Thứ Ba, 31 tháng 10, 2017

Đi học Thạc sĩ trên thành phố gọi mãi không thấy vợ gửi tiền, chồng hùng hổ về quê thì chết điếng khi con khóc: “Bố ơi, mẹ chết rồi, chết ở sông kia kìa”

Bấm ĐỀ XUẤT để bắt đầu tham gia CHAT ĐÊM trên Facebook.



Loading...

Đi học Thạc sĩ trên thành phố gọi mãi không thấy vợ gửi tiền về chồng hùng hổ về nhà thì gặp cảnh đau lòng này.

Người vợ ấy đã hi sinh cho chồng mình biết bao nhiêu. Ai ở ngoài nhìn vào cũng thấy điều đó. Chẳng phải gia đình anh vô cùng nghèo khổ, nhưng mà không phải ai cũng biết trân trọng người phụ nữ của mình.

Anh với chị yêu nhau từ ngày còn học cấp 3. Khi đó, cả hai đều học hành khá nhưng vì gia đình hai bên quá nghèo nên anh chị đều không được đi học. Cuối cùng, anh chị cố gắng kết hôn với nhau bằng được. Kết hôn rồi, chị đã đi làm rất nhiều, bán rau ngoài chợ để kiếm tiền nuôi anh cho anh đi học theo ước mơ của mình.

4 năm anh học xa nhà, chị 1 mình gồng gánh. Thậm chí khi chị mang bầu, lúc đó anh mới chỉ là chàng sinh viên năm nhất. 1 mình chị tận tảo nuôi bản thân, nuôi anh rồi đến cả ngày con chào đời cũng là 1 mình chị bỏ công sức ra để nuôi con.

Cố gắng hết mình đến héo mòn cả tuổi xuân vì một người đàn ông. Chị hi sinh nhiều hơn cả những gì mình đã nghĩ để ở bên anh nhưng rồi không thể nào ngờ được rằng chị chẳng có lấy nổi 1 ngày được hưởng hạnh phúc trọn vẹn.

Anh học không chỉ 4 năm đại học mà ngay cả khi anh tốt nghiệp ra trường anh cũng chưa kiếm được 1 công việc cho mình. Vì thế mà anh chị càng ngày càng xa nhau hơn. Anh chị không thể nào không cố gắng vì chồng. Thời gian đầu anh vẫn yêu thương chị, nhưng mỗi lần anh về nhà anh lại chán cái cảnh nhà nghèo, con cái nheo nhóc rồi bẩn thỉu.

Nhanh chóng về 1 vài ngày anh liền lấy cớ lên thành phố luôn. Chị cũng không trách anh vì nghĩ anh bận công việc. Tốt nghiệp tra trường anh không xin được việc nên đành về nhà 1 thời gian. Sau đó anh lại đề nghị chị rằng đi học Thạc sĩ. Chị cũng ủng hộ anh đi học với hi vọng tương lai tươi sáng hơn. Học xong Thạc sĩ anh về nhà có một công việc ổn định gia đình lại gần nhau. Nếu không được thì anh sẽ đưa mẹ con chị lên đó, chị tiếp tục bán rau ngoài chợ còn anh đi làm.


(Ảnh minh họa)

Nhưng đời người nào có ai ngờ được rằng anh còn chưa học xong Thạc sĩ thì chị đã đi rồi. Hôm đó, anh ở thành phố gọi mãi không thấy vợ gửi tiền lên đóng học phí nên hùng hổ về nhà định chửi bới vợ 1 trận vì vợ anh với con đã ra ở riêng từ lâu nên không hỏi ai được. Để rồi anh vừa về đến nhà đã thấy mùi hương khói nghi ngút. Con gái anh chạy ra ôm bố rồi khóc thét lên:

-Bố ơi, mẹ chết rồi chết ở sông kia kìa.

- Con nói gì vậy, sao mẹ lại chết được.

- Mẹ chết ở sông ý, mẹ bị ngã đấy bố ạ. Mẹ chết rồi có một mình con thôi. – lúc đó mẹ anh mới chạy ra:

- Sao giờ này mày mới về hả con?? Gọi điện cho mày thì chẳng ai gọi được cả. – Anh sực nhớ ra mình thay số điện thoại mới 1 tháng trước nên không ai biết số điện thoại của anh. Anh vẫn còn đang ngơ ngác thì mẹ anh đau khổ:

- Con ơi, tội nghiệp con bé. Quanh năm làm lụng vất vả còn chưa được hưởng sung sướng ngày nào mà đã phải đi rồi.

- Vợ con, vợ con cô ấy…

- Nó chết rồi, bị ngã sông rồi chết đuối. Tội nghiệp…

- Cô ấy, cô ấy không thể bỏ con đi được.

Anh lao ra chạy vào nhà nhìn thấy thi thể vợ đã đóng trong quan tài kín mít. Vợ anh mất rồi, giờ anh phải làm sao đây?? Yêu anh, làm vợ anh người phụ nữ ấy còn chưa được một ngày hạnh phúc mà đã ra đi rồi. Hối hận, anh hối hận vô cùng vì đã không đối xử với vợ mình tốt hơn. Giờ thì phải làm sao đây khi mà mọi thứ đã dần thay đổi. Anh phải làm gì để chuộc lại lỗi lầm của mình với sự vô tâm đã dành cho người vợ quá cố suốt thời gian qua. Còn đứa con gái nhỏ, anh chỉ biết ôm chặt con mà khóc. Có lẽ anh cần nhiều thời gian hơn để ổn định được tâm lý và bắt đầu 1 cuộc sống không còn người phụ nữ tần tảo ấy bên cạnh mình.




Loading...
Bài trước
Bài tiếp theo