Chủ Nhật, 29 tháng 10, 2017

Thấy vợ quằn quại, cứ nghĩ vợ đau bụng tới tháng, ngờ đâu là bí mật khủng khiếp sau 1 hôm để vợ ở nhà với mẹ chồng

Bấm ĐỀ XUẤT để bắt đầu tham gia CHAT ĐÊM trên Facebook.



Loading...

Cơm nước xong xuôi, tôi lên gọi em xuống thì tá hỏa khi em đã ngất lịm từ lúc nào, tấm ga giường còn bê bết máu đỏ. Hốt hoảng, tôi vừa gọi cấp cứu, vừa gào thét tên em

- Mày mà cưới nó thì tao từ mày!!

Em vừa về thì mẹ đã kéo tôi vào nhà và thẳng thừng với tôi câu nói đó. Mẹ nói, chỉ trừ khi mẹ chết, em mới có thể bước chân vào nhà tôi. Tôi bị dồn vào con đường bế tắc.

Tôi và em yêu nhau đã lâu lắm rồi mã mãi mới dám công khai vì em không cho phép. Em nói, hoàn cảnh gia đình em không xứng với tôi, bản thân em cũng làm cái nghề không mấy được xã hội đánh giá cao. Trong khi tôi, con nhà quyền quý, đã thế còn trẻ mà đã giữ tới chức giám đốc kinh doanh của một công ty tên tuổi. Chính vì thế, lúc tôi ngỏ lời yêu với em, đã đã nhất quyết từ chối. Nhưng tôi không cho phép bản thân mình bỏ cuộc. Bằng sự kiên trì, chân thành bằng tình cảm chứ không phải bằng vật chất, cuối cùng tôi cũng khiến em xiêu lòng.

Lúc tôi ngỏ ý đưa em về ra mắt, em đã ngập ngừng rất lâu rồi mới gật đầu. Tôi cũng hiểu vì sao em như vậy. Em sợ gia đình tôi sẽ phản đối em. Và điều em lo sợ đã xảy ra…

Em đã khóc, khóc rất nhiều và muốn chia tay tôi nhưng tôi không đồng ý. Vừa thuyết phục mẹ, vừa tìm mọi cách giữ chân em. Tôi không thể đánh mất em vì tôi biết, tôi sẽ chẳng thể tìm được người con gái thứ hai nào như em. Bằng sự cương quyết của mình, đám cưới của chúng tôi cũng được tổ chức. Nắm tay em tiến vào lễ đường mà tôi suýt rơi nước mắt vì cứ ngỡ mình đang mơ.


Mẹ nói, chỉ trừ khi mẹ chết, em mới có thể bước chân vào nhà tôi. (Ảnh minh họa)

Cuộc sống hôn nhân của tôi những ngày sau đó khá êm đềm. Mẹ tôi tuy khó tính, không ưa em nhưng vì nể mặt tôi, bà cũng bơn bớt đi vài phần. Với lại, em cũng là người con gái hiểu chuyện, làm việc gì cũng cẩn thận, chu toàn, không để mẹ tôi có được lý do bắt cớ em. Em nói, vì tôi, em sẽ cố gắng hoàn hảo nhất để tôi không phải khó xử. Càng sống với em, tôi mới càng thấy mình quyết tâm lấy em là sự lựa chọn sáng suốt nhất cuộc đời. Cứ ngỡ mọi thứ cứ thế êm đềm trôi đi, vậy mà…

Em như báu vật cuộc đời tôi nên tôi nâng niu, giữ gìn em lắm. Ngoài giờ đi làm thì gần như lúc nào tôi cũng kè kè ở bên cạnh em vì tôi luôn có cảm giác, chỉ cần tôi lơ là một chút là chuyện không hay sẽ xảy ra với em ngay. Nhưng người tính cũng không bằng trời tính.

Hôm ấy là cuối tuần, đáng lý ra tôi phải ở nhà nhưng lại có chút công chuyện phải ra ngoài. Để em ở nhà với mẹ, tôi cũng có chút không yên tâm vì mẹ tôi vốn không ưa gì em. Chỉ sợ mẹ sẽ tìm cách làm khó em. Nhưng em mỉm cười kêu tôi cứ yên tâm đi, ở nhà em sẽ lo được hết. Công việc xong muộn nên chiều tối hôm ấy tôi mới về nhà.

Thấy mẹ hì hục trong bếp, tôi thấy lạ lắm vì người ở trong bếp giờ này đáng lẽ ra phải là em kia. Chào mẹ xong, tôi lên phòng tìm em. Cửa phòng mở ra, tôi choáng váng khi thấy em nằm trên giường, ôm bụng quằn quại, nói không nên lời. Cứ nghĩ em đau bụng tới tháng vì mỗi lần tới tháng, em đều đau bụng dữ dội lắm. Mà nhìn thì hình như cũng tới ngày em có rồi. Sợ làm phiền em, tôi ra ngoài để em nghỉ ngơi vì vu này, tôi cũng chẳng giúp em được.


Chân tay tôi như rụng rời trước những lời em nói. (Ảnh minh họa)

Cơm nước xong xuôi, tôi lên gọi em xuống thì tá hỏa khi em đã ngất lịm từ lúc nào, tấm ga giường còn bê bết máu đỏ. Hốt hoảng, tôi vừa gọi cấp cứu, vừa gào thét tên em…

- Chúng tôi đã rất cố gắng nhưng vẫn không thể giữ được đứa trẻ!!

Thông báo của bác sĩ khiến tôi rụng rời. Đứa trẻ nào vậy?? Em đã có thai ư?? Tại sao tôi không hề biết chuyện này cơ chứ. Nắm đôi bàn tay gầy guộc của em, em mở đôi mắt đẫm nước nhìn tôi. Nghe từng câu nói yếu ớt của em, tôi bàng hoàng.

Em đã có thai nhưng vì muốn tạo bất ngờ cho tôi nên không báo luôn cho tôi biết. Em chỉ không hiểu sao sau khi uống ly nước cam mẹ chồng đưa, em lại thấy bụng đau quằn quại đến như vậy. Rồi em khóc nấc lên… Chân tay tôi như rụng rời trước những lời em nói. Có lẽ nào, sự tinh ý và từng trải của mẹ tôi đã phát hiện ra em có thai. Nhưng vốn em, nên mẹ đã… Càng nghĩ, tôi càng sợ hãi. Chẳng lẽ con em không phải là cháu của mẹ. Nhìn em ngất lịm trên tay mà lòng tôi đau như cắt. Tôi không biết có nên hỏi thẳng mẹ chuyện này không hay coi là là bí mật khủng khiếp, đau đớn cần chôn sâu đây?? Tôi sợ phải đối mặt với sự thật, tôi sợ mất mẹ và cũng sợ mất cả em.




Loading...
Bài trước
Bài tiếp theo