Thứ Sáu, 23 tháng 6, 2017

Đời người quá ngắn, xin hãy làm một người dễ quên

Bấm ĐỀ XUẤT để bắt đầu tham gia CHAT ĐÊM trên Facebook.



Loading...

Trong cuộc đời của mỗi con người, sẽ có những ký ức tốt đẹp cùng với những ký ức không tốt đẹp. Ký ức tốt đẹp sẽ làm cho người ta nhớ mãi về nó, ký ức không tốt đẹp kia sẽ làm cho con người ta thống khổ mãi không thôi


Quá khứ tựa như nước chảy mây trôi, ôm giữ quá khứ tất sẽ khiến tâm mình không phút nào thanh thản. (Ảnh: Dazijia)

Sở dĩ có rất nhiều người luôn phiền não, thống khổ, chính bởi bản thân họ là một người có trí nhớ cực tốt, đối với những người và sự việc trước đây không buông bỏ xuống được, không quên được.

Liệu có cần làm cho bản thân mình mệt mỏi đến như vậy? Vì sao không thể làm một người dễ quên, sống cuộc đời vui vẻ thảnh thơi?

Quên mất mình đã cho người khác ân đức

Từ xưa có câu nói rất hay rằng: “Thi ân đừng mong báo đáp, mong báo đáp đừng thi ân”. Nhưng trong cuộc sống, có một số người sau khi đưa tay cứu trợ người khác liền cảm thấy đối phương thiếu mình cái ân tình, luôn để tâm rằng người khác phải biết ơn mình, phải biết hồi báo lại cho mình. Khi ở trước mặt người cũng thường cố ý bày ra thái độ cao ngạo, không tôn trọng đối phương.

Một hai lần còn chấp nhận, nhiều lần như thế cũng sẽ khiến những người đã từng nhận ân huệ to lớn của họ rất khó chịu. Như vậy, trong tâm người này lại càng thêm không thoải mái, cho rằng đối phương là người vong ân phụ nghĩa, cảm thấy chính mình lãng phí lòng tốt, trở nên thất vọng, tức tối thậm chí trở nên oán hận, vừa phiền não vừa thống khổ.

Giúp đỡ người khác vốn là một việc làm tốt, nhưng bởi vì luôn để ý, luôn nhớ rõ ở trong lòng cho nên trở thành gánh nặng, làm cho chính bản thân mình sống không thể vui vẻ, thoải mái.

Ai rồi cũng có lúc sẽ cần người khác đưa tay ra giúp đỡ, vì vậy hãy ghi nhớ sự giúp đỡ của người khác nhiều một chút, bớt nhớ cái ân giúp đỡ người khác của mình, thì cuộc sống của mình sẽ nhẹ nhõm đi rất nhiều.

Từ bỏ oán hận người khác cùng với những việc không như ý trước đây

Làm người ở đời sẽ gặp được rất nhiều người, trải qua rất nhiều sự việc, trong đó có thể có rất nhiều người khiến chúng ta tức đến phát điên, hận đến nghiến răng nghiến lợi, có thể có rất nhiều việc khiến chúng ta bị trói buộc, thậm chí ăn không ngon ngủ không yên.

Khi một người khoác lên tâm mình những oán hận thì chính là lúc đem lòng mình đi giam cầm vào trong tù ngục. Ánh mắt của họ lúc nào cũng nhìn chằm chằm vào cái người bị oán hận kia, rồi họ sẽ làm những việc không ý thức được với người kia, dần dần cuộc sống của họ càng lúc càng không như chính mình.

Mà không thoải mái cũng giống như một vết sẹo đau đớn, mỗi một lần nhớ đến thì nó sẽ phát tác đau đớn một lần; càng bám riết nhớ lấy nó, nó càng khó có thể lành lại.


Đắm chìm với quá khứ huy hoàng là tảng đá trở ngại lớn nhất cho tương lai. (Ảnh: LinkedIn)

Cho nên trong cuộc đời con người đừng ngại hãy dễ quên một chút, quên trước đây oán hận cùng với tức giận đối với người khác. Buông là sự giải thoát tốt nhất. Khi có một ngày chúng ta vứt bỏ được những việc này, chúng ta sẽ phát hiện rằng ánh mặt trời ấm áp kia đã lâu không thấy nay cuối cùng cũng xuyên qua bóng đêm chiếu rạng rỡ trên người mình.

Không nên luôn đắm chìm với hào quang quá khứ

Có người nói, đắm chìm với quá khứ huy hoàng là tảng đá trở ngại lớn nhất cho tương lai. Mỗi người đều có quá khứ, đều có thời xuân phong đắc ý, nhưng dù sao đó cũng là quá khứ. Mà trong cuộc sống có rất nhiều người không hiểu điều này, cứ lấy quá khứ đi định nghĩa cuộc sống hiện tại của mình.

Thấy cuộc sống người khác trong quá khứ không bằng mình, nhưng hiện nay những người đó lại tốt hơn mình rất nhiều, trong tâm lại không muốn cố gắng để theo kịp, lại cảm thấy thật không công bằng: Dựa vào cái gì hắn trước đây là một người nghèo khó mà hiện tại lại tốt như vậy?

Khi người khác từng bước đi lên phía trước thì họ lại “sống bám vào quá khứ”, còn tự cho là mình thông minh, cứ thế cùng người khác chênh lệch ngày càng lớn, cuộc sống càng lúc càng đình trệ.

Những người đắm chìm vào quá khứ huy hoàng không chịu rời bỏ kia, sẽ tự nhận thấy rằng mình là người có thực tài nhưng không gặp thời, là do cuộc sống cố ý gây trở ngại khó khăn cho mình, thế là trong tâm phẫn hận bất bình, nhìn xem cái gì cũng không thuận mắt.

Ngày hôm qua không thể ở lại, quá khứ huy hoàng cũng vậy. Nếu chẳng để ý huy hoàng của quá khứ, thì cũng sẽ không dừng bước tiến lên, sẽ không sinh lòng bất mãn đối với cuộc sống, thì cuộc sống này từng bước tiến lên thật tốt đẹp.

Đời người quá ngắn, xin hãy làm một người dễ quên

Hãy nhìn xem những người xung quanh chúng ta đi, ta sẽ phát hiện ra rằng những người có trí nhớ tốt thì thường thường có cuộc sống không thoải mái. Những người này trong tâm họ luôn chất chứa rất nhiều người và sự việc, không chịu buông xuống, cho nên tự vây khốn chính mình, luôn tìm mọi cách vùng vẫy trong thống khổ.

Cuộc đời này chính là quá ngắn ngủi, không có nhiều thời gian để cho đau khổ cùng lãng phí, sao không làm một người có trí nhớ kém một chút. Không cần để cho người, việc đã qua thành vật trói buộc lòng mình. Cuộc sống cần phải đi lên phía trước, bỏ qua người khác, bỏ qua quá khứ, cũng bỏ qua chính mình.

Đức Hạnh biên dịch

MỜI THAM GIA ĐĂNG HÌNH KẾT BẠN TẠI NHÓM: → HẸN HÒ



Loading...
Bài trước
Bài tiếp theo