Thứ Hai, 4 tháng 9, 2017

Lễ Vu Lan: Những câu chuyện cảm động về sự hy sinh của mẹ

Bấm ĐỀ XUẤT để bắt đầu tham gia CHAT ĐÊM trên Facebook.



Loading...

Tình mẫu tử là tình cảm thiêng liêng và cao cả nhất trên cuộc đời này. Dù còn có mẹ bên đời hay không, hãy dành ra ít phút để cảm nhận tình yêu bao la của mẹ qua những câu chuyện cảm động dưới đây.


Dù đi khắp thế gian, con cũng không thể tìm được nơi nào bình yên hơn lòng mẹ. (Ảnh: Thuvienhoasen)

Câu chuyện thứ nhất: Mẹ ơi, sao sợi tóc lại bạc một nửa hả mẹ?

Cả nhà có mỗi anh cả là học cao nhất. Anh còn đỗ vào một trường đại học lớn trên thủ đô. Dưới quê mẹ nhịn ăn nhịn mặc chắp nhặt từng đồng tiền ít ỏi từ mớ rau, con ốc, con cua bắt được ngoài đồng.

Mấy đứa em nheo nhóc cũng cùng mẹ chịu khổ để gom góp gởi tiền cho anh. Ngày anh được nhận vào một công ty lớn cả nhà phá lên sung sướng, riêng mẹ thì không giấu nổi những giọt nước mắt hạnh phúc.

Từ khi đi làm, anh cả ít về thăm gia đình hẳn, có khi đến cả năm mới về thăm nhà một lần. Hôm ấy anh báo về, cả nhà vui mừng khôn xiết. Mong anh về, cả đêm mẹ trằn trọc chẳng ngủ được.

Tờ mờ sáng, mẹ đã tất tưởi đi chợ để chọn những thực phẩm thật tươi ngon để nấu cho anh. Mẹ bảo: “Anh mày đi xa lâu ngày, làm việc vất vả, làm gì có thời gian để nấu được một bữa cơm đầy đủ, khổ thân nó!”.

Ấy thế mà trong bữa cơm, khi cả nhà ai nấy đều rôm rả, vui mừng khôn xiết khi có anh về thì anh cả mặt thừ ra, khều lên một sợi tóc trong đĩa rau rồi gắt:

“Kiểu này trên con chỉ có nước đổ hết đi, con sẽ phạt! phạt! phạt… trừ hết vào lương”.

Vừa nói, anh vừa ngấm nguẩy bỏ lên nhà. Mẹ ngồi thừ ra chẳng nói được lời nào. Thằng Út ngây thơ không hiểu chuyện, cầm sợi tóc lên gọi mẹ ngọng nghịu:

“Mẹ ơi, sao sợi tóc lại bạc một nửa hả mẹ?”

Câu chuyện thứ hai: Cua rang muối

Khi xưa nhà còn nghèo, mẹ hay mua cua đồng giã làm cua rang muối. Cua đồng cứng nhưng mẹ khéo tay chiên giòn, đủ gia vị nên thật ngon. Thấy các con tranh nhau ăn, mẹ nhường. Các con hỏi, mẹ bảo: “Răng yếu”.

Giờ, các con đã lớn, nhà khá hơn, chúng mua cua biển gạch son về rang muối mời mẹ. Các con nói vui:

“Cua rang muối thật đó mẹ”.

Rồi chúng ăn rất ngon. Riêng mẹ không hề gắp. Các con hỏi, mẹ cười móm mém:

“Còn răng đâu mà ăn?”

Câu chuyện thứ ba: Tiền cứu trợ


Chẳng có ai hy sinh cho bạn nhiều như bố mẹ. Vì vậy, hãy sống một cuộc đời thật tốt, đó là sự báo hiếu tuyệt vời bạn có thể dành tặng cho đấng sinh thành. (Ảnh: Netchunetnguoi)

Lũ. Mẹ nhắn lên: “Nhà ngập, con đừng về!”

Mỗi ngày, con cùng những người bạn trong đội công tác xã hội của trường cầm thùng lạc quyên vào các giảng đường, lớp học nhận tiền cứu trợ đồng bào miền Tây.

Truyền hình vẫn tiếp tục đưa tin và hình ảnh lũ lụt ở các tỉnh đồng bằng sông Cửu Long, trong đó có quê mình. Con số người và của cải mất mát cứ tăng dần. Con sốt ruột, nôn nóng.

Hôm qua, cả nhà bác Ba kéo nhau lên ở tạm nhà chị Hai. Con sang hỏi thăm. Ra về, bác gái gởi con một gói mỏng và bảo: “Tiền cứu trợ, ba mẹ con gởi lên cho con đó!”.

Câu chuyện thứ tứ: Chiếc dây chuyền bạc

Bố kể rằng, ngày mới lấy mẹ về, bố chỉ ao ước tặng mẹ một chiếc dây chuyền bạc. Nhưng mỗi lần định mua mẹ lại tìm cách từ chối nào là mua sữa, quần áo, nào là sách vở, đóng học phí cho con… Đến bây giờ mắt mẹ đầy vết chân chim, da mẹ đã nhăn nheo, mẹ vẫn chưa một lần có để đeo.

Mấy anh em bảo nhau đập con lợn đã tiết kiệm lâu nay mua tặng mẹ một chiếc dây chuyền thật đẹp. Mẹ chẳng đeo mà cất đi thật kỹ, thỉnh thoảng lại lôi ra ngắm rồi tủm tỉm cười. Mấy đứa thắc mắc hỏi sao mẹ không đeo, mẹ chỉ cười và bảo:

“Mẹ già rồi, da nhăn nheo hết cả, chỉ cần ngắm thôi là mẹ cũng đã vui và hạnh phúc lắm rồi!”

Mấy anh em, đứa nào cũng nghẹn ngào, ôm lấy mẹ, nước mắt rưng rưng…

Câu chuyện thứ năm: Mẹ vui lắm

Mẹ sốt ruột tay xách nách mang bao nhiêu thứ nào trứng, nào gà, nào rau mang lên thăm cháu mới chào đời rồi xem luôn vợ chồng nó ăn ở thế nào. Hai vợ chồng mới đón đứa con đầu lòng lại mới chuyển sang nhà mới ở nên nhà cửa bừa bộn, lung tung.

Ấy thế mà vừa lên bà chỉ kịp ôm “thằng cún của bà” một tý rồi tất bật dọn dẹp nào giặt rũ, lau chùi nhà cửa, lại rửa chén đĩa… suốt cả ngày. Chiều tối giữ mẹ ở lại để đưa mẹ đi chơi, mẹ bảo phải về thôi, mẹ sốt ruột nhà cửa ở nhà.

Về quê gặp người làng trên xóm dưới họ hỏi mẹ lên thăm vợ chồng nó có vui không. Mẹ cười toe toét bảo: “Vui lắm, tuần sau tôi lại lên!”.

Tình cảm của mẹ dành cho những đứa con vẫn cứ bao la và vĩ đại như thế. Nếu ai đó vẫn may mắn có mẹ bên đời, hãy yêu thương và quan tâm mẹ hơn nữa, hãy trân trọng từng giây phút bên mẹ, bởi bạn sẽ chẳng bao giờ biết được điều gì sẽ đến với bạn ngày mai.

Sưu tầm

MỜI THAM GIA ĐĂNG HÌNH KẾT BẠN TẠI NHÓM: → HẸN HÒ



Loading...
Bài trước
Bài tiếp theo