Thứ Hai, 2 tháng 10, 2017

Đúng ngày giỗ vợ người chồng ôm đứa con rồi đặt tờ giấy xét nghiêm ADN lên bàn thờ

Loading...

Anh đang chở vợ chạy đằng trước, bỗng chiếc xe khác đằng sau cứ thế tiến thẳng tới. Xe máy của anh đổ xuống…

6 năm sau ngày cưới chị bất ngờ có tin mừng, chị hạnh phúc tột cùng còn anh thì chỉ biết ôm lấy vợ mà khóc. Vậy mà trước đó anh cứ ngỡ mình đã vô sinh rồi cơ vì trong lần đi khám tiền sức khỏe trước hôn nhân bác sĩ đã kết luận thế.

Lúc biết mình vô sinh, anh đau đớn cùng cực, anh trốn chạy chị vì ngại vì không muốn người yêu thương hại mình. Anh hủy hôn và vào tận Tây Nguyên chỗ người bạn trồng cà phê. Anh sống không điện thoại, không internet cũng chẳng thư từ với ai. Gần nửa năm trời, anh cứ nghĩ chị ở ngoài bắc đã làm đám cưới với anh phó phòng ngày đó đang theo đuổi chị.

Nhưng rồi không thể nào người, 1 ngày mưa gió anh choáng váng khi thấy bóng dáng quen thuộc ấy trong chiếc áo mưa xuất hiện căn lều anh đang nằm giữa đồi cà phê. Là cô vợ sắp cưới bé nhỏ của anh, cậu bạn thấy anh cũng chưa thể nào quên được người yêu nên báo cho chị:

– Anh ở đây sao không nói với em nửa lời. Em đi tìm anh suốt 6 tháng qua, anh về đi mình làm đám cưới.

– Anh…


Anh ở đây sao không nói với em nửa lời. Em đi tìm anh suốt 6 tháng qua, anh về đi mình làm đám cưới. (Ảnh minh họa)

Anh không thể nào ngờ chị vẫn chờ đợi anh và kiên quyết không lấy một ai ngoài anh cả. “Anh có vô sinh, anh có ung thư hay mắc bất kì một căn bệnh nào thì em cũng lấy anh, sẽ chỉ làm vợ anh mà thôi”. Anh chỉ còn biết ôm chặt lấy chị mà khóc. Nửa năm qua anh đã để người thương yêu mình khổ rồi.

Anh cùng chị về lại thành phố. Đám cưới chuẩn bị từ 6 tháng trước đã diễn ra trong sự chúc phúc của mọi người. Thậm chí trước ngày cưới anh đã bảo vợ:

– Anh không thể có con, nên nếu em muốn có 1 đứa con do chính em sinh ra thì anh cũng không cản em đâu. Em có quyền được làm mẹ.

– Anh yên tâm, em sẽ sinh con cho anh – Chị nói đầy quyết tâm.

Sau ngày cưới chị đi khắp nơi tìm thầy tìm thuốc cho chồng. Hễ cứ nghe ở đâu nói có ông thầy chữa vô sinh tốt là chị tìm tới. Chị cũng không bắt anh phải chịu áp lực bằng cách không cho anh đi khám gì cả. “Lúc nào vợ chồng mình có tin vui thì mình đón nhận thôi anh à, chẳng cần khám làm gì”.
Chị cứ vô tư như thế vì chị đã xác định dù có con chung hay không thì cũng không bao giờ chị bỏ anh cả. Và rồi điều kì diệu cuối cùng cũng đến. 6 năm sau ngày cưới chị đã có bầu. Anh chỉ còn biết ôm chặt lấy vợ vì anh biết đây là nỗ lực không mệt mỏi của vợ suốt 6 năm qua. Lúc này chị mới đưa anh đi khám và bác sĩ vẫn nói khả năng anh có con là rất thấp.

Chính chuyện này đã khiến chị lại gặp tai tiếng vì người ngoài nghĩ đó không phải con anh, anh vô sinh cơ mà. Chị phải chịu áp lực rất lớn từ bên ngoài, thậm chí là cả từ phía nhà chồng:

– Ối dào có phải con của chồng nó đâu mà. Chắc lại đi ăn nằm với cả chục thằng, hèn chi lúc đầu tôi bảo nó xin con nuôi nó nhất định không chịu.

– Em đừng nghĩ ngợi gì cả, em phải mạnh mẽ như lúc mà em tìm cách chữa bệnh cho anh ấy.

Nhờ có anh chị lại có thêm động lực rất nhiều. Thấm thoắt thế cuối cùng ngày chị dự sinh cũng cận kề. Hôm đó là tuần thứ 36, anh lại chở chị vào viện khám. Thấy vợ bụng cũng đã to, đi lại khó khăn, anh định bắt taxi đưa vợ đi nhưng chị lại gàn bảo: “Thôi anh chở xe máy em đi cũng được, đi taxi làm gì cho tốn kém”. Thấy vợ vẫn khỏe, chiều ý vợ nên anh đưa chị đi khám thai bằng xe máy. Với lại nơi khám cách nhà cũng chỉ 2 km thôi mà.


Ảnh minh họa

Kết quả siêu âm khiến anh chị mừng lắm, hơn 2 tuần nữa là được gặp con rồi. Trên đường về anh chị nói chuyện rất rôm rả. Nhưng rồi lúc đến đoạn đường đang thi công, đường bị rào lại và cả 2 chiều xe đi chung một phần đường hẹp. Anh đang chở vợ chạy đằng trước, bỗng chiếc xe khác đằng sau cứ thế tiến thẳng tới. Xe máy của anh đổ xuống…

Anh bị xe khách đè qua bàn chân còn vợ bị xe đè lên người, khiến con trong bụng văng ra xa tới 2 mét. Anh gần vợ hơn nên cố lết tới bên vợ. Lúc ấy tưởng chừng chị không thể gượng dậy đươc nữa, nhưng chưa nhìn thấy con chị chị chưa thể nhắm mắt. Nên dù trong vũng máu vẫn cố nhúc nhích cố rướn người lên hướng mắt nhìn về phía con, anh giơ tay ra nắm lấy tay vợ. Chì thều thào: ‘Con mà sống… thì anh… hãy chăm… con… tốt nhé’ rồi trút hơi thở cuối cùng. Mọi người đi đường chứng kiến cảnh tượng ấy, không ai cầm được nước mắt.

Anh và con được đưa vào viện cấp cứu. May mắn làm sao đứa con trai kháu khỉnh của anh chị đã được cứu sống và hoàn toàn lành lặn, anh thì bị dập bàn chân nên phải cắt bỏ. Anh chỉ còn biết cầu nguyện cho vợ nơi chín suối được nhắm mắt yên lành. Anh đã làm theo di nguyện cuối đời của vợ là chăm sóc đứa con chu đáo. Ngày giỗ chị người ta thấy anh bế con đứng trước bàn thờ vợ rồi đặt 1 tờ giấy lên đó. Anh ôm con khấn vái:

“Em ơi đây là kết quả xét nghiệm ADN của con, con đích thị là con anh, con của chúng ta. Em sẽ không còn phải mang tiếng xấu nữa, đừng lo lắng gì cả, hãy yên nghỉ em nhé. Anh sẽ dạy con nên người”.
Chia sẻ lên Facebook


Loading...