Thứ Sáu, 11 tháng 8, 2017

Bố mẹ qua đời, anh trai ở quê lo học phí cho em gái, sau 3 năm em gái quay về mới biết anh trai đã qua đời

Loading...
Khi đó, bác Lưu bước vào nhà và nói muốn dẫn Mai đến 1 nơi. Nhưng không ngờ, vừa đến đó thì Mai ngã quỵ ngay lập tức khi thấy ngôi mộ anh trai đã mọc xanh cỏ.

Thời gian trôi qua rất nhanh, chớp mắt đã 10 năm kể từ ngày bố mẹ Cương bị tai nạn qua đời, Cương bây giờ đã 18 tuổi còn em gái anh là Mai cũng đã 16. Cuộc sống của 2 anh em Cương từ khi bố mẹ qua đời luôn rất vất vả, càng lớn cứ ngỡ mọi thứ càng dễ dàng hơn nhưng hoàn toàn không phải vậy.

1 hôm, trong khi Mai đang ngủ say thì Cương len lén mở chiếc tủ gỗ cũ và lôi ra 1 cuốn sổ tiết kiệm. Anh dở ra rồi gập lại và chau mày, sau đó Cương đến gần em gái và mỉm cười nhìn nó:

-Mai là ngày cuối cùng rồi, em yên tâm, anh nhất định sẽ lo đủ tiền học phí cho em.

Nói rồi, đôi mắt anh buồn buồn, nhìn ra cửa sổ thấy trời mưa tầm tã, Cương lao thật nhanh ra bên ngoài.

-Bác Lưu ơi, bác Lưu, bác có nhà không?? -Cương gõ cửa và không ngừng gọi lớn.

-Là Cương à?? Cháu mau vào nhà đi, ướt hết rồi.

Bác Lưu nhìn thấy Cương liền mỉm cười và kéo anh ngồi xuống ghế. Cương thở dài 1 tiếng rồi ngại ngùng nói:

- Bác ơi, hôm nay cháu đến là để..

Giọng Cương càng ngày càng nhỏ dần, bác Lưu liền nói:

-Bác biết rồi, vì tiền học phí của em gái đúng không, nào, lại đây, bác còn 1 ít tiền tiết kiệm, cháu cứ cầm lấy, bác cũng già rồi chẳng cần dùng đến tiền.

Vừa nói bác Lưu vừa đi vào nhà lấy ra 1 khoản tiền rồi dúi vào tay Cương. Cương nhận số tiền mà nước mắt lưng tròng:

-Bác, số tiền này nhất định cháu sẽ trả lại bác.

-Cháu nói cái gì vậy, 2 đứa cũng như con cái bác, không phải trả lại, cứ lo cho em học hành đi đã.

Nói rồi, bà lấy 1 túi kẹo đưa cho Cương và mỉm cười nhân hậu:

-Cháu cầm lấy, hôm trước bác đi lên thị trấn mua được túi kẹo ngon để dành cho 2 anh em, ngày mai cái Mai cũng phải lên thành phố rồi, bảo nó cầm mấy cái kẹo ăn đường. Nhé.

Hôm đó, mãi muộn Cương mới quay về nhà . Vừa thấy anh trai, Mai liền tươi cười:

-Anh, anh về rồi ạ. Mau ngồi xuống ăn cơm đi.

Vừa nói Mai vừa hâm lại đồ ăn cho nóng. Bỗng nhiên, Cương kéo tay em gái:

-Em cầm lấy số tiền này mai đóng học phí nhé.

Nói rồi anh lôi tiền trong túi ra, toàn là những đồng tiền lẻ cũ kỹ. Nhìn thấy vậy, Mai buông đũa nói:

-Anh..em không muốn học nữa.

Cương đập bàn giận dữ:


(Ảnh minh họa)

-Không được, em phải học, anh đã nói với em bao nhiêu lần rồi, nếu còn ý định bỏ học 1 lần nữa thì đừng xem anh là anh trai của em nữa.

Thấy em gái cúi mặt, Cương hạ giọng:

-Anh biết em muốn tiết kiệm tiền, nhưng vấn đề tiền đã có anh lo, em phải chăm chỉ học hành, phải học thật giỏi đó nghe chưa.

Cương vừa nói vừa rơi nước mắt, còn Mai xúc động ôm chầm lấy anh trai:

-Em xin lỗi.

Ngày hôm sau, Mai thu dọn hành lý xong xuôi thì đeo ba lô và đi, cứ đi được vài bước cô lại quay đầu lại nhìn, còn Cương thì trốn sau cánh cửa không dám nhìn theo em, anh chỉ lẩm bẩm “Bố, mẹ, 2 người yên tâm nhé”.

Lại 3 năm nữa trôi qua,cuối cùng Mai cũng trở về nhà. Đến gần nhà bác Lưu cô gọi to:

-Bác ơi, bác ơi, cháu về rồi đây.

Nhưng vừa nhìn thấy Mai thì gương mặt bác Lưu bỗng biến sắc, bà tỏ ra lo lắng hốt hoảng khiến Mia hoài nghi có chuyện gì đó. Nhưng Mai hỏi vì sao thì bác không trả lời. Cô liền xin phép và chạy thẳng về nhà:

-Anh, anh Cương ơi, em về rồi.

Nhưng cô gọi mãi vẫn không ai trả lời, nhìn xung quanh mọi vật đã bị bám đầy bụi, Mai sững sờ cảm giác có gì chẳng lành, cô liên tục vừa khóc vừa gọi anh nhưng đáp lại vẫn chỉ là tiếng lặng im.

Khi đó, bác Lưu bước vào nhà và nói muốn dẫn Mai đến 1 nơi. Nhưng không ngờ, vừa đến đó thì Mai ngã quỵ ngay lập tức khi thấy ngôi mộ anh trai đã mọc xanh cỏ.

Bác Lưu nói:

-Mai, cháu quỳ xuống trước mặt anh trai đi.

Mai hét lên:

-Làm sao có thể như vậy được, suốt 3 năm nay anh trai vẫn gửi tiền đều đều cho cháu cơ mà, anh ấy còn viết thư cho cháu nữa, làm sao có thế như vậy??

Thấy Mai khóc khản cổ, bác Lưu cũng rớt nước mắt:

-Tiền là anh trai cháu nhờ bác gửi, thư cũng là bác viết. anh trai vì nuôi cháu ăn học mà sáng đi bán rau, chiều đi làm ruộng thuê, tối đến lại đi bốc gạch kiếm tiền, không dám ăn uống gì đều để dành hết cho cháu. Tại sao người tốt như nó lại…ông trời thật bất công mà..

Bác Lưu vừa nói vừa ôm mặt khóc như mưa còn Mai thì không nói thêm được lời nào, cô cứ như vậy quỳ suốt 3 ngày 3 đêm trước mộ anh.

Phúc Yến/ Theo Thể thao Xã hội
Chia sẻ lên Facebook


Loading...