Chủ Nhật, 1 tháng 10, 2017

Nhờ đâu Bình Nhưỡng có được công nghệ hạt nhân, và sức mạnh hạt nhân của họ đã đạt tới mức như nào?

Bấm ĐỀ XUẤT để bắt đầu tham gia CHAT ĐÊM trên Facebook.



Loading...


Lãnh đạo Triều Tiên Kim Jong Un tại một căn cứ quốc phòng gần đảo Baengnyeong của Hàn Quốc (Ảnh: KCNA)

Thời gian gần đây, CHDCND Triều Tiên liên tiếp thử tên lửa và bom hạt nhân, khiến cả thế giới luôn ở trong tình trạng bất an. Vậy, nhờ đâu Bình Nhưỡng có được công nghệ hạt nhân, và sức mạnh hạt nhân của họ đã đạt tới mức như họ mạnh miệng tuyên bố?


Theo các nguồn tin chính thức lẫn không chính thức, Triều Tiên đã tiếp thu công nghệ hạt nhân từ nhiều nước khác nhau thông qua các thỏa thuận hợp tác lẫn gửi gửi chuyên gia ra nước ngoài học tập. Cho đến nay, giới quan sát tin rằng đội ngũ chuyên gia của họ đã có thể tự nghiên cứu phát triển vũ khí hạt nhân.

Bước khởi đầu với Liên Xô

Theo cuốn “The Two Koreas: A Contemporary History” của tác giả Don Oberdorfer (xuất bản năm 1997), sau chiến tranh Triều Tiên, ông nội của nhà lãnh đạo hiện nay Kim Jong-Un là Kim Il-Sung đã 2 lần yêu cầu đồng minh thân cận Trung Quốc chia sẻ công nghệ vũ khí hạt nhân, nhưng đều bị từ chối. Vì vậy, Kim Il-Sung quyết tâm theo đuổi một chương trình vũ khí hạt nhân bản địa.

Là một thành viên sáng lập của Viện Nghiên cứu Hạt nhân Liên Xô, Triều Tiên đã gửi các nhà khoa học của mình tới Liên Xô để được đào tạo năng lượng hạt nhân. Theo báo cáo của Sáng kiến Đe dọa Hạt nhân (NTI), Liên Xô thậm chí đã giúp Triều Tiên thiết lập lò phản ứng hạt nhân đầu tiên vào năm 1964, được sử dụng cho mục đích dân sự như y học, công nghiệp và nghiên cứu.

Tuy nhiên, theo NTI, trong những năm tiếp theo Bình Nhưỡng đã bắt đầu chuyển hướng sang nghiên cứu hạt nhân quân sự. Họ triệu tập các nhà khoa học tốt nhất của mình – kể cả từ Canada, để làm việc với chương trình vũ khí hạt nhân non trẻ. Tuy nhiên, mặc dù các nhà khoa học Triều Tiên đã được đào tạo về mặt kỹ thuật nhưng họ thiếu các thiết kế cho các cơ sở tinh vi cao cần thiết để sản xuất vũ khí hạt nhân.

Trong thập niên 70 và 80 của thế kỷ trước, Triều Tiên bắt đầu mua các công nghệ hạt nhân nhạy cảm từ châu Âu, tận dụng việc thiếu các biện pháp bảo vệ thông tin hạt nhân đầy đủ vào thời điểm đó. Các nhà khoa học Triều Tiên thậm chí đã đến dự một cuộc hội nghị ở Vienna và trò chuyện với một số nhà khoa học Bỉ, những người đã thiết kế một nhà máy phân hạch plutonium, theo The Atlantic.


“Chẳng bao lâu sau, Triều Tiên đã có được thông tin cần thiết cho việc nhà máy… và sau đó trong vòng 10-15 năm, họ đã thiết lập công nghệ này, họ đã xây dựng nhà máy, bắt đầu thử nghiệm và sử dụng nó”, Mark Hibbs, một thành viên cao cấp của Tổ chức Carnegie về Hòa bình Quốc tế, nói với The Atlantic.

