Thứ Hai, 13 tháng 11, 2017

Chuyện cổ: Nhân quả báo ứng 10 kiếp của vị hòa thượng

Bấm ĐỀ XUẤT để bắt đầu tham gia CHAT ĐÊM trên Facebook.



Loading...


Vào triều đại nhà Đường có một vị hòa thượng tên là Ngộ Đạt Quốc sư. Trước khi nổi tiếng và được phong làm quốc sư, có một lần ông đã gặp một nhà sư đang bị bệnh ở một ngôi chùa cổ.

Nhà sư ấy trên người đang bị lở loét, bốc mùi hôi và đau đớn thấu xương, vì thế những người khác đều tránh xa, chỉ có Ngộ Đạt quốc sư là thương xót mà chăm sóc cho ông ta. Nhờ được chăm sóc, bệnh tình của nhà sư ấy cũng dần dần khỏi.

Trước lúc chia tay, nhà sư ấy cảm động nới với Ngô Đạt quốc sư rằng: “Sau này nếu như ông gặp nạn, thì có thể tới núi Cửu Lũng, Bành Châu, Tứ Xuyên tìm ta. Trên núi đó có hai cây tùng mọc liền nhau làm dấu hiệu chỗ ta ở.” Nói xong, vị sư liền rời đi

Về sau, nhờ đức hạnh cao thâm nên Ngộ Đạt được Đường Ý Tông vô cùng tôn kính và phong làm quốc sư, cũng vô cùng sủng ái. Nhưng có một ngày, trên đầu gối của Ngộ Đạt quốc sư đột nhiên mọc ra một vết loét có hình mặt người. Hơn nữa nó còn có đầy đủ cả mắt mũi miệng giống như người. Ngô Đạt quốc sư đã mời rất nhiều danh y nổi tiếng các nơi tới chữa trị nhưng tất cả đều không có cách nào trị khỏi.

Hôm ấy, Ngộ Đạt quốc sư đột nhiên nhớ tới lời căn dặn của nhà sư bị bệnh năm xưa lúc chia tay. Thế là ông bèn lên đường vào núi tìm kiếm. Cuối cùng vào lúc trời tối, Ngộ Đạt quốc sư quả nhiên tìm được hai cây tùng mọc liền nhau, cao vút đến tận mây. Nhà sư kia đã đứng trước cửa đại điện lớn bằng vàng vô cùng tráng lệ, chờ đợi ông. Nhà sư ấy ân cần tiếp đãi Ngộ Đạt quốc sư và giữ ông ở lại đó.

Ngộ Đạt quốc sư bèn đem căn bệnh kỳ quái và nỗi thống khổ của mình kể cho nhà sư nghe. Nhà sư nghe xong liền nói với ông: “Không sao, ở dưới núi này có dòng suối trong, đợi đến sáng sớm ngày mai ông tới đó dùng nước suối ấy rửa thì sẽ khỏi bệnh thôi!”.

Sáng sớm ngày hôm sau, Ngộ Đạt quốc sư đi đến dòng suối trong vắt ấy, đang lúc lấy nước để rửa thì đột nhiên nghe thấy vết loét mặt người kia lại mở miệng kêu to: “Hãy khoan rửa đã! Ông có tri thức uyên bác, hiểu rõ kim cổ, nhưng không biết là ông đã đọc câu chuyện về Viên Áng và Triều Thác trong sách “Tây Hán thư” chưa?”.

Ngộ Đạt quốc sư trả lời: “Đã từng đọc qua rồi!”.

Vết loét mặt người lại nói: “Nếu ông đã đọc rồi, tại sao không biết chuyện Viên Áng giết Triều Thác? Kiếp trước ông chính là Viên Áng, còn tôi chính là Triều Thác. Lúc ấy do ông dùng lời gièm pha mà tâu với Hoàng đế, hại tôi bị chém ngang lưng ở Đông Sơn. Mối thâm thù này, suốt mấy kiếp liền tôi đều tìm kiếm cơ hội để trả thù. Nhưng vì suốt 10 kiếp qua, ông đều là cao tăng, lại giữ gìn giới luật nghiêm ngặt, khiến cho tôi không có cơ hội báo thù. Lần này ông được Hoàng thượng sủng ái quá mức nên tâm danh lợi đã bị động, tâm tính có chỗ bị tổn hại, cho nên tôi có thể đến bên ông mà trả thù. Giờ đây nhờ có tôn giả Mông-già-nhược-già (người hóa thân làm nhà sư bị bệnh) ban cho ta nước phép tam muội, giúp giải thoát cho ta. Thù xưa giữa chúng ta đến đây cũng đã được giải rồi!”

Sau khi nghe xong, Ngộ Đạt quốc sư bất giác rùng mình sợ hãi, vội vàng vốc nước rửa vết loét. Lúc rửa, ông cảm thấy đau đớn thấu tận xương tủy và ngất xỉu trên mặt đất. Sau khi tỉnh lại ông thấy vết loét đã biến mất, quay đầu lại nhìn thì đại điện vàng ngọc lộng lẫy kia cũng đã không còn dấu tích đâu nữa.

Từ đó về sau Ngộ Đạt quốc sư ở lại đó tu hành, không rời ngọn núi ấy nữa. Bộ kinh “Tam muội thủy sám” nổi tiếng chính là do Ngộ Đạt quốc sư truyền lại cho đời sau.

Một mối thù từ 10 kiếp trước, đến tận 10 kiếp sau, kẻ có tội thân là một vị hòa thượng vẫn chạy không thoát khỏi sự báo ứng. Câu chuyện cổ chân thực này, đã cho chúng ta một sự cảnh tỉnh không nhỏ. Ai còn hoài nghi về sự công bằng của luật nhân quả nữa đây?

Theo Secretchina
Mai Trà biên dịch




Loading...
Bài trước
Bài tiếp theo