Thứ Bảy, 26 tháng 8, 2017

Đón bà cụ bán trứng về nhà ngủ đêm mưa bão, chàng trai cứ ngỡ mình làm việc tốt để rồi đến 3 giờ sáng thì hối hận tột cùng vì không khóa cửa cẩn thận

Bấm ĐỀ XUẤT để bắt đầu tham gia CHAT ĐÊM trên Facebook.



Loading...

Chú mua trứng không chú? Mua 10 quả 30 ngàn, 20 quả thì già lấy 56 ngàn thôi chú ạ.

33 tuổi và đã lên chức trưởng phòng, mua được chung cư ở Hà Nội nhưng Minh vẫn chưa có bạn gái. Nhiều người nghĩ anh kén chọn nhưng thực ra là anh đang muốn tìm cho mình một người con gái phù hợp mà thôi. Anh không có ý định lấy gái phố vì các cô ấy tính toán quá, yêu chỉ vì tiền. Mà nói chung là Minh vẫn còn muốn phấn đấu cho sự nghiệp chưa muốn lập gia đình.

Cả tuần làm việc vất vả nên cuối tuần Minh thường dành thời gian đến 1 trại trẻ mồ côi của thành phố để vui chơi và dạy đàn miễn phí cho các em nhỏ ở đây. Mỗi tháng anh lại gửi cho quỹ tình thương của trại trẻ 1 khoản tiền là 10 triệu. Nếu không phải là những người bạn chí cố thì chắc chắn không ai biết hơn 30 năm trước Minh chính là 1 cậu bé mồ côi. Nhưng đời anh may mắn hơn những đứa bé là khác là năm anh 10 tuổi thì được 1 gia đình khá giả nhận nuôi.

Tuy nhiên bố mẹ nuôi của anh đã mất trong 1 trận hỏa hoạn năm anh tròn 20 tuổi. Cuộc sống trải qua nhiều nỗi buồn nên Minh rất ít nói và thường chỉ đi chơi với những người bạn thân thiết của mình. Hôm ấy vừa tan làm về thì trời mưa to. 1 người bạn trong nhóm hội bạn thân gọi cho Minh rủ anh đi chơi, ngần ngừ 1 lúc thì Minh từ chối vì Minh còn có 1 việc ở công ty giải quyết chưa xong, chắc đêm nay phải thức để làm việc.

Nhắn tin cho bạn xong thì Minh lái ô tô từ công ty về nhà. Trời mưa to như trút nước nên trên đường rất vắng ít người qua lại. Lúc tới chỗ đèn xanh đèn đỏ dừng lại chờ đèn đỏ thì bất ngờ Minh nhìn thấy 1 bà cụ đội cái nón, mặc chiếc áo mưa giấy đang đứng co ro ở vỉa hè tay giơ bọc trứng như mời chào Minh mua.


Ảnh minh họa

Đợi tới đèn xanh thì Minh tấp vào bên đường, anh vội vàng mở cửa xe:

- Chú mua trứng không chú?? Mua 10 quả 30 ngàn, 20 quả thì già lấy 56 ngàn thôi chú ạ.

- Mưa thế này không có người mua đâu bác ơi, bác mau về nhà đi cháu nghe nói đêm nay bão về đấy.

- Tôi phải bán hết chỗ trứng này rồi về chân cầu đằng kia trú. Tôi lang thang làm gì có nhà mà ở hả chú.

- Đêm nay bão về đấy bác à. Bác ở gầm cầu nguy hiểm lắm. Hay bác lên xe đi cháu chở về nhà cháu ở tạm đêm nay để tránh bão cho đỡ nguy hiểm ạ. Cháu sẽ mua hết chỗ trứng này cho bác.

- Già cảm cơn cậu nhiều lắm. Cậu thật là người tốt.

Minh đỡ bà cụ cùng thúng trứng lên xe rồi chở về nhà mình, ngoài đường gió bắt đầu mạnh lên dữ dội. Tối ấy Minh đã nấu cơm cho bà cụ ăn và chế biến cả món ăn bằng những quả trứng mà bà cụ bán. Bà ăn rất ngon miệng và còn khoe:

“Trứng tôi cất là trứng sạch đấy chú ạ nên chú cứ yên tâm. Người ta thương tôi già cả nên không lấy tiền trước, khi nào bán hết trứng họ mới lấy tiền. Mà giá họ để cho cũng rẻ hơn cả họ đổ buôn chú à”.

Đúng là xã hội mình còn rất nhiều hoàn cảnh khó khăn và luôn được mọi người giúp đỡ, cảm thông. Không hiểu sao tối đó Minh lại kể về cuộc đời mình cho bà cụ nghe và ngỏ ý muốn giữ bà cụ ở lại: “Nếu bác không chê thì bác ở lại đây với cháu”. Bà cụ bán trứng chỉ cười nói còn phải thanh toán tiền trứng cho người ta nữa.

Minh thu xếp cho bà 1 chỗ ngủ còn anh vào phòng làm việc. Đêm đó bão về nên ngoài trời mưa to lắm. Minh giải quyết xong việc nhưng rồi buồn ngủ quá anh đã ngủ thiếp đi trên bàn làm việc từ lúc nào không hay. 5 giờ sáng mới giật mình tỉnh dậy. Anh vội vàng bước ra ngoài ngó vào phòng xem bà cụ bán trứng ngủ thế nào thì sốc ngất khi không thấy bà cụ đâu cả.

Chạy ra phòng khách bên ngoài thì Minh choáng váng khi biết rằng đêm qua mình đã quên khóa cửa nhà. Bà cụ bỏ đi rồi sao?? Sao bà ấy lại đi như thế, bà ấy đi từ khi nào?? Đêm qua mưa bão như thế cơ mà. Trên chiếc bàn uống nước thấy có 12 ngàn tiền lẻ để lại. Là bà cụ bán trứng để lại sao?? Đúng rồi, hôm qua anh mua hết 60 quả trứng và anh đã đưa cho bà cụ 180 ngàn. Đây là tiền thừa bà trả lại cho anh.

Sáng đó đi làm Minh cố gắng để ý trên đường xem bà bán trứng có bán hàng nữa không nhưng không thấy bà đâu cả. Anh hỏi dò 1 người quanh đấy thì họ nói: “Đêm qua mưa bão căn lều của mấy người lang thang ở gầm cầu bị gió cuốn đi hết rồi, có người còn bị thương phải đi cấp cứu nữa. Chắc những người khác họ chuyển đi chỗ khác để dựng lều vì chỗ này không an toàn khi có bão”. Minh hối hận tột cùng khi đêm qua không chốt cửa nên đã để bà cụ bán trứng đi mất, giờ anh chỉ biết cầu chúc cho bà cụ luôn gặp bình an.




Loading...
Bài trước
Bài tiếp theo