Thứ Tư, 18 tháng 10, 2017

20/10 này em có quà không chồng ơi? – Câu chuyện rơi nước mắt về người vợ 10 năm chưa một lần được chồng tặng quà, các ông chồng đọc xong sẽ phải thấy ám ảnh

Bấm ĐỀ XUẤT để bắt đầu tham gia CHAT ĐÊM trên Facebook.



Loading...


Thấm thoắt anh chị cũng bước sang năm thứ 10 chung sống bên nhau. Và đương nhiên, sự vô tâm của anh cũng tăng thêm theo từng năm đi kèm với đó là sự nhẫn nhịn, chịu đựng của chị.

Nắm tay chị, mắt anh rưng rưng đầy niềm tin:

-Anh chắc chắn sẽ mang lại cho em một cuộc sống chỉ tràn đầy niềm vui và tiếng cười hạnh phúc!!

Tình yêu của chị đối với anh khi đó quá lớn khiến chị tin rằng anh đang thật lòng thật dạ với chị. Chị đã gục đầu vào vai anh mà mỉm cười nói: “Em đồng ý!!”.

Anh chị đến với nhau bằng hai bàn tay trắng. Khi ấy chị mới có 25 tuổi. Độ tuổi mà nhiều cô gái còn chưa sẵn sàng với cuộc sống gia đình thì chị đã phải tự rèn cho mình sức mạnh, bản lĩnh để cùng anh đương đầu với khó khăn. Chị nghĩ rằng, hôn nhân khi cùng nhau trải qua sóng gió, biến động thì hạnh phúc sau này sẽ thật sự êm đềm.

20/10 đầu tiên khi anh chị kết hôn, nhìn mấy chị em, bạn bè, có hoa, chị cũng ao ước lắm. Nhưng rồi chị hiểu rằng cuộc sống của anh chị vẫn còn nhiều khó khăn nên chị quyết định không nhắc gì đến chuyện quà cáp. Anh biết mình có lỗi với chị nên đã nói:

-Em yên tâm, sang năm anh nhất định sẽ cho em một món quà to đùng!!

Chị mỉm cười, nhìn anh hạnh phúc.

20/10 năm thứ hai sau khi anh chị kết hôn, chị sinh cho anh một thằng cu kháu khỉnh. Mẹ con chị đón 20/10 ở trong viện vì chị sinh mổ, bác sĩ chỉ định phải nằm viện thêm một tuần.


Anh vào thăm hai mẹ con chị với niềm vui hớn hở được tăng lương. (Ảnh minh họa)

Anh vào thăm hai mẹ con chị với niềm vui hớn hở được tăng lương. Nhưng hình như anh quên mất hôm nay là 20/10 và đã không có một lời chúc mừng nào cho chị. Khi được cô y tá nhắc khéo, anh mới gãi đầu gãi tai lúng túng:

-Thôi để sang năm anh bù cho hai mẹ con cả thể.

Anh bận rộn với công việc. Chị cũng vậy, nhưng chị không quên trách nhiệm với gia đình, với con cái, với anh. Dù bận rộn đến mấy, chị vẫn luôn cố gắng nấu cho anh những bữa cơm nóng sốt và luôn cùng con đợi anh về ăn tối. Có điều, chẳng ngày nào anh về sớm hơn 9 giờ tối. Không khách khứa thì cũng bạn bè, đồng nghiệp rồi tiệc sinh nhật. Nước mắt chị bắt đầu rơi xuống khi bước sang năm thứ 3 anh chị chung sống.

Thấm thoắt anh chị cũng bước sang năm thứ 10 chung sống bên nhau. Và đương nhiên, sự vô tâm của anh cũng tăng thêm theo từng năm đi kèm với đó là sự nhẫn nhịn, chịu đựng của chị. Anh chị đã có với nhau hai mặt con. Đứa thứ năm nay cũng được 3 tuổi rồi. Nhìn vào nụ cười rạng rỡ của chị mỗi khi đi đón con, ai cũng nghĩ là chị đang có một cuộc sống rất hạnh phúc. Nhưng có mấy ai để ý thấy rằng, mấy năm nay, chính xác là từ ngày con đi học, chị luôn luôn là người đưa đón con chứ không phải anh và anh cũng chưa bao giờ xuất hiện trong các buổi họp lớp của con. Vậy anh đi đâu rồi??


Xin trả lời anh đang ngồi trên bàn nhậu với bạn bè, khách khứa, đối tác. (Ảnh minh họa)

Xin trả lời anh đang ngồi trên bàn nhậu với bạn bè, khách khứa, đối tác. Đồng ý rằng anh kiếm tiền cũng là vì gia đình như có đúng là thật sự vì gia đình không khi chị và các con không nhận được từ anh một chút quan tâm nào. Và trọn vẹn 10 năm nay, lời anh hứa với chị trong ngày 20/10 của năm đầu tiên khi cả hai về chung sống, anh vẫn chưa thực hiện được. Chị cũng có công việc, nhưng chị không ích kỉ như anh, vun vén cho hạnh phúc của mình bằng sự tính toán ai làm nhiều tiền hơn.

Sắp tới 20/10…

Chị không muốn tiếp tục nữa. Bởi cứ tiếp tục chịu đựng thì cuộc hôn nhân này của chị sẽ đi về đâu. Nhất là khi anh càng ngày càng sa đà vào những thú vui anh đam mê.

-20/10 này em có quà không chồng ơi??

Câu hỏi của chị khiến anh bất giác giật mình. Tại sao chị lại hỏi anh như vậy?? Anh ngỡ ngàng. Phải rồi, anh đã thất hứa với chị, 10 năm nay, anh đã quên mất món quà mà anh luôn hứa với chị. Cuộc vui, sự bận rộn đã cuốn anh đi. Anh nhìn chị, chị đã già đi nhiều quá, căn nhà đều do một tay chị vun vén, con cái đều do chị chăm sóc. Còn anh, anh đã làm được gì cho cuộc sống của chị. Chỉ là sự vô tâm, những lời thất hứa. Anh trộm nghĩ nếu là anh, chắc anh đã chẳng chịu đựng lâu đến như vậy. Anh nhìn chị hồi lâu rồi:

-Có vợ ơi!!

Anh rơi nước mắt vì chị, vì những sai lầm của anh. Anh không thể sống ích kỉ nữa, anh phải thay đổi vì anh biết kiếp này, anh phải may mắn lắm mới có được người vợ như chị.




Loading...
Bài trước
Bài tiếp theo