi. Năm đó vị này khoảng hơn 40 tuổi, cũng xấp xỉ tuổi cha tôi, là người rất lương thiện, đối với những người cùng lứa tuổi ông luôn xưng họ lớn hơn, ông gọi cha mẹ của tôi là tiểu gia gia, tiểu nãi nãi, gọi tôi là tiểu cô cô.

Vào ngày mùa, ông phụ giúp gia đình tôi làm một số công việc nhà, lúc rảnh rỗi thì ông đi ra ngoài hành nghề y, đi khất thực. Buổi tối, ông thường ở trong phòng tắt đèn luyện tập cái gì đó, tôi cũng không rõ. Thỉnh thoảng ông có những ứng xử rất lạ, khiến gia đình tôi không lý giải được, chỉ khi mọi việc xảy ra xong chúng tôi mới hiểu được là vì sao.

Năm tôi 12 tuổi, có một vài câu chuyện mà tôi ghi nhớ rất rõ

Vào một ngày bầu trời quang đãng, khi gia đình tôi chuẩn bị đi ra ngoài thì ông lại nói, hôm nay tuyệt đối không được ra khỏi nhà, nhưng không nói nguyên do tại sao. Trước thái độ cương quyết của ông, gia đình tôi cũng chẳng biết làm sao, đành phải làm theo.

Đến lúc gần trưa thì đột nhiên thời tiết biến động, cuồng phong bão tố từ tứ phía trong nháy mắt ầm ầm kéo tới, bụi đất bay mù trời, cây cối bị gió quật tung cả rễ lên, rất nhiều nhà bị tốc mái, cảnh tượng vô cùng sợ hãi.

Sau một tiếng đồng hồ quật dồn dập, bão tố chấm dứt, trời dần dần sáng lên, ánh nắng xuất hiện trở lại. Đạo nhân nói: “Nếu ở ngoài đường bị cơn bão này xối vào, thì sẽ mắc bệnh nặng, nhẹ thì bị lột mấy lớp da, nặng có thể mất mạng”.

Năm đó cũng là năm đại hạn, chờ mãi mới có một trận mưa, người dân trong thôn ai cũng vội vã ra đồng gieo trồng cho kịp thời vụ, nhưng đạo nhân lại ngăn cản không cho gia đình tôi đi. Thì ra là 3 ngày sau, một trân mưa vô cùng lớn đã đổ xuống, khiến những hạt giống đã trồng bị cuốn trôi đi hết, vậy là công gieo trồng mấy ngày trước của người dân trong thôn coi như uổng phí. Sau cơn mưa lớn này, ông mới bảo gia đình tôi mau ra gieo hạt cho kịp thời vụ.

Còn có một lần khi chú của tôi kết hôn, đạo nhân đã nói với cha tôi: “Ngày đại hỉ của gia đình, có thể mời sư phụ của ta tới uống rượu mừng không?”

Cha nói: “Ông đến nhà tôi đã nhiều năm như vậy rồi, giúp chúng tôi không ít chuyện, gia đình tôi cũng chưa từng được gặp mặt sư phụ của ông, ông ấy đến chung vui với gia đình chúng tôi thì quả là vinh dự!”

Đến ngày lễ thành hôn hôm đó, mãi đến lúc khách mời đã về hết, người nhà tôi vẫn chưa thấy sư phụ của ông ấy đâu. Lúc này cha tôi mới hỏi: “Tại sao ông lại không mời sư phụ của ông đến?”

Ông nói: “Ông ấy đã đến rồi, chỉ là người bình thường không thể nhìn thấy ông ấy thôi”.

Vài năm sau, đạo nhân nói với cha tôi: “Ta phải đi rồi, ta không thể đây tu hành nữa, nếu khi nào gia đình có chuyện cần đến sự giúp đỡ của ta, thì hãy đốt một que nhang và gọi tên của ta”.

Nghe vậy, nhà tôi ai cũng cảm thấy luyến tiếc, nhưng đối với lời dặn dò của ông thì chỉ nửa tin nửa ngờ, và cũng không để ý nhiều đến nó. Ông chào từ biệt gia đình tôi rồi rời đi.

Một năm sau, lưng của cha tôi đột nhiên vị lở loét, đã tốn mất bao nhiêu tiền mà vẫn không thể chữa khỏi, lúc này mới nhớ đến đạo nhân, nhớ lại lời mà ông nói trước khi đi, không biết có linh nghiệm hay không, nhưng lúc này cũng chẳng quan tâm là thật hay giả nữa, cứ thử xem kết quả thế nào.

Thế là đợi buổi tối đến, bà nội tôi đốt một nén nhang cắm ở trong sân, gọi tên của đạo nhân và nhắn nhủ ông mau tới. Lúc đó là mùa đông giá rét, trời còn chưa sáng thì nghe thấy tiếng gõ cửa, sau khi mở cửa ra thì thấy quả đúng là đạo nhân, toàn thân ông mồi hôi ướt đẫm, chiếc áo bông cũng bị mồi hôi thấm ướt hết.

Câu câu nói đầu tiên của ông là hỏi gia đình tôi đã xảy ra chuyện gì? Mẹ tôi liền kể về bệnh tình của cha tôi. Sau khi xem vết lở lét trên lưng của cha tôi, ông nói không sao cả, có thể chữa trị được. Sau đó, ông dùng dao cắt bỏ hết chỗ lở loét đi, rồi đắp thuốc lên trên đó. Quả nhiên, ngay ngày hôm sau cha tôi đã có thể ra khỏi giường bệnh.

Lúc ăn cơm ông nói với cha tôi, sau này nhà tôi không thể gọi ông được nữa rồi, có nhiều việc không thể gánh vác được. Trước lúc ông ấy rời đi cha tôi hỏi khi nào thì ông ấy mới quay trở lại thăm gia đình chúng tôi?

Đạo nhân nói: “Đến khi thị phi hỗn loạn, người chết không có ai chôn, ta sẽ quay lại. Lúc ấy mọi thứ sẽ thay đổi rất nhiều, còn việc ta có thể gặp lại tiểu gia gia, tiểu nãi nãi và tiểu cô cô hay không, thì cũng thật khó nói”.

Cha mẹ tôi nghe xong sắc mặt liền biến đổi, lo lắng không nguôi, nói rằng người chết không ai chôn, vậy chẳng phải là đại họa nạn của nhân gian hay sao? Vậy là không có cách nào giải nạn này hay sao?

Sau đó cha mẹ tôi đã liên tục truy hỏi ông, lúc này thì đạo nhân mới nói: “Tương lai khi ở trong lợi ích vật chất, vẫn có thể phân biệt được chính tà, lựa chọn chính nghĩa, thiện lương thì sẽ tai qua nạn khỏi” . Nói xong đạo nhân liền rời đi, từ đó không trở lại nữa.

Bảy mươi năm đã trôi qua, những điều ông nói tôi cảm giác như đang dần dần trở thành hiện thực. Nếu nó thực sự đến, trước đại nạn con người thật nhỏ bé, khi ở trong thế chân tường, thì hãy nhớ đến câu nói của ông, hãy lựa chọn con đường lương thiện, đó có thể là Pháp bảo giúp chúng ta vượt qua khỏi kiếp nạn.

Lê Hiếu biên dịch




Loading...
Bài trước
Bài tiếp theo