Năm 2003, giám đốc CIA George Tenet, nói với Ủy ban Dịch vụ Vũ trang của Thượng viện rằng Triều Tiên “có thể” có 1 hoặc 2 đầu đạn hạt nhân plutonium. Năm sau đó, nhà lãnh đạo tối cao thế hệ thứ hai Kim Jong-Il đã mời một phái đoàn các nhà khoa học hạt nhân phương Tây tới Triều Tiên để xem cơ sở khai thác plutonium của họ. Một người trong số đó, nhà khoa học Mỹ Siegfried Hecker, đã tiết lộ trên Google Tech Talk rằng các quan chức Triều Tiên đã mang đưa ra khoe “2 bình đầy plutonium”.

Hecker cho biết: “Bên trong một bình là bột plutonium, còn bình kia có plutonium kim loại”. Ông thậm chí còn cầm 1 trong 2 cái lọ trên tay, và kết luận dựa trên hình dáng, trọng lượng và sự ấm áp của nó rằng nó quả thật chứa plutonium phóng xạ.

Năm 2006, 2 năm sau chuyến thăm của Hecker, các phương tiện truyền thông nhà nước Triều Tiên tuyên bố nước này đã có cuộc thử nghiệm hạt nhân đầu tiên. Theo NTI, các nhà khoa học của đất nước này ngày càng bắt đầu chuyển hướng nỗ lực của họ từ vũ khí hạt nhân plutonium sang vũ khí uranium. Điều này bởi các cơ sở sản xuất vũ khí uranium có thể dễ dàng được ẩn dưới lòng đất, tránh xa các vệ tinh theo dõi và các đoàn thanh tra vũ khí. Triều Tiên muốn che giấu tất cả các căn cứ hạt nhân của họ.


Ông Mao Trạch Đông (trái) và ông Kim Il Sung người sáng lập Cộng hòa Dân chủ Nhân dân Triều Tiên (Ảnh: The Hankyoreh)

Bước nhảy cùng Pakistan

Cơ sở của chương trình vũ khí hạt nhân Uranium của Triều Tiên đã được thiết đặt vào những năm 90, với sự trợ giúp đáng kể của Tiến sĩ A.Q. Khan, người tiên phong trong chương trình bom nguyên tử của Pakistan. Ông Khan đã chỉ đạo việc chuyển giao bí mật các máy ly tâm uranium, máy làm giàu và dữ liệu kỹ thuật cho Triều Tiên trong một vài năm, theo cuốn sách “Thị trường Đen hạt nhân: Pakistan, A.Q. Khan và sự nổi lên của các mạng lưới làm giàu hạt nhân”.

Tác giả của cuốn sách, Mark Fitzpatrick, cho biết một số hợp đồng của TS. Khan dường như gắn liền với các thỏa thuận chính thức giữa 2 quốc gia, trong đó Triều Tiên cung cấp công nghệ tên lửa đạn đạo cho Pakistan để đổi lại công nghệ tên lửa.

Năm 2003, Mỹ đã biết được về kế hoạch xây dựng một cơ sở làm giàu uranium của Triều Tiên với sự trợ giúp của Pakistan. Năm tiếp theo, Tiến sĩ Khan thừa nhận đã điều hành một đường dây phổ biến vũ khí hạt nhân toàn cầu, với Iran và Libya nằm trong số các “khách hàng” của mình. Ông Khan sau đó nói với tạp chí Der Spiegel của Đức rằng ông chỉ đơn giản là hành động “thay mặt lãnh đạo Pakistan”.

Ông thậm chí đã công bố cái ông gọi là bức thư năm 1998 của Jon Pyong-ho, một trong những kiến trúc sư chương trình hạt nhân của Triều Tiên. Trong thư, Pyong-ho xác nhận 3 triệu USD đã được chuyển tới lãnh đạo quân đội Pakistan và yêu cầu Khan gửi “các tài liệu, thành phần đã thỏa thuận…” thông qua một sứ giả Triều Tiên.

Fitzpatrick viết: “Bằng cách tự do bán các thiết bị làm giàu và đưa các thiết kế vào đĩa máy tính, ông Khan đã giảm đáng kể các rào cản kỹ thuật đối với phát triển vũ khí hạt nhân”. Và không có nước nào hưởng lợi nhiều hơn từ sự hào phóng của Tiến sĩ Khan so với Triều Tiên.

Năm 2010, TS. Siegfried Hecker lại được mời tới Triều Tiên, và lần này tham gia một chuyến tham quan cơ sở làm giàu uranium. Ông mô tả cái mà ông coi là “thực sự đáng kinh ngạc” – khoảng 2.000 máy ly tâm dường như có chứa uranium được làm giàu ở cấp vũ khí. Hecker kết luận trong bài diễn thuyết trên Google Tech Talks của mình: “Người Triều Tiên lấy bất cứ thứ gì mà họ có thể có được, và rồi họ tự xây dựng mọi thứ, và họ làm rất tốt”.


