Thứ Sáu, 4 tháng 8, 2017

Nhường cái áo duy nhất cho bà lão ăn mày, 1 năm sau bà cùng con gái đi chiếc ô tô 4 tỷ tới cảm ơn và muốn anh làm con rể

Loading...

Bà ơi, bà có lạnh lắm không? Bà lấy cái áo này của cháu mặc tạm vào cho đỡ rét bà ạ". "Cảm ơn lòng tốt của cậu.

Bố mẹ ở nhà đau yếu luôn lại còn 2 em đang tuổi ăn tuổi học nên Mạnh quyết định bỏ học cao đẳng giữa chừng ra ngoài làm thuê kiếm tiền gửi về cho gia đình. Lúc đầu anh không dám nói với bố mẹ, nhưng lần bố phải vào viện và tốn mất gần 30 triệu mẹ lo lắng không biết kiếm đâu ra số tiền đó thì Mạnh đã rút hết số tiền tiết kiệm đưa bà. Và từ lúc đó Mạnh đã không thể nào giấu bố mẹ chuyện mình đã bỏ học được nữa.

Mẹ Mạnh buồn lắm vì với ông bà Mạnh là đứa con ngoan, hiếu thảo, học khá, ông bà kì vọng vào con nhiều mà giờ nó lại bỏ học giữa chừng. Nhưng rồi sau bà cũng hiểu, nếu không có số tiền đi làm của Mạnh thì làm sao có tiền đóng viện phí cho chồng. Cũng vì hoàn cảnh gia đình, cũng vì nó nghĩ tới bố mẹ và các em nên mới phải đường cùng làm thế thôi. Bà không oán trách con mà còn thương con hơn.

Sau khi bố mẹ biết mình nghỉ học đi làm thì Mạnh không phải lén lút giấu như trước nữa. Anh xin đi làm công nhân ban ngày tối thì đi bốc vác thuê để kiếm thêm thu nhập. Lương được bao nhiêu trừ chi tiêu sinh hoạt Mạnh gửi hết về cho mẹ. Nhờ Mạnh đi làm mà 2 em có thể đi học không còn lo lắng mỗi khi nhà trường thông báo đóng tiền, bố anh cũng có được những viên thuốc khi trái gió trở trời.


Ảnh minh họa

Dù năm đó đã 24 tuổi nhưng Mạnh chưa bao giờ nghĩ tới chuyện cưới vợ. Trước mắt đứa em thứ 2 chuẩn bị vào đại học, nó học còn khá hơn anh, anh không thể để em phải nghỉ học giữa chừng như mình được. Cuối cùng thì cả nhà cũng được ăn mừng khi đứa em thứ 2 đỗ đại học. Vậy là Đại lại cố gắng làm ngày làm đêm để lấy tiền nuôi em. Chưa bao giờ anh dám mua 1 cái áo hay đôi giày mới cả.

Đêm hôm ấy sau khi đi bốc vác thuê tới tận gần 12 giờ đêm Mạnh mới tan làm về nhà. Trời mưa rét anh phải mặc cái áo ấm vào rồi mới mặc áo mưa mà vẫn thấy lạnh. Vừa mới lên xe đi được chừng 10 phút thì bất ngờ gặp cảnh bà lão ăn mày đứng co ro dưới 1 mái hiên nhà ngay bên đường. Bà cụ chỉ mặc độc 1 manh áo cộc, người run lên cầm cập. Mạnh vội vàng dừng xe:

- Bà ơi, bà có lạnh lắm không?? Bà lấy cái áo này của cháu mặc tạm vào cho đỡ rét bà ạ.

- Cảm ơn lòng tốt của cậu.

Đó là cái áo ấm duy nhất anh có lúc đó, định bụng cuối tháng lấy lương sẽ mua thêm 1 cái nữa để thay đổi, trời đang chuyển lạnh nhiều rồi. Khoác xong cho bà lão ăn mày cái áo ấm, Mạnh biết bà cụ chắc là đang đói lắm nhưng gần đó thì chẳng có hàng quán nào cả.

Anh khoác cái áo mưa rồi lên xe dặn bà ở đó, anh sẽ phóng đi mua chút đồ ăn về cho bà. Nhưng rồi khi mua được đồ ăn quay trở lại thì đã không còn thấy bà cụ ăn mày đâu nữa. Kể từ đó ngày nào Mạnh cũng đi qua con đường ấy nhưng chưa 1 lần gặp lại bà cụ. Thương bà không biết đêm đó bụng đói bà đi có vững không hay lại ốm quỵ ở đâu đó…

Nhưng rồi Mạnh lại phải trở lại với guồng quay công việc kiếm tiền nuôi đứa em học đại học và gửi 1 phần về phụ giúp bố mẹ ở nhà. Cứ ngỡ ông trời cho mình sức khỏe như thế chỉ việc chăm chỉ làm thôi, nhưng không ngờ cuối năm đó Mạnh bị 1 cơn đau dữ dội phải vào viện cấp cứu. Anh bị lao phổi, phải chữa trị và nghỉ ngơi.

Mạnh không muốn ở lại viện, vì ở lại viện vừa tốn tiền thuốc lại vừa không đi làm được. Đứa em anh có nguy cơ lại phải nghỉ học như anh trước đây mất. Mạnh không cho em báo tình hình căn bệnh của mình cho bố mẹ ở nhà biết, 1 mặt anh xin bác sĩ cho về nhà tự điều trị. Nhưng vừa về chiều hôm trước, sáng hôm sau anh lại đi làm ngay và trưa đó thì đột quỵ phải vào viện cấp cứu.

Lần này bác sĩ nói nếu anh không ở lại điều trị thì chắc chắn tính mạng sẽ khó giữ. Mạnh lo sợ tột cùng, nhưng điều anh lo không phải là tính mạng của mình mà sợ em phải nghỉ học. Mạnh lại tính sẽ trốn viện về nhà thì bất ngờ có người tới thăm anh. Mạnh choáng váng khi nhận ra bà lão ăn mày cùng 1 cô gái xinh đẹp bước xuống từ chiếc ô tô sang trọng ấy rồi hỏi thăm nhà Mạnh. Mọi người trong khu ngõ trầm trồ: “Xe đẹp quá, không dưới 4 tỷ đâu”.


Ảnh minh họa

- Cậu nhận ra tôi không??

- Bác là bà lão ăn mày…

- Đúng rồi, đêm đó nhờ cái áo ấm của cậu mà tôi có đủ sức khỏe đi tiếp tìm con gái tôi và tôi mới thoát chết.

Thì ra bà bị con trai và con dâu hãm hại, sau khi lừa bà làm giấy thừa kế hết tài sản cho họ xong họ liền đẩy bà ra đường không 1 xu trong túi. Bà cụ phải ăn mày lang thang mấy tháng trời mới tìm được đến thành phố nơi con gái bà sống. Và cuối cùng bà cũng tìm được cô ấy, và bây giờ quay lại đây tìm Mạnh để trả ơn

- Cậu đang bệnh thế này cần được vào viện chữa trị.

- Vào viện tốn tiền lắm, cháu phải đi làm nuôi em trai ăn học và gửi tiền về nhà cho bố mẹ ở quê nữa.

- Cậu thật là người con hiếu thảo. Hãy để tôi và con gái tôi trả ơn cho cậu.

Con gái bà cụ nhận trả viện phí cho Mạnh sau đó còn xin cho anh 1 công việc tử tế, nhàn hơn và kiếm ra tiền hơn để nuôi em học. Khi em trai Mạnh ra trường, bà cụ ăn mày gọi Mạnh tới : « Con gái tôi chưa có người yêu, tôi muốn cậu làm con rể tôi có được không ?? ». Mạnh choáng váng chưa biết trả lời thế nào thì cô con gái của bà đã nhanh miệng bảo :

“Mẹ em đã muốn nói điều này từ ngay khi gặp anh rồi, nhưng lúc đó sợ anh từ chối. Giờ thì có lẽ anh sẽ không phải lo gánh nặng gia đình nhiều nữa nên chắc không từ chối”. Mạnh thực sự không ngờ số mình lại may mắn như vậy. Thế nên đừng ngại làm việc tốt, đừng ngại giúp đỡ người khó khăn rồi 1 ngày bạn sẽ nhận lại phần thưởng còn nhiều hơn gấp bội những gì bạn đã cho đi…

Minh Minh/ Theo Thể thao xã hội
Chia sẻ lên Facebook

Loading...