Thứ Tư, 18 tháng 10, 2017

Câu chuyện nhân quả rùng rợn có thật về kiếp luân hồi

Bấm ĐỀ XUẤT để bắt đầu tham gia CHAT ĐÊM trên Facebook.



Loading...


Sự trùng hợp đến khó tin trong câu chuyện có thật xảy ra tại nước Pháp khiến nhiều người “nổi gai ốc”. Liệu có hay không kiếp luân hồi và nhân quả?

Câu chuyện có thật dưới đây đã được tờ báo của Pháp tên là Revue des Deux Mondes đăng tải vào năm 1989 và mới đây được tác giả Thiện Nhựt lược thuật lại trong một đặc san Phật Đản xuất bản tại Hoa Kỳ.

Nội dung câu chuyện nhân quả rùng rợn:

“Câu chuyện kể rằng, ở nước Pháp có gia đình ông bà Traveed. Bà Traveed đã sinh con 2 lần nhưng cả 2 đứa chỉ sống được vài giờ sau đó. Hai vợ chồng buồn tủi nên ngày đêm cầu nguyện Chúa thương xót.

Dường như thần linh cũng nghe thấu những lời thỉnh cầu của họ, chưa đầy 1 năm sau khi đứa con thứ hai qua đời, bà Traveed lại chuyển bụng. Đây là đứa con thứ ba.

Không ngôn từ nào có thể diễn tả niềm hạnh phúc của vợ chồng họ vì đứa con sinh ra lần này trông vui vẻ, khoẻ mạnh. Họ quyết định đặt tên cho con là Paul Traveed.

Tuy nhiên, điều kỳ lạ là trên ngực đứa trẻ lần này có vết chàm màu xanh. Bà Traveed cho biết, lúc đứa con thứ 2 chết đi, bà đã làm một dấu chấm màu xanh để thử xem lần sinh thứ 3 có còn mang dấu vết ấy không và khi phát hiện vết chàm này ở Paul, bà Traveed đã vô cùng lo lắng. Bà vội vã gọi chồng và nói:

- Anh ơi, xem này, thằng bé cũng có dấu chấm xanh ở ngực giống cái dấu mà em đã làm lên ngực đứa con bất hạnh thứ hai của mình. Vậy cái dấu chấm này là gì? Có phải là dấu trước đây không? Hay là… Paull chính là đứa con thứ hai của mình? Ngoài ra thằng Paull lại còn có thêm một vết thẹo dài ở bắp đùi mà lúc sinh ra mình đã thấy đó.

Người chồng nghe vợ nói thì chạy lại nhìn chăm chăm vào ngực đứa bé. Trên bộ ngực trắng hồng mơn mởn của Paull rõ ràng có một dấu chấm màu xanh.

Hai vợ chồng bà Traveed từ đó sống trong lo âu hồi hộp, họ chờ đợi từng giờ từng phút sự ra đi của đứa con. Nhưng rồi suốt trong 12 năm, Paull vẫn khỏe mạnh, ăn ngủ, học hành đi chơi bình thường như bao đứa trẻ khác.

Điều kỳ lạ là mặc dầu còn trẻ con nhưng dáng dấp, cử chỉ lời nói của Paull lại giống như người lớn. Thỉnh thoảng ngồi trước mặt mọi người trong gia đình, Paull thường phát biểu những câu mà không ai có thể ngờ được rằng ở tuổi nó lại có những câu nói như thế.

Một hôm, Paul hỏi mẹ:

- Mẹ à! Bên cạnh cửa ngõ vườn nhà mình trước đây có một cây lớn tốt tươi nhưng nay lại không còn. Vậy ai đã chặt nó vậy?

Bà Traveed vô cùng kinh ngạc khi nghe con nói câu đó vì thật sự cái cây con bà nhắc đến đã bị chồng bà đốn ngã trước khi Paull ra đời. Tuy vậy bà Traveed cũng lấy làm tò mò, bà hỏi Paull:

- Tại sao con lại biết cây này vì lúc ba con đốn ngã nó thì con chưa ra đời mà?

Paull nhăn mặt tỏ vẻ bực tức và nói:

- Tại sao ba lại đốn cây ấy đi?

Bà Traveed giải thích:

- À! Là tại vì cây này dễ trở thành chỗ thuận tiện cho kẻ trộm leo vào nhà.

Paull dằn từng tiếng rõ ràng:

- Trong số những đứa trộm ấy có đứa bị ba đâm chết mẹ có nhớ vụ đó không? Đứa bị đâm chết ấy tên là Jainqeville.

Bà Traveed vừa kinh ngạc vừa lo sợ. Hai tay bà ôm lấy ngực mồm há hốc, bà hỏi Paull dồn dập.

- Này con! Ai đã chỉ vẽ lời nói bậy bạ ấy cho con! Ai? nói cho mẹ biết đi…

Paull nói như phân bua:

- Việc này đã xảy ra lâu rồi mẹ à! Con biết rõ điều này. Không ai kể cho con nghe hết. Con đã biết rõ sự việc là ba dùng dao đâm Jainquevill chết gục nơi gốc cây ấy. Jainquevill có một vết sẹo ở bắp đùi.

Bà Traveed quá sợ hãi nên dùng tay che miệng con lại và nói:

- Thôi đi! Con nói nghe ghê quá! Ai dạy con nói thế? Từ nay con đừng nói bậy nữa nhé!

Paull vẫn tiếp tục nói có vẻ hằn học:

- Con phải nói: vì đó là sự thật. Con cũng có vết sẹo ở bắp đùi mà mẹ thường thấy.

Sau đó, Paull đợi người cha đi làm về và cũng nói tất cả những lời mà nó đã nói với mẹ mình. Tự nhiên ông Traveed lo sợ thấy rõ. Ông có cảm tưởng như tên cướp Jainquville đã nhập vào thân xác Paull để nói chuyện với ông.

Từ đó ông ít khi tiếp xúc với đứa con. Trong khi đó Paull thường tỏ ra lầm lì. Thường ngày nó chỉ loay hoay chơi với một con dao nó mua ở đâu đó. Hết mài lại ngắm nghía. Ông bà Traceed thấy con như vậy càng thêm lo sợ.

Thế rồi một hôm, Paull từ đâu không biết chạy bay về nhà. Bà Traveed kinh ngạc kêu lên:

- Paull gì thế con, có việc gì xảy ra thế?

Paull vừa khóc vừa đưa cho mẹ xem tờ giấy nhỏ có chữ viết. Trong thư lời lẽ của ông Traveed thuê người đầu bếp nơi trường học tìm cách giết Paull để phi tang mọi chuyện.

Bà Traveed thấy rõ ràng chữ của chồng mình viết chứ không phải ai xa lạ. Bà lo sợ quá nói với Paull:

- Trời ơi! có chuyện gì xảy ra quá ghê gớm lạ lùng như vậy? Vậy con cứ ở đây với mẹ, đừng đi đâu cả.

Paull vừa khóc vừa nằm xuống chiếc ghế trường kỷ cạnh giường mẹ.

Sáng hôm sau, trời còn tinh mơ, bà Traveed choàng tỉnh dậy, bà không thấy Paull đâu. Hoảng hốt, bà xô cửa đi tìm, căn nhà vắng lặng, bà cất tiếng gọi, chỉ có người giúp việc chạy lên. Không nghe Paull cũng không như ông Traveed lên tiếng trả lời. Bà Traveed và người giúp việc liền phá cửa buồng của Paull.

Cánh cửa mở toang, một cảnh tượng rùng rợn hiện ra: Ông Traveed và Paull đều nằm chết dưới sàn nhà, máu lênh láng. Nơi ngực ông Traveed, con dao mà Paull thường mân mê hàng ngày cắm sâu đến tận cán.”

PV (TH)




Loading...
Bài trước
Bài tiếp theo