Tiến sĩ A.Q. Khan (Ảnh: YouTube)

Sự tiếp tay của Trung Quốc

Đầu năm 2015, các mảnh vụn từ việc phóng vệ tinh Triều Tiên đã được phân tích bởi các chuyên gia và tìm thấy có chứa các thành phần được sản xuất ở Anh và được định tuyến qua các công ty Trung Quốc, theo một báo cáo của Ban chuyên gia của Liên hợp quốc. Năm sau, các nhà báo nước ngoài tham quan nhà máy ở Bình Nhưỡng đã phát hiện ra một lô hàng từ nhà sản xuất hóa chất Dow Canada. Đây là 2 trong số nhiều trường hợp Triều Tiên lách thành công các lệnh trừng phạt quốc tế và kiểm soát xuất khẩu để mua sắm vũ khí.

Andrea Berger, nhà nghiên cứu cao cấp của Trung tâm Nghiên cứu Không phổ biến vũ khí James Martin, nói: “Triều Tiên rất sáng tạo trong việc trốn tránh các biện pháp trừng phạt, và các mô hình rất đa dạng”. Và để làm được này, Bình Nhưỡng đã được trợ giúp rất lớn từ Bắc Kinh. Berger nói rằng Triều Tiên thường gửi các công dân đáng tin cậy đến Trung Quốc để thành lập các công ty bình phong, thường hợp tác với các công dân Trung Quốc. Các công ty này sau đó nhập khẩu thiết bị từ các nhà sản xuất phương Tây, khiến họ không có cách nào để biết rằng các công ty thực sự là bình phong của chế độ Bình Nhưỡng.


Nhân vật Chi-yueng đóng vai trò quan trọng trong mạng lưới hỗ trợ Triều Tiên. (Ảnh: Pressfrom/NDTV)

Bằng cách che dấu theo cách này, các công ty bình phong mua hàng nhạy cảm trước khi tái xuất chúng sang Triều Tiên, trốn tránh kiểm soát xuất khẩu của Trung Quốc thông qua các nhãn hàng vận chuyển gây nhầm lẫn hoặc các kỹ thuật buôn lậu sáng tạo. Theo Viện Khoa học và An ninh Quốc tế, vào năm 2015, một công ty Trung Quốc lớn gọi là Máy công cụ Thẩm Dương đã mua thiết bị từ một nhà sản xuất châu Âu với điều kiện rõ ràng rằng các mặt hàng này sẽ không được bán lại cho Triều Tiên. Công ty Thẩm Dương nhanh chóng phá vỡ thỏa thuận bằng cách nhúng các sản phẩm vào một dây chuyền máy móc công nghiệp riêng, sau đó xuất khẩu sang Triều Tiên. Thiết bị này thường được sử dụng để sản xuất các bộ phận tên lửa và máy ly tâm uranium.

Không chỉ vậy, Trung Quốc còn góp phần đào tạo các chuyên gia vũ khí Triều Tiên. Theo thống kê của Wall Street Journal, dựa trên các số liệu chính thức và dữ liệu từ các trường đại học, tại Trung Quốc, năm 2015 có 1.086 sinh viên Triều Tiên học sau đại học. Trong số những nhà khoa học Triều Tiên đầu tiên đến Trung Quốc, có Kim Kyong Sol, người từng làm luận văn tiến sĩ về Cơ điện tử, chuyên ngành giảm chấn từ trường MagneRide (MR), ở Viện Công nghệ Uy Hải (HIT), hơn 1 năm sau khi LHQ ban hành lệnh hạn chế giảng dạy cho công dân Triều Tiên các kiến thức liên quan đến phát triển tên lửa và hạt nhân. Chuyên môn mà ông Kim theo học có thể được sử dụng để ổn định hoạt động tàu vũ trụ và hấp thụ sốc trong hệ thống phóng tên lửa, kể cả tàu ngầm.

Ưu Đàm

MỜI THAM GIA ĐĂNG HÌNH KẾT BẠN TẠI NHÓM: → HẸN HÒ



Loading...
Bài trước
Bài tiếp theo