Thứ Sáu, 27 tháng 10, 2017

Người bố bị đánh đập tàn nhẫn vì bị nghi ăn cắp vẫn cố ôm lấy cái bánh mỳ hét lên: “Đánh tôi cũng được nhưng đừng làm bẩn bánh của con tôi!”

Bấm ĐỀ XUẤT để bắt đầu tham gia CHAT ĐÊM trên Facebook.



Loading...

Có khoảng 3,4 người đang vây quanh 1 tên ăn cắp nào đó, tôi đến sát hơn, bỗng nghe tiếng người đó gào lên:“Đánh tôi cũng được nhưng đừng làm bẩn bánh của con tôi!”

Không ai sinh ra mà có thể lựa chọn hoàn cảnh gia đình cho mình cả, và cũng chẳng ai muốn mình phải lớn lên ở 1 nơi tồi tàn, 1 khu ổ chuột- nơi mà mỗi ngóc ngách đều ẩm mốc, bốc mùi hôi thối để người ta nhìn mình với ánh mắt khinh bỉ.

Và đương nhiên, tôi cũng vậy, thế nhưng, ông trời đối xử bất công với tôi khiến tôi từ ngày lọt lòng mẹ đến nay vẫn phải chui rúc trong túp lều rách nát với người cha thọt chân.

Mẹ tôi mất từ khi sinh tôi, vì bà quá yếu cộng thêm việc không có tiền đưa đến bệnh viện nên bị nhiễm trùng mà qua đời. Lúc ấy, tôi vẫn chưa ý thức được việc mình sống hèn hạ đến thế nào.

Nhưng càng lớn, tôi càng ngộ rõ rằng tôi đang ở cái đáy của xã hội. Người ta coi thường tôi, khinh rẻ, bĩu môi mỗi khi biết tôi không có chữ, thấy bố tôi lặc liễng dưới trời nắng chang chang mà không mũ nón, khi thấy bố con tôi đi đào bới từng thùng rác thối để kiếm ít chai lọ đem về bán.

Tôi nhớ, lúc tôi lên 10 tuổi, 1 bà bán cửa hàng quần áo nhìn thấy bố con tôi hay nhặt rác quanh đấy, bà ngứa mắt, bà liền chơi bố con tôi 1 vố. Bà gọi bố con tôi vào nói:

-Có muốn lấy chai lọ không??

Tôi thì tỏ vẻ bất cần chẳng quan tâm vì đối với tôi công việc này là bắt buộc, tôi vẫn hận bố mình vì khiến tôi phải sống cuộc đời mạt hạng thế này. Ngược lại, bố tôi hớn hở đáp:

-Có, bà cho tôi xin.

Bà chủ kia cười khẩy:

-Thằng cháu tôi nó trót đi tè với đi ị vào đó, ông chịu khó đổ đi rồi mang bán nhé.

Nói rồi, bà ta vứt ra 1 đống chai lọ bốc mùi thối hoắc với vẻ mặt phủ phê, thỏa mãn. Bố tôi vội dắt tay tổi bỏ đi để tôi không phải chịu nhục và cũng để tôi khỏi than vãn. Vì mỗi lần gặp những tình huống như vậy, tôi lại cằn nhằn với bố:

-Tại sao bố mẹ lại sinh ra con trong hoàn cảnh thế này?? Tại sao không bóp cổ con luôn từ lúc lọt lòng đi?? Tại sao không để con đi theo mẹ luôn cho rồi??

Bố tôi nghe những câu đó, ông cau mày nhưng không cáu giận, chỉ cúi gằm mặt.

Đến mùa mưa ròng rã năm đó, bố con tôi lang thang khắp đầu đường xó chợ mà chẳng nhặt nhạnh được gì, bố con tôi sức yếu, vừa gặp mấy cơn mưa đều lăn ra cảm.

Hôm ấy, trong nhà không còn xu 1 cắc nào. 2 bố con nằm thều thào trên giường còn tôi thì cứ ôm cái bụng sôi òng ọc lẩm bẩm chửi mắng cuộc đời mặc dù đang trong cơn sốt tôi liên tục kêu:

-Đói, đói..

1 lúc sau, thấy tôi cứ lả dần đi, bố bỗng nhiên đứng lên nói:

-Bố đi ra ngoài vài phút nhé. Chờ bố.

Tôi không trả lời, nhưng chờ mãi 30 phút vẫn không thấy ông đâu, tôi không chịu được nữa liền đi tìm.

Tôi uể oải lê cái xác như ma đói đi khỏi túp lều xiêu vẹo ra phố. Nhưng từ xa bỗng dưng nghe thấy tiếng xôn xao, tiếng chửi mắng:

-Đánh cho nó chết đi, dám ăn cắp đồ của ông à?? Cái loại ăn trộm ăn cướp thì giết không tha.


(Ảnh minh họa)

Tôi tiến lại càng gần càng nghe tiếng chửi mắng, đánh đập uỳnh uỵch. Có khoảng 3,4 người đang vây quanh 1 tên ăn cắp nào đó, tôi đến sát hơn, bỗng nghe tiếng người đó gào lên:

-Đánh tôi cũng được nhưng đừng làm bẩn bánh của con tôi!!

Nghe giọng nói quen thuộc, tôi vội vã len vào thì điếng người khi thấy bố đang ôm khư khư nửa chiếc bánh mỳ vào lòng, người thì máu me be bét, quần áo rách tơi tả. Tôi bật khóc rồi ôm lấy bố:

-Bố…bố làm sao thế bố?? Làm sao thế này?? Sao bố lại đi ăn cắp?? Bố đã dạy con nghèo cho sạch rách cho thơm cơ mà.

Những người xung quanh cười khẩy:

-Chỉ được cái giảng đạo đức suông.

Nói rồi họ định lao vào đánh tiếp thì tôi quỳ xuống van xin:

-Xin các chú đừng đánh bố cháu nữa, ông ấy đang ốm, lỡ ông ấy chết ra đây thì các chú phải đi tù đấy ạ.

Những người kia nghe vậy thì mới nhìn nhau bỏ đi, trước khi rời đi họ còn chửi đổng:

-Nhớ mặt ông mày đấy, lần sau không có nhẹ nhàng bỏ qua thế đâu.

Tôi đỡ bố dậy, ông mỉm cười với khuôn mặt thâm tím:

-Bố không ăn cắp, con chó nó công chiếc..bánh..ra, rồi nó bỏ đi..bố mới lấy đem về cho con.

Tôi nghe bố nói mà tim mình như thắt lại. Tôi lẩm bẩm:

-Bố ơi, con xin lỗi.

Đối với bố tôi, tôi vốn là lý do tồn tại của ông, là cả nguồn sống, vậy mà tôi lại nỡ trách móc ông chỉ vì ông không cho tôi được những gì tôi muốn. Tôi hối hận tột cùng, từ đó tôi mới biết, cuộc đời này chỉ cần có bố mẹ đã là sự may mắn lớn nhất rồi, hãy trân trọng họ thật nhiều.




Loading...
Bài trước
Bài tiếp theo