Thứ Bảy, 26 tháng 8, 2017

Tất cả linh hồn thiện lương đều có được tấm vé vào cánh cổng của Nước Trời

Bấm ĐỀ XUẤT để bắt đầu tham gia CHAT ĐÊM trên Facebook.



Loading...


Rất nhiều người trong chúng ta từng mơ ước được đi vào cõi trời, nhưng phải làm thế nào mới có thể đến được nơi đó?

Một ông lão cùng với chú chó cưng không may gặp tai nạn và qua đời. Cả hai cùng nhau lên Thiên đường, nhưng mới đi được một đoạn thì Thiên sứ xuất hiện ngăn không cho họ bước tiếp.

Thiên sứ nói:

“Rất tiếc là chỉ có một trong hai được phép đi tiếp. Hai người hãy tự quyết định, hoặc là ông, hoặc là chú chó nhỏ này được bước qua cánh cổng của Thiên đường”.

Ông lão cúi nhìn chú chó và phân vân một hồi, còn chú chó thì chỉ nằm xuống cạnh chân chủ nhân mà nhất định không chịu rời đi.

Thiên sứ nói:

“Thôi được rồi, nếu hai người không thể quyết định thì hãy để ta phân xử. Hai người hãy đi thẳng về phía trước, đây là con đường dẫn tới cổng Thiên đường. Ai trong hai người tới đích trước tiên thì sẽ được phép vào bên trong, người còn lại sẽ phải xuống địa ngục”.

Ông lão không còn cách nào khác, bèn cúi xuống nói với chú chó nhỏ của mình: “Anh bạn nhỏ, ta phải đi rồi, ngươi hãy đứng đây đợi ta, đừng đi đâu nhé”. Nói rồi ông vẫy tay tạm biệt chú chó, còn mình thì tiến về phía cổng Thiên đường.

Thiên sứ lắc đầu thầm nghĩ:

“Con người vẫn là con người! Họ bề ngoài giả nhân giả nghĩa còn trong lòng thì chỉ nghĩ đến lợi ích của bản thân. Chỉ có chú chó kia mới thật đáng thương, nó nhất mực trung thành với chủ nhân mà không biết rằng ông ta đang bỏ rơi mình”.

Thiên sứ đang miên man suy nghĩ thì đúng lúc ấy tiếng ông lão vang lên: “Anh bạn nhỏ, đến đây nào!”.Ông lão đứng phía trước cách cánh cổng chỉ một bước chân, đôi tay vẫy vẫy gọi chú chó của mình.

Chú chó nghe tiếng gọi liền vui mừng ba chân bốn cẳng phóng thẳng về phía chủ nhân. Vì chạy quá nhanh, chú chó không nhận ra nó đã tiến vào phía bên trong cánh cổng. Ông lão cười hạnh phúc: “Tốt rồi, tốt rồi, thế là anh bạn nhỏ đã vào được Thiên đường rồi! Này anh bạn, hãy thay ta gửi lời vấn an Thượng Đế nhé!”

Trong khi Thiên sứ vẫn đang bàng hoàng thì đã thấy ông lão vẫy tay tạm biệt chú chó rồi khẽ khàng nhắm mắt lại và buông mình rơi về phía địa ngục bên dưới. Chú chó nhỏ thấy vậy cũng lao xuống theo chủ nhân. Dù ở dưới địa ngục, nó vẫn sẽ mãi mãi bảo vệ chủ của mình.

Đến lúc này Thiên sứ mới sững sờ hiểu ra tất cả. Thì ra hai linh hồn ấy luôn gắn bó bên nhau, một bước cũng không thể tách rời. Dẫu Thiên Đường mỹ lệ đến đâu cũng không thể níu kéo, và dẫu địa ngục đáng sợ thế nào cũng không thể ngăn cản họ bên nhau.

Đúng lúc ấy Thượng Đế xuất hiện, ngài phán quyết: “Những linh hồn thiện lương đều có được tấm vé vào cánh cổng của Nước Trời” . Sau đó ngài chìa bàn tay ra và nâng đỡ linh hồn của ông lão và chú chó nhỏ trở lại với Thiên đường.

Bởi khi một linh hồn đạt được tiêu chuẩn của cảnh giới nào, họ sẽ vĩnh viễn thuộc về cảnh giới ấy. Chính vì ông lão và chú chó sẵn sàng hy sinh bản thân để bảo vệ cho nhau, nên họ mãi mãi là những linh hồn thiện lương và thuần khiết nơi Thiên đường.

Câu chuyện ngắn trên đây cũng là lời giải đáp cho câu hỏi: Người như thế nào mới có thể lên được Thiên đường?

Quả thực, rất nhiều người trong chúng ta cũng từng mơ ước được đi vào cõi trời. Có người thì ăn chay niệm Phật, có người thì xây chùa chép kinh, lại có người đến nhà thờ mỗi cuối tuần cầu nguyện, âu cũng là để khi trăm tuổi lâm chung được vãng sanh về Thiên quốc.

Nhưng biết bao năm qua, ai đã đến được cõi Trời? Kỳ thực cánh cổng của Thiên đường vẫn mở, chỉ có điều những người đạt đến tiêu chuẩn lại chẳng có mấy ai. Con người ta khi sống vì danh vì lợi, vì để đạt được chút lợi ích nho nhỏ mà tranh đấu, giật giành, nên mới khiến linh hồn của mình bị giáng hạ xuống những cảnh giới thấp kém và tầm thường. Bởi vì, một linh hồn phù hợp với tiêu chuẩn của cảnh giới nào, họ sẽ thuộc về cảnh giới ấy. Thế nên có những người tụng kinh niệm Phật cả đời, cầu nguyện cả đời, nhưng tâm tính thấp kém, lòng dạ hẹp hòi, thì họ vẫn không thể vào được cõi Trời là vì vậy.

“Tất cả linh hồn thiện lương đều có được tấm vé vào cánh cổng của Nước Trời”. Vậy mới nói rằng, ăn chay niệm Phật cũng không bằng tu tâm, cầu nguyện khấn vái cũng không bằng giữ gìn đạo đức. Làm được như vậy, thì có lẽ cánh cổng vào Thiên đường sẽ không còn xa xôi.

Minh Vũ




Loading...
Bài trước
Bài tiếp theo