Thứ Ba, 5 tháng 9, 2017

15 năm lấy chồng, lần đầu xin về ngoại chơi 2/9 thì bị anh đạp thẳng vào bụng bầu quát: “Bố mẹ mày chết cũng không phải về, lấy chồng là cắt đứt quan hệ, bố mẹ cũng chỉ là người dưng thôi!”

Bấm ĐỀ XUẤT để bắt đầu tham gia CHAT ĐÊM trên Facebook.



Loading...


“Bố mẹ mày chết cũng không phải về, lấy chồng là hết. Bố mẹ mày giờ cũng chỉ là người dưng mà thôi. Mày dám về đó tao giết mày chết ngay lập tức đấy con đ*” để rồi chồng sốc thấy vợ phản ứng thế này.

Lấy chồng xa, chồng lại là người gia trưởng, cổ hủ nên hễ Linh làm gì cũng phải theo ý anh, chồng cho phép làm mới được làm, trái lời anh đánh không nương tay. Làm dâu nơi đất khách quê người Linh tủi thân lắm, nhiều lần cực muốn chạy về ôm mẹ mà khóc như 1 đứa trẻ nhưng không thể. Vướng bận con cái, công việc, nhà cửa nó đã chiếm hết 2/3 ngày của cô rồi. Cứ thế suốt 15 năm lấy chồng Linh vắt kiệt sức lao động để phục vụ nhà chồng không 1 lời than vãn.

15 năm không được 1 lần về ngoại chơi, cháu còn chưa biết mặt ông bà nội thế nào Linh luôn day dứt vì điều đó. Đợt này nghỉ lễ mồng 2/9 được 3 ngày Linh quyết tâm xin chồng để mình đưa các con về thăm ông bà ngoại 1 lần. 15 năm qua cô luôn dạ vâng nghe theo tất cả những gì chồng bảo, chưa dám hé răng xin về ngoại 1 lần. Nhưng sự chịu đựng có hạn, nhớ thương người thân da diết của Linh đã khiến cô bất chấp tất cả mà mở lời với chồng.

- Anh ạ, đợt mồng 2/9 này em xin phép anh cho em đưa 2 con về ngoại chơi. 15 năm rồi em chưa được về quê, ông bà chưa biết mặt cháu. Anh đồng ý nhé, công việc em đã sắp xếp ổn thỏa rồi. Hay anh về thăm bố mẹ cùng mẹ con em nhé.

Đoàng. – Hùng (chồng Linh) ném lọ hoa vào người cô tức giận, cau mày lao đá thẳng vào cái bụng bầu 3 tháng của cô mà quát.


Anh ạ, đợt mồng 2/9 này em xin phép anh cho em đưa 2 con về ngoại chơi (ảnh minh họa)

- Bố mẹ mày chết cũng không phải về, lấy chồng là hết. Bố mẹ mày giờ cũng chỉ là người dưng mà thôi. Mày dám về đó tao giết mày chết ngay lập tức đấy con đ*. Mày là vợ tao, tao nói gì phải nghe. Loại mày không có quyền xin sỏ gì hết. Muốn yên ổn thì đừng có mà mơ tưởng đến chuyện về ngoại. Loại bố mẹ nhà quê nghèo kiết xác, ngày cưới không cho con nổi 1 chỉ vàng thì chết cũng không thương.

- Anh… anh nói thế mà cũng nói được sao?? Họ là bố mẹ em, cũng là bố mẹ vợ anh sao anh lại có thể xúc phạm, nói những từ ngữ hỗn xược đó được chứ?? 15 năm qua em đã sống 1 cuộc sống cam chịu, chưa bao giờ đòi hỏi từ anh bất cứ 1 thứ gì, trong khi đó thì anh coi em như 1 con ô sin đánh mắng, hành hạ không thương xót. Em có phải là vợ anh không đấy?? Em đang mang thai đứa thứ 3 mà anh lại đánh vào bụng bầu của em thế sao??

- Vợ ư?? Tao mất tiền mua mày về đây, tao có quyền hành mày. Đừng có giỡn với thằng này, tao sẽ cho mày về đoàn tụ với cụ kỵ nhà mày dưới âm phủ đấy. Tao cứ đánh vào bụng bầu của mày đấy thì sao nào, sảy thì thôi, đẻ ra tốn tiền nuôi. Chửa con gái thì sảy càng tốt!!

- Sống với nhau 15 năm, nên nghĩa vợ chồng mà nay anh rủa, dọa giết chết em, mai anh đánh em bầm dập, tàn nhẫn rủa đứa con trong bụng em chết đi. Anh có phải là thằng đàn ông nữa không vậy. Anh có thể kinh thường, không coi bố mẹ vợ ra gì nhưng em thì khác, em không như anh. Đó là bố mẹ em, em không cho anh được xúc phạm tới họ. Nếu em đối xử với bố mẹ anh như cách anh đối xử với bố mẹ em thì sao chứ?? Anh định đánh em à, đánh đi. Giờ thì em chẳng sợ đau, chẳng sợ chết nữa rồi. Hôm nay dù có chết em cũng phải về quê ngoại.

- Con đ* mày dám chống đối lại tao à?? Tao giết mày.


“Con đ* mày dám chống đối lại tao à?? Tao giết mày” để rồi…

Hùng cứ thế mà đánh vợ không thương tiếc, Linh không kêu đau mà cứ cắn răng chịu không rơi lấy 1 giọt nước mắt. Thấy bố đánh mẹ vậy, 2 đứa trẻ chạy ra ôm lấy mẹ xin bố tha cho mẹ. Linh đứng dậy dắt tay 2 con mà nhìn thẳng vào mắt chồng nói.

- 15 năm qua tôi cam chịu, nhún nhường anh thế là đủ rồi. Nhưng tôi càng cam chịu thì anh càng được nước lấn tới, hành hạ tôi. Nói cho anh biết, chồng tôi có thể bỏ được bố mẹ thì không bao giờ. Vả lại thằng chồng như anh không đáng để tôi đánh đổi. Đi 2 đứa, mẹ sẽ đưa tụi con về ngoại. Nơi này không dành cho mẹ cọn mình nữa rồi.

Nổi giận trước phản ứng liều lĩnh của vợ, Hùng điên tiết cầm gậy đánh Linh thì cô quay lại đạp cho chồng 1 phát khiến Hùng ngã vào cầu thang chảy máu đầu choáng. Không muốn lão chồng tồi cản chân, Linh trói luôn chồng vào cột nhà rồi vào viết đơn ly hôn rồi ôm bụng bầu đưa các con về ngoại. Cũng may cái thai không sao chứ không cả đời này này Linh không tha thứ cho chồng. Đến giờ phút này thì cô không tiếc luyến gì nơi này nữa, bố mẹ cô đã già yếu, nhớ con cháu vô cùng giờ là lúc cô phải quay về chăm và báo hiếu bố mẹ.

Lấy chồng vũ phu, khinh thường nhà vợ thì thà bỏ đi còn hơn. Anh ta đã không trọng bố mẹ vợ tốt thì không đáng để Linh phải hi sinh vì anh ta nữa. 15 năm phục tùng, làm ô sin của Hùng là quá đủ rồi. Đã đến lúc cô phải giải thoát cho chính mình và yêu thương lấy người thực sự cần mình.




Loading...
Bài trước
Bài tiếp theo