Thứ Năm, 28 tháng 9, 2017

Chén đắng đếm sầu, sầu từng giọt, Chuyện cũ ý người khó đổi thay

Loading...

Năm nao trót lạc cõi trần

Mà thành một kiếp bần thần trong mê

Hỏi đâu đường lớn trở về?

Hỏi đâu quê cũ bốn bề khói sương?

Trăng tà trên mái đầu thương

Tóc tơ nào đã trong gương tơi bời

Trăng từ biên ải xa vời

Hay từ muôn ngọn sóng ngời biển xa?

Ánh vàng trong vắt chiếu qua

Đêm nay sương đã rơi nhòa lối mơ

Nghe hồn Lý Bạch thuở xưa

Dưới hoa chuốc rượu mà đưa chén buồn…


Ảnh: pinterest.com

“Nghìn năm thánh hiền đều tịch mịch

Chỉ phường be rượu cứ thênh thênh”

Lá rụng chưa nguôi nỗi lìa cành

Hoa tàn vẫn giữ cánh hương thanh

Chỉ người chinh phụ buồn dưới nguyệt

Bụi cuốn dặm trường theo gió xanh.

Cõi mộng ai say một lần chót

Chén đắng đếm sầu, sầu từng giọt

Chuyện cũ ý người khó đổi thay

Ác tà vùn vụt chiều vàng vọt.


Ảnh: pinterest.com

Bụi chiến trường xưa gió quét mờ

Ngựa béo gầm vang, quân rợp cờ

Phá thành, đuổi giặc, vung kiếm nghĩa

Say chết sa trường sá gì ư?

Ấn phong hầu, bảo kiếm ngự ban

Nào ngựa xe, mỹ nhân, ngự tửu

Qua đêm dài, giấc tàn đã lụi

Chống kiếm nhìn trăng lòng mênh mang.

“Ngẩng đầu nhìn trăng sáng

Cúi đầu nhớ cố hương”

Ai người ôn chuyện cũ

Nhân sinh giấc mơ màng…

Văn Nhược
Chia sẻ lên Facebook


Loading...