Chủ Nhật, 11 tháng 6, 2017

Lời Phật dạy: Khát nước 3 ngày, cũng chỉ lấy 1 hồ lô

Bấm ĐỀ XUẤT để bắt đầu tham gia CHAT ĐÊM trên Facebook.



Loading...

Sinh mệnh là một loại duyên, có những thứ tận lực truy cầu cả đời không có được, ngược lại sự xán lạn chưa từng kỳ vọng sẽ trong lúc bạn đạm bạc thong dong lại bất ngờ tới. Khát nước 3 ngày cũng chỉ lấy 1 hồ lô, chính là ý tứ đó.


“Ngươi nhớ kỹ, trong đời ngươi có thể đã gặp được rất nhiều những thứ tốt, chỉ cần dụng tâm nắm giữ nó như vậy đủ rồi. Khát nước 3 ngày, cũng chỉ cần uống 1 hồ lô”. (Ảnh minh họa từ Internet)

Thích Ca Mâu Ni ở dưới cội bồ đề hỏi một người: “Trong mắt người thế tục, ngươi có tiền, có thế, có một người thê tử yêu thường mình, ngươi tại sao còn không vui?”

Người này đáp lời: “Chính là bởi vì có nhiều thứ như thế, nên ta mới không biết nên lựa chọn như thế nào”.

Thích Ca Mâu Ni mỉm cười nói: “Ta kể cho ngươi một câu chuyện. Ngày nọ, một du khách gần chết bởi vì khát nước, Phật thương cảm liền biến một hồ hiện trước mặt người này, nhưng người này lại không uống nước. Phật tổ bèn hỏi cho nguyên nhân.

Người này trả lời: ‘Nước ở hồ nhiều quá mà bụng của ta lại nhỏ thế này, uống một ngụm không thể hết được, vậy thì thà không uống còn hơn'”.

Giảng đến đây, Phật tổ nở nụ cười, nói với người đang buồn bã kia: “Ngươi nhớ kỹ, trong đời ngươi có thể đã gặp được rất nhiều thứ tốt, chỉ cần dụng tâm nắm giữ nó như vậy đủ rồi. Khát nước 3 ngày, cũng chỉ cần uống 1 hồ lô”.


Thuận nước theo dòng biết đâu lại tìm về nguồn cội. (Ảnh minh họa từ Internet)

Có một câu chuyện như thế này:

Có một tài chủ sống trong trang viên. Vì được Thượng đế ưu ái, chục năm nay ông ta luôn thích làm việc thiện, giúp đỡ tất cả những người nghèo khổ, ông trở thành một người tốt điển hình. Có một năm, lũ lụt đột nhiên xuất hiện, toàn bộ trang viên nhanh chóng bị chìm ngập trong nước, vì cầu cứu người chủ phải bò lên trên nóc nhà. Đang lúc ông ta lòng nóng như lửa đốt thời điểm, đột nhiên có người chèo thuyền tới, nói với ông: “Đại thiện nhân, mau lên đây, ta đem ngươi đưa đến chỗ cao” .

Người chủ nhìn nhìn người này, hồi đáp: “Vài chục năm nay, ta một mực tuân theo ý chỉ của Thượng đế, lấy việc giúp người làm niềm vui, làm việc thiện tích đức. Tấm lòng chân thành nhất định có thể cảm động Thượng đế, biểu hiện của ta hắn cũng nhất định rõ mồn một trước mắt, cho nên Thượng đế sẽ đến cứu của ta, vì thế ngươi đi nghĩ cách cứu những người cần giúp đỡ khác!”. Thế là người kia chèo thuyền đi.

Mực nước dâng lên ngày càng cao hơn, xoáy nước mạnh hơn, tài chủ ôm chặt ống khói trên nóc nhà rồi khóc: “Thượng đế à, tín đồ trung thực thành tín của ngài đang ở trong nước sôi lửa bỏng, ngài vì sao còn không hiện thân cứu con? Chẳng lẽ ngài không nhìn thấy hay sao?” Lúc này, một hồi âm thanh ầm ầm âm vang lên từ xa, một chiếc trực thăng bay tới.

Phi công gọi tài chủ: “Đại thiện nhân, nhanh lên, tôi ném cái móc xuống, ông hãy cột đai đeo vào người, tôi sẽ đưa ông đến khu vực an toàn” .

Tuy nhiên, vị tài chủ lại cố chấp đáp: “Không, không” . Ông lại nói giống hệt như trước. Vì thế, chiếc trực thăng cũng rời đi. Bỗng nhiên, một hồi sóng lớn gầm thét ập đến, tài chủ đã bị nước cuốn trôi đi.

Tài chủ sau khi chết lên thiên đường, gặp Thượng đế, ông ta oán giận nói: “Con trong mấy chục năm nay, ngày nào cũng như ngày nào, một mực làm theo ý chỉ của ngài, không hề đắn đo suy nghĩ, nhưng sao khi con gặp nan, ngài lại không tới cứu con, để cho con bị nước cuốn chết đuối. Xem ra con đã thật sự tin lầm ngài rồi!”

Thượng đế nhìn tài chủ tiếc nuối nói: “Vì cứu ngươi, ta đã phái đi một chiếc thuyền cùng một chiếc trực thăng, nhưng ngươi lại không nắm lấy cơ hội để tự cứu mình”. Đến lúc này, tài chủ mới ngạc nhiên, tỏ ra vô cùng hối tiếc.

Sinh mệnh đời người trên sân khấu, vô luận ngươi là nhân vật chính hay phụ, cũng vô luận ngươi rực rỡ dưới ánh đèn hay thảm đạm sau hậu trường, sở hữu tất cả buồn vui sướng khổ đều là tự đạo tự diễn. Điều Thượng đế ban cho mỗi người đều là công bình, vô luận giàu có, nghèo khó, cao quý hay là hèn mọn. Vì thế sau khi chúng ta đã cố gắng, càng cần phải có thêm nhận thức lý tính, đừng vì đã để vụt mất thứ gì đó mà trống rỗng ôm hận.

Kỳ thực, những gì thật sự cần cho sự sinh tồn của con người là không nhiều, dù là có nhiều vinh hoa phú quý cũng vậy, lúc trong điên cuồng mỏi mệt tranh giành, chợt tỉnh ngộ mới phát hiện ra bao nhiêu ngày tháng đã qua đi.

Những thứ lôi cuốn hấp dẫn luôn tồn tại ở xung quanh, khi đối mặt chúng, ta là sa đọa hay giữ vững nguyên tắc, hết thảy đều sẽ phản ánh ra nội tâm của một người, ấy là có thể kiên định hay không. Nhân sinh hạnh phúc không nằm ở thanh sắc tiêu khiển, mà là nằm ở biết đủ biết dừng, vứt bỏ được dục vọng, sinh sống bình hòa thong thả…

Lê Hiếu, theo Sound of Hope

MỜI CHIA SẺ BÀI VIẾT TRÊN DIỄN ĐÀN: → TÙY DUYÊN ĐỐI CẢNH!



Loading...
Bài trước
Bài tiếp theo