Thứ Tư, 11 tháng 10, 2017

Hành thiện và tích đức sẽ được báo đáp. Đó là Thiên lý bất biến trong vũ trụ này

Bấm ĐỀ XUẤT để bắt đầu tham gia CHAT ĐÊM trên Facebook.



Loading...


Đôi khi, gặp người khó khăn, bạn chỉ cần đưa tay ra, nở một nụ cười, hay chỉ đơn giản là nói một lời khích lệ cũng khiến người được giúp ấm lòng mà vượt qua khổ nạn. Hành thiện và tích đức sẽ được báo đáp. Đó là Thiên lý bất biến trong vũ trụ này.


Đôi khi, gặp người khó khăn, bạn chỉ cần đưa tay ra, nở một nụ cười, hay chỉ đơn giản là nói một lời khích lệ cũng khiến người được giúp ấm lòng. Ảnh dẫn theo tinhhoa.net

Vào triều đại nhà Tống, có nhiều tội nhân được tha tội nhưng phải bị đày tới đảo Sa Môn. Luật pháp thời đó quy định số người trên đảo không được vượt quá 300 người. Thực phẩm chỉ đủ cho 300 tội nhân mà thôi. Hơn nữa, hòn đảo rất nhỏ và không thể chứa được nhiều người. Thông thường, quan phủ sẽ nhấn chìm số tội nhân dư ra xuống biển. Trại chủ của đảo Sa Môn là Lý Khánh đã nhấn chìm 700 tù nhân xuống biển vào thời ấy.

Khi Mã Mặc lên nhậm chức quan phủ Đăng Châu (ngày nay là vùng Bồng Lai, thuộc tỉnh Sơn Đông), đã rất bất mãn với chính sách tàn ác đó. Ông quyết định viết sớ tâu lên nhà vua rằng: “Bộ Hình đã tha tội cho những tội nhân và cho họ sống trên hòn đảo đó. Nhấn chìm số người dư thừa xuống biển là việc làm trái với ý chỉ của Hoàng đế. Nếu số người trên đảo vượt quá 300, hạ thần nghĩ nên thả bớt những tù nhân đã sống trên đảo trước đó để họ tự lo liệu cuộc sống”. Hoàng đế nghe xong bèn thấy hợp tình hợp lý nên ưng thuận ngay, lập tức ra lệnh thay đổi luật lệ. Từ đó trở đi, rất nhiều tù nhân trên đảo đã tránh khỏi bị mất mạng oan uổng.

Mã Mặc không có con. Một hôm ông nằm mộng thấy sứ giả của Ngọc Hoàng đến báo rằng ông sẽ có được cho một đứa con trai và một đứa con gái. Lý do là bởi họ Mã đã làm việc đại thiện, cứu sống nhiều người trên đảo. Sau đó, vợ ông thực sự đã mang thai một trai và một gái. Đó chính là phần thưởng, phúc báo nhãn tiền cho người hành thiện, tích đức vậy. 


Chỉ cần tích đức, hành thiện, Trời cao sẽ an bài những điều tốt đẹp nhất. Ảnh dẫn theo youtube.com

Dưới đây là một câu chuyện khác vào triều nhà Minh…

Vào những năm Chính Thống, đời vua Minh Anh Tông có một tướng cướp đứng đầu nhóm thổ phỉ tên là Đặng Mậu Thất. Hắn ta lôi kéo người tạo phản ở vùng Phúc Kiến. Rất nhiều người, cả trí thức và nông dân đều đi theo Mậu Thất nổi lên tạo phản. Hoàng đế liền cử quan Đô Ngự sử, người huyện Ngân là Trương Giang đi tìm kiếm và tiêu diệt đám tạo phản.

Trương Đô Hiến (Đô Ngự sử họ Trương) dùng kế sách bắt sống được Đặng Mậu Thất. Về sau Trương Đô Hiến lại phái vị quan Bố Chính tỉnh Phúc Kiến là Tạ Đô Sự đi tìm bắt những tên thổ phỉ còn lại. Ông còn chỉ thị rằng, hễ bắt được kẻ nào là giết ngay. Nhưng Tạ Đô Sự không chịu giết người bừa bãi vì sợ giết lầm người.

Tạ Đô Sự liền đến các nơi tìm kiếm danh sách những người theo giặc. Khi tra ra được những ai không theo giặc, không có tên trong danh sách thì ông ngầm phát cho họ một lá cờ vải trắng nhỏ. Ông cũng giao ước rằng khi quân đi truy tìm bọn giặc đến vào ngày ấy thì họ phải đem lá cờ vải trắng ấy cắm ở nhà để ra dấu hiệu rằng đây là nhà người dân trong sạch.

Hơn nữa, ông còn ra lệnh cấm quan binh không được giết bừa bãi. Do có biện pháp này của ông mà cuối cùng số người tránh khỏi bị giết lầm đợt ấy tính ra đến hơn một vạn. Về sau con trai của Tạ Đô Sự là Tạ Thiên thi đỗ Trạng Nguyên, làm quan đến chức Tể tướng. Cháu nội của ông là Tạ Phi cũng thi đỗ Thám hoa (học vị dưới Trạng nguyên và Bảng nhãn thời xưa).


Một thiền sư chỉ dạy rằng: “Giúp ích cho người gọi là thiện, chỉ vì có ích cho mình gọi là ác. Vì giúp ích cho người cho nên dù có đánh mắng cũng vẫn là thiện, trái lại chỉ vì mang ích lợi đến cho mình nên dù có kính trọng người cũng vẫn là ác”. Ảnh dẫn theo pantip.com

***

Người ta thường băn khoăn rằng liệu làm việc tốt có luôn được hưởng may mắn và phúc báo hay không. Điều đó cũng thật dễ hiểu khi mà trong xã hội này người tốt lại thường chịu thiệt. Nhưng đó chỉ là biểu hiện bề mặt. Vẫn có những quy luật vô hình ở tầng thâm sâu đang chi phối hết thảy Thiện – Ác trên đời. Chỉ là chúng ta mãi không cảm nhận thấy mà thôi.

Có một đôi mắt to luôn nhìn chăm chú vào chúng ta ở cõi hồng trần này, ghi chép lại một cách tỉ mỉ hết thảy từng ý từng niệm, từng hành vi thiện và ác của chúng ta, tuyệt đối không sai một điểm nào.

Người làm việc thiện là đáng quý, nhưng hành thiện cũng cần đúng cách để tránh tạo nghiệp. Một vị hòa thượng từng nói: “Người phàm tâm tính chưa được tẩy sạch, chưa được thanh tịnh, tuệ nhãn chưa khai, thường nhận thiện làm ác, cho ác là thiện. Người như vậy không phải là hiếm có, đã tự mình lẫn lộn phải trái cho ác là thiện, cho thiện là ác, điên đảo đảo điên mà không hay lại còn oán trách trời cho báo ứng là sai, là không công bằng ư”.

Một thiền sư chỉ dạy rằng: “Giúp ích cho người gọi là thiện, chỉ vì có ích cho mình gọi là ác. Vì giúp ích cho người cho nên dù có đánh mắng cũng vẫn là thiện, trái lại chỉ vì mang ích lợi đến cho mình nên dù có kính trọng người cũng vẫn là ác”.

Cổ nhân nói: “Tích thiện hữu thiện báo, tích ác hữu ác báo. Tích thiện chi gia tất có dư khánh, làm ác chi gia tất có dư hại” (làm việc thiện được thiện báo, làm điều ác gặp ác báo, nhà nào tích thiện nhà đó được may mắn, nhà nào hành ác sẽ gặp tai ương). Người lương thiện chứa lòng từ bi luôn suy nghĩ vì người khác, phẩm chất cao thượng của họ khiến cho người người đều khâm phục. Cho nên, cổ nhân tin rằng người hành thiện thì hết thảy phúc đức sẽ đến với họ, hết thảy tai họa sẽ rời xa họ.

Chân Tâm

MỜI THAM GIA ĐĂNG HÌNH KẾT BẠN TẠI NHÓM: → HẸN HÒ



Loading...
Bài trước
Bài tiếp theo