Thứ Sáu, 22 tháng 9, 2017

Khi rời bỏ thế gian này, thứ duy nhất còn lại là những gì bạn đã cho đi, đã cống hiến, đã đem đến hạnh phúc và hy vọng cho mọi người

Bấm ĐỀ XUẤT để bắt đầu tham gia CHAT ĐÊM trên Facebook.



Loading...


Có hai bệnh nhân nặng được xếp chung một phòng trong bệnh viện. Người đàn ông trên chiếc giường kê sát cửa sổ được phép ngồi dậy khoảng 1 tiếng đồng hồ mỗi ngày. Người đàn ông còn lại ở chiếc giường kế bên, và phải nằm tại đó bất động cả ngày.

Họ nhanh chóng làm bạn và vui vẻ chuyện trò với nhau. Họ kể cho nhau nghe về cuộc sống, về gia đình, về người vợ và những đứa con thơ của mình nơi quê nhà; họ còn kể về công việc và những tháng ngày phục vụ trong quân ngũ, hay về những kỷ niệm ngọt ngào khi họ còn độ tuổi thanh xuân.

Mỗi buổi chiều, người đàn ông bên cửa sổ lại ngồi dậy. Ông nhìn ra phía bầu trời cao xanh vời vợi, nơi cuộc sống vẫn hối hả tiếp diễn qua khung cửa nhỏ. Rồi ông say sưa kể cho bạn mình những gì ông nhìn thấy.

Đối với cả hai, đây là khoảng thời gian đẹp nhất trong ngày để tạm quên đi bốn bức tường trống trải và ảm đạm của bệnh viện. Những đau đớn trên thân thể dường như cũng tan biến, những bộn bề lo toan về tương lai dường như cũng trở nên nhạt nhoà, tất cả đang lùi lại để nhường chỗ cho những mộng ước bên kia khung cửa. Qua ô cửa nhỏ, họ lại thả hồn mình vào cuộc sống tươi đẹp. Bầu trời như rộng mở, cả thế giới cũng như ùa vào để sưởi ấm căn phòng lạnh lẽo. Khung cửa sổ nhìn xuống một công viên xanh mát với chiếc hồ có những con thiên nga lướt mình trên mặt nước. Trên bờ, hai đứa trẻ đang nô đùa và cùng nhau xây một lâu đài cát. Dưới gốc cây gần đó là chiếc ghế đá, nơi hẹn hò của các cặp tình nhân. Xa xa là những hàng cây rậm rạp và đường chân trời trải dài ngút tầm mắt.


Ông say sưa kể cho bạn mình những gì ông nhìn thấy cuộc sống tiếp diễn qua khung cửa nhỏ. Ảnh youtube.com

Mỗi khi nghe anh bạn cùng phòng miêu tả, người đàn ông trên chiếc giường kế bên lại khép mắt lại để tưởng tượng về một bức tranh cuộc sống rộn ràng. Ông cảm giác như đang ngửi thấy mùi cỏ xanh thơm ngát, nhìn thấy nắng vàng chiếu rọi làm mặt nước long lanh, rồi ông còn nghe thấy cả tiếng oàm oạp của những con thiên nga đang bơi trên mặt hồ, và tiếng cười khanh khách của những đứa trẻ dưới bóng cây. Cuối cùng, ông hít một hơi dài và tự nhủ: Cuộc sống tươi đẹp quá! Nhất định sẽ có một ngày ta lại bước chân ra ngoài kia, hoà vào nắng, hoà vào gió, hoà vào thiên nhiên.

Thời gian thấm thoắt thoi đưa, nháy mắt đã 3 tháng qua đi.

Một ngày nọ, khi y tá mang nước sinh hoạt đến như thường lệ, họ bỗng phát hiện người đàn ông trên chiếc giường gần cửa sổ đã qua đời. Ông ra đi trong một giấc ngủ yên bình. Thân thể vẫn còn ấm, khuôn miệng hơi mỉm cười, có lẽ ông đã có giấc mộng đẹp đẽ trong lúc bình thản rời khỏi thế gian này. Người y tá vô cùng buồn bã, nhưng cô vẫn phải kìm lòng lại để cùng các nhân viên bệnh viện đưa thi thể ra ngoài. Giờ đây, chỉ còn lại một bệnh nhân duy nhất trong phòng, ông ngỏ ý muốn được chuyển đến chiếc giường kê gần cửa sổ.

Nằm bên cạnh ô cửa, nơi chất chứa cả hy vọng và một giấc mơ đẹp về thế giới bên ngoài, ông nhẹ nhàng và chậm dãi, gắng gượng chống một khuỷu tay lên để ngước nhìn ra bầu trời bên kia khung cửa.

Ông hồi hộp và háo hức, trong lòng tràn đầy hy vọng. Biết bao ấp ủ, biết bao đợi chờ, biết bao trông ngóng được hòa mình vào cuộc sống thực tại ngoài kia.

Nhưng thật bất ngờ…

… trước mắt ông chỉ là một bức tường!

Quá sững sờ, ông hốt hoảng gọi y tá đến, rằng vì sao những gì ông đang thấy khác quá xa với những điều mà người bạn cùng phòng vẫn hay kể? Đến lúc này, y tá mới tiết lộ rằng người bệnh nhân vừa mới qua đời ấy vốn bị mù lòa, thậm chí cả bức tường này ông ấy cũng không nhìn thấy được. Cô nói: “Có lẽ ông ấy làm vậy là để khích lệ ông, cho ông thêm động lực để sống tiếp”. Nghe xong, người đàn ông thấy đôi mắt mình nhoà lệ.


Dẫu phải đối mặt với cái chết, hãy thắp lên niềm tin vào cuộc sống, về những điều tốt đẹp bên ngoài. Ảnh imgflip.com

***

Câu chuyện khép lại bằng một sự ra đi, nhưng mang đến cả bầu trời hy vọng. Đó không chỉ là hy vọng vào tương lai tươi sáng của người đàn ông còn sống, mà còn là hy vọng của người bạn phòng trên chiếc giường kê gần cửa sổ: Rằng dẫu phải đối mặt với cái chết, ông vẫn muốn thắp lên niềm tin vào cuộc sống. Niềm tin ấy đã tạo nên một sức mạnh diệu kỳ, giúp cả hai người vượt qua mọi nỗi đau của thân thể, của bệnh tật, và của những tháng ngày ảm đạm trong phòng bệnh.

Ai đó có thể ví căn phòng như những chiếc “lồng giam” của người bệnh. Nhưng dẫu cho họ bị giam giữ về thân thể, bị trói buộc trên giường, thì tâm hồn họ lại đạt được thăng hoa và tự do trong tư tưởng. Không phải bệnh nhân nào cũng vượt qua được mặc cảm, mà chỉ có tình yêu thương và lòng vị tha rộng mở mới giúp họ làm được điều ấy.

Cuộc sống là vậy, cho đến lúc nhắm mắt xuôi tay thì điều duy nhất còn lại là những gì bạn đã cho đi, đã cống hiến, đã đem đến hạnh phúc và hy vọng cho mọi người xung quanh. Đó là món quà diệu kỳ và ý nghĩa nhất mà tiền bạc hay vật chất cũng không thể nào mua được.

Thuận An / daikynguyenvn

MỜI THAM GIA ĐĂNG HÌNH KẾT BẠN TẠI NHÓM: → HẸN HÒ



Loading...
Bài trước
Bài tiếp